Quyển 1 · Chương 185: Ngươi muốn biết?

“Vị huynh đệ này kiếm kỹ không tồi, một mình độc chiến mấy con Băng Lăng Xà Mãng mà không rơi vào thế hạ phong, chiến lực bậc này thật sự là yêu nghiệt khủng bố!”

Lúc này, một đạo thanh âm vang lên từ phía sau Mục Phong.

Mục Phong nghe tiếng thì nhíu mày, xoay người lại, chỉ thấy một thanh niên mặc hắc y cùng một lão giả áo đen đang đứng cách hắn vài trượng.

Từ hơi thở của hai người có thể thấy, tên thanh niên hắc y kia có cảnh giới Nguyên Đan cảnh hậu kỳ, mà lão giả áo đen kia lại là cảnh giới Nửa bước Huyền Hồn cảnh.

Hơn nữa trên người lão giả áo đen, Mục Phong còn cảm nhận được một loại hư vô chi lực tản mát ra, giống như đã từng gặp qua ở đâu đó.

Mục Phong thần sắc ngưng trọng nhìn hai người đột nhiên xuất hiện, hắn không hề cho rằng hai kẻ này tới để giúp mình.

“Các ngươi là ai?” Mục Phong trầm giọng hỏi.

“Ha ha ha, quên tự giới thiệu, thật xin lỗi. Ta đến từ Hắc Phong Thành, là thiếu thành chủ Hắc Phong Thành, Hắc Phạn.” Thanh niên hắc y cười lớn nói.

Nghe được lời này, Mục Phong nhíu mày.

Hắc Phong Thành là trạm dừng chân đầu tiên mà hắn dự định đi tới để rèn luyện, vì ngẫu nhiên có được tấm bản đồ bằng da dê nên mới lâm thời thay đổi lộ trình tới Lạc Thánh Sơn này.

Mục Phong cũng không ngờ tin tức về di tích mới xuất hiện tại Lạc Thánh Sơn lại truyền tới tận Hắc Phong Thành cách xa mấy chục vạn dặm.

“Vị huynh đệ này không ở phía trên tranh đoạt Băng Tuyết Thánh Liên, ngược lại đi vào ao hồ nguy hiểm trùng trùng này, chẳng lẽ nơi đây có thiên địa linh vật gì quý giá hơn sao?” Hắc Phạn nhìn Mục Phong đầy ẩn ý, thử dò hỏi.

“Nguyên lai là vì linh vật dưới đáy hồ mà đến, cũng khó trách, vừa rồi chiến đấu với Băng Lăng Xà Mãng gây ra động tĩnh quá lớn, hấp dẫn người phía trên xuống dưới cũng là chuyện bình thường.” Lúc này, trong lòng Mục Phong đã hiểu rõ.

Chợt hắn nhìn về phía Hắc Phạn cách đó không xa, cười khẽ đầy giễu cợt: “Ồ? Ngươi muốn biết? Vậy thì trước hết hãy hỏi mấy con Băng Lăng Xà Mãng này đi!”

Thanh âm vừa dứt, thân ảnh Mục Phong đột nhiên nhảy vọt, tức thì mấy con Băng Lăng Xà Mãng từ phía sau hắn lao tới.

Hành động này của Mục Phong quá đột ngột, Hắc Phạn và lão giả áo đen căn bản không ngờ hắn lại dùng chiêu này.

Sắc mặt hai người lập tức biến đổi dữ dội.

Ngay khoảnh khắc Băng Lăng Xà Mãng sắp tấn công đến trước mặt hai người, lão giả áo đen bước lên một bước, đột nhiên tung một quyền.

Phanh!

Một tiếng nổ lớn bùng nổ trong ao hồ.

Ngay sau đó, một luồng dư ba uy năng khủng bố bùng phát ra.

Chưa đầy một hơi thở, dư ba uy năng đã trực tiếp đánh sâu vào mặt hồ, khơi dậy một cột nước khổng lồ phóng lên cao.

Có mấy tu sĩ đang chiến đấu kịch liệt ngay phía trên bị cột nước đột ngột vọt lên hất văng ra, ngã nặng nề xuống mặt đất.

“Tê! Uy năng này là sao, ai đang chiến đấu ở dưới đó?” Có người không khỏi kinh nghi nói.

“Quản hắn là ai làm gì? Băng Tuyết Thánh Liên đều ở trên mặt hồ này, mau ra tay đi, bằng không Băng Tuyết Thánh Liên sẽ rơi vào tay kẻ khác.”

Ngay sau đó, trên mặt hồ lại bùng nổ một trận đại chiến kịch liệt hơn.

Theo diễn biến chiến đấu, Băng Tuyết Thánh Liên trên mặt hồ đã bị ngắt đi một nửa, nhưng cũng có mấy người đã chết, vài con Băng Lăng Xà Mãng cũng bị đánh chết.

Giờ phút này, bất kể là tu sĩ Nhân tộc hay Băng Lăng Xà Mãng đều đã giết đến đỏ mắt, ao hồ vốn thanh khiết trắng tinh nay đã bị máu tươi nhuộm đỏ.

Trong ao hồ, Mục Phong lách mình kéo giãn khoảng cách, vẻ mặt kinh ngạc nhìn vị trí của Hắc Phạn và lão giả áo đen cách đó không xa.

