Quyển 1 · Chương 49: bị bệnh kiều lựa chọn nữ nhân 20

Chương 49: Bị bệnh kiều lựa chọn nữ nhân 20

“Ha ha ha……”

Tiếng cười điên cuồng của người phụ nữ vang vọng trong biệt thự.

Nàng chẳng hề lo lắng sẽ đánh thức người trên lầu.

Sau một lúc lâu, tựa hồ đã cười đủ, Tống Thanh đứng dậy, trên mặt vẫn còn vương ý cười.

Khóe mắt nàng lấp lánh ánh nước, nàng giơ tay lau đi.

“Tha thứ? Thật quá nực cười. Thẩm Lăng Chứa, ngươi nhớ kỹ cho ta, đời này, kiếp sau, kiếp sau nữa, đời đời kiếp kiếp ta đều sẽ không tha thứ cho ngươi, ngươi đã bị phán tử hình ——”

“—— Phanh! Tiếp theo, chính là lúc ngươi chịu hình.”

Thẩm Lăng Chứa chỉ cảm thấy toàn thân máu huyết như bị đóng băng, đáy lòng không lý do dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng.

Nàng xoay người muốn trốn, lại phát hiện bản thân không thể cử động.

Tống Thanh đi đến bên cạnh nàng, nhẹ nhàng đẩy một cái, cơ thể cứng đờ của Thẩm Lăng Chứa đã ngã mạnh xuống đất.

Nàng một tay xách thùng dụng cụ, một tay kéo chân Thẩm Lăng Chứa, lôi vào phòng ngủ.

Thuận tay khóa trái cửa lại.

Tống Thanh mở thùng dụng cụ ra, bên trong bày biện chỉnh tề những dụng cụ cắt gọt với kích thước và hình dáng khác nhau.

Còn có những công cụ khác mà Đường Khương không gọi tên được.

Nàng lấy giấy trải trên mặt đất, nhẹ nhàng bế Thẩm Lăng Chứa đặt lên trên.

Miệng lẩm bẩm: “Cũng nhẹ hơn heo.”

Tống Thanh lấy ra một con dao, nhìn đôi mắt trợn trừng của Thẩm Lăng Chứa, khẽ cười: “Yên tâm, ta sẽ để ngươi tận mắt nhìn thấy thịt của mình bị cắt rời từng chút một.”

Thấy tình hình không ổn, Đường Khương muốn xông ra ngăn cản, nhưng lại bị vây trong tường không thể nhúc nhích.

“Hai người các ngươi, mau xuống đây!” Đường Khương hô to, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

Quý Ngăn là người phản ứng đầu tiên, lao tới cửa, nhưng tay nắm cửa như bị hàn chết, làm thế nào cũng không mở ra được.

Hắn nâng tay phải lên, chuẩn bị cắt cửa, tiếng kim loại cọ xát chói tai vang lên, cửa gỗ vẫn không hề suy chuyển.

“A Khương, ta không ra được, lão Tạ ——”

Quý Ngăn chưa kịp nói hết câu.

Bởi vì hắn biết, Tạ Duẫn lúc này cũng đang tự thân khó bảo toàn.

Căn phòng của hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Giường đơn ban đầu biến thành một chiếc giường lớn cổ kính.

Phía trên treo lụa đỏ, như đang đón chờ một hỉ sự.

Bàn làm việc biến thành bàn trang điểm gỗ đàn.

Chiếc gương ố vàng khiến người ta không dám nhìn thẳng, sợ rằng thứ phản chiếu bên trong sẽ khiến mình kinh hãi.

Cửa phòng gần ngay trước mắt, nhưng hắn lại như bị thứ gì đó ngăn cản, không thể tiến thêm một bước.

“Tạ lang, chàng muốn đi đâu?” Một giọng nữ ai oán, kéo dài vang lên.

Chỉ thấy trên chiếc giường trống trải, đột nhiên xuất hiện một nữ tử mặc áo cưới, đội khăn voan đỏ.

Nàng ngồi ngay ngắn ở mép giường, thân hình thẳng tắp.

Đang chờ đợi tân lang của mình vén khăn voan đỏ.

Phòng livestream tràn ngập những tiếng “A”.

“Kinh dị kiểu Trung Quốc là đỉnh nhất, quân đoàn đạn mạc của trẫm đâu rồi?”

“Ba người cùng livestream, huynh đệ à, chúng ta lực bất tòng tâm rồi.”

“Trước kia ta chưa từng sợ, nhưng bầu không khí hôm nay làm ta lạnh từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.”

“Tạ thần, vén khăn voan đỏ lên đi!”

Tuy Tạ Duẫn đã trải qua vô số trận livestream kinh dị lớn nhỏ, nhưng đúng như đạn mạc nói, đây chính là kinh dị kiểu Trung Quốc!

Nữ quỷ không cần làm gì cả, chỉ ngồi đó bất động thôi cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy, kinh hồn bạt vía, hồn bay phách lạc……

Liên tiếp dùng bốn thành ngữ, đủ để thấy tâm trạng kinh sợ của Tạ Duẫn.

“Tạ lang, hôm nay là ngày lành tháng tốt chúng ta thành thân, mau tới vén khăn voan đi ~”

Tạ Duẫn muốn quỳ xuống luôn.