“Lão giả áo đen này thực lực mạnh đến vậy sao?” Mục Phong nhìn cảnh tượng vừa rồi, không khỏi kinh ngạc cảm thán.

Cú đấm vừa rồi của lão giả áo đen đã trực tiếp oanh sát hai con Băng Lăng Xà Mãng, trong đó có một con bị đánh thành huyết vụ, những con khác cũng chịu thương tích ở các mức độ khác nhau.

Sau khi chứng kiến thực lực khủng bố của lão giả áo đen, những con Băng Lăng Xà Mãng bị thương lập tức xoay người nhanh chóng thoát khỏi nơi này.

Mục Phong cũng không ngờ lão giả áo đen này lại mạnh đến thế.

Tu vi cảnh giới tuy là Nửa bước Huyền Hồn cảnh, nhưng lại là cường giả Nửa bước Huyền Hồn cảnh mạnh nhất mà Mục Phong từng thấy từ trước đến nay.

Hơn nữa, khi lão giả áo đen tung ra cú đấm vừa rồi, Mục Phong cảm nhận được một loại lực lượng vô cùng quỷ dị.

Loại lực lượng này không phải lực lượng tầm thường, mà cực kỳ tương tự với ý cảnh chi lực trong Phong Chi Ý Cảnh của Mục Phong.

“Chẳng lẽ lão giả áo đen này là cường giả Nửa bước Huyền Hồn cảnh đã lĩnh ngộ ý cảnh?” Mục Phong trầm ngâm.

Mục Phong chưa từng đối kháng với hắn nên chưa thể khẳng định chắc chắn.

Nhưng Mục Phong cũng không định đối đầu ngay lúc này, nhiệm vụ hàng đầu trước mắt là tìm cho ra Thánh Tiên Liên.

Lúc này, sau khi đánh lui Băng Lăng Xà Mãng, ánh mắt lạnh băng của Hắc Phạn và lão giả áo đen cũng đổ dồn về phía Mục Phong.

“Vị huynh đệ này, tâm cơ thật đủ âm hiểm a!” Hắc Phạn nhìn Mục Phong lạnh lùng nói.

“Cái này cũng không thể trách ta, là các ngươi muốn biết trong ao hồ này có Thiên Địa linh vật gì, ta nào biết đâu rằng, chỉ có thể để các ngươi tự đi hỏi mấy con Băng Lăng Xà Mãng này, hay thật, các ngươi lại đánh chạy hết chúng rồi.” Mục Phong nhún vai nói.

“Hừ! Nếu đã cứng miệng không nói, vậy chỉ có thể bắt ngươi lại rồi tính sau. Hắc lão, phiền ngài bắt lấy tiểu tử này, nhớ kỹ, lưu lại một hơi, đừng đánh chết.” Hắc Phạn hừ lạnh một tiếng, sau đó nói với lão giả áo đen.

“Thiếu chủ yên tâm, chỉ là một tên Nguyên Đan cảnh trung kỳ nho nhỏ mà thôi.” Lão giả áo đen khinh miệt cười nói.

Ngay sau đó, lão bước lên một bước, lao thẳng về phía Mục Phong.

Thần sắc Mục Phong ngưng trọng, tay cầm Thiên Giá Kiếm trực tiếp chém ra một kiếm.

Một đạo kiếm khí mang theo kiếm ý sắc bén chém thẳng về phía lão giả áo đen.

“Ân? Đây là kiếm ý?”

Lão giả áo đen đang lao tới cũng lập tức nhận ra kiếm ý ẩn chứa trong đạo kiếm khí trước mắt.

Lão lập tức thay đổi chiêu thức, chuyển công thành thủ.

Phanh!

Kiếm khí sắc bén trực tiếp chém lên nắm đấm của lão giả áo đen.

Lão giả áo đen tuy chặn được một kiếm này của Mục Phong, nhưng trên nắm đấm lại để lại một vết kiếm sâu tới tận xương, trong vết thương còn tàn lưu một tia kiếm ý chưa tan đi.

Sắc mặt lão giả áo đen âm trầm tới cực hạn, thân hình chấn động, một luồng ý cảnh chi lực trào ra từ cơ thể, trực tiếp loại bỏ tia kiếm ý tàn lưu trên miệng vết thương.

Lúc này, Mục Phong cũng nhân lúc lão giả áo đen bị chặn lại trong chốc lát, lập tức xoay người lao nhanh xuống sâu dưới đáy hồ.

Lão giả áo đen không phải cường giả Nửa bước Huyền Hồn cảnh thông thường, Mục Phong hiện tại không có mười phần nắm chắc có thể đánh chết hắn trong thời gian ngắn.

Để tránh phiền phức không cần thiết, chỉ có thể tạm thời không đối đầu với hắn.

Nhìn thấy Mục Phong lao nhanh xuống sâu dưới đáy hồ, sắc mặt Hắc Phạn cũng trầm xuống, nói với lão giả áo đen: “Hắc lão, tiểu tử này nhất định biết linh vật dưới đáy hồ, đừng để hắn chạy thoát.”

Lão giả áo đen thần sắc lạnh lùng, nguyên khí quanh thân kích động, bay thẳng xuống đáy hồ.

Hắc Phạn cũng theo sát phía sau, đuổi theo Mục Phong……

Truyện liên quan