Hắn cầu xin: “Đại tỷ, cô đừng nói những lời như vậy được không? Cầu xin cô, để tôi ra ngoài đi, tiểu đệ thật sự sợ rồi.”

“Ha hả ha hả a……”

Tiếng cười khiến da đầu tê dại vang lên.

Tạ Duẫn thấy yếu thế không xong, liền móc ra một nắm bùa chú, ném hết lên giường.

Nữ quỷ đột nhiên biến mất.

Trong lúc hắn thầm may mắn, dư quang liếc thấy hướng bàn trang điểm, hồn vía suýt bay mất.

Nữ quỷ biến mất đang ngồi trước bàn trang điểm, khăn voan đã không cánh mà bay.

Lúc này, nàng đang thẳng tắp nhìn vào gương, chậm rãi chải mái tóc dài của mình.

Tạ Duẫn có thể tưởng tượng ra, lát nữa khi nàng quay đầu lại sẽ là bộ mặt dữ tợn thế nào.

Hắn che mắt, miệng lẩm bẩm: “Không nhìn thấy, không nhìn thấy……”

“Tạ lang, sao không nhìn nô gia một chút ~” Hơi thở lạnh lẽo phả vào bên mặt Tạ Duẫn.

Hắn có thể cảm nhận được mặt nữ quỷ đang hướng về phía mình.

Hổ không phát uy, lại tưởng hắn là Hello Kitty sao?

Tạ Duẫn từ trong túi lấy ra lá bùa dán lên người mình.

“A! Tạ lang, chàng làm người ta đau! Không chơi nữa, đi đây!” Nữ quỷ bất mãn nói.

Tạ Duẫn nghĩ thầm, lão tử không những muốn làm ngươi đau, mà còn muốn tiêu diệt ngươi!

Nghe thấy nữ quỷ nói muốn đi, hắn không lập tức mở mắt ra nhìn.

Mà lặng lẽ đợi một lúc.

Xung quanh yên tĩnh như tờ, không có bất kỳ âm thanh nào.

Hắn nhìn vào livestream, Quý Ngăn vẫn đang tìm cách mở cửa.

Còn phía Đường Khương……

Tạ Duẫn sợ tới mức “bá” một tiếng mở mắt ra, muốn giảm bớt sự tác động từ cảnh tượng máu me bên kia.

Trước mặt bất thình lình xuất hiện một gương mặt đẹp như hoa như ngọc.

Từ bộ áo cưới trên người có thể thấy, vẫn là nữ quỷ đó.

Trông chừng 16, 17 tuổi, trên mặt mang theo nụ cười tinh nghịch sau khi trêu đùa thành công.

Tạ Duẫn lại hồi phục tinh thần.

Liền nghe nữ quỷ kia hỏi: “Ngươi gọi ai là đại tỷ đấy?”

“Ta sai rồi, ngươi là tiểu muội muội mới đúng.” Tạ Duẫn vội vàng xin lỗi.

“Tạ lang, ta đẹp không?” Nữ quỷ hỏi.

Tạ Duẫn vội nói: “Đẹp, đẹp lắm!”

“Thế còn như vậy thì sao?”

Vừa nghe lời này, Tạ Duẫn liền biết đại sự không ổn.

Không đợi hắn kịp che mắt, đã thấy khuôn mặt trắng bệch của thiếu nữ trương phồng lên thành màu xanh tím.

Đôi mắt to ngập nước bỗng nhiên lồi ra ngoài, một nửa treo lơ lửng bên ngoài hốc mắt.

Nhìn thấy cảnh này, Tạ Duẫn đột nhiên không còn sợ hãi nữa.

Thứ không biết mới là đáng sợ nhất.

Hiện tại đã rơi vào lĩnh vực hắn quen thuộc nhất, có gì mà phải sợ?

Hắn không biết lấy từ đâu ra một cành liễu thật dài.

Cười gằn tiến về phía nữ quỷ.

Bốp một tiếng quất tới, miệng lẩm bẩm: “Dám làm ta sợ, xem ngươi còn dám hay không.”

Cảnh tượng nữ quỷ gào thét như dự đoán đã không xuất hiện.

Ngược lại, nó nghiêng đầu, vô cùng khó hiểu nhìn hắn đang phát điên cái gì.

Tạ Duẫn ngẩn người, đây là gặp phải hàng cứng rồi?

Nhìn thấy cảnh này, Đường Khương, Quý Ngăn cùng người xem trong phòng livestream đều choáng váng.

Đại ca à, thời khắc khẩn cấp thế này, ngươi còn đang chơi trò tình thú gì vậy?

Đường Khương hỏi Quý Ngăn.

【 Ngày thường các ngươi phát sóng trực tiếp đều như thế này sao? 】

Nàng hiện tại không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể đánh chữ.

Trên mặt Quý Ngăn cũng lộ vẻ ghét bỏ: “Ta cũng là lần đầu tiên thấy.”

“Các ngươi đừng chỉ lo phun tào, nghĩ cách đi chứ!” Tạ Duẫn vừa kêu vừa né tránh sự tấn công của nữ quỷ.

Đường Khương tỏ vẻ lực bất tòng tâm.

【 Ngươi cũng thấy rồi đấy, ta hiện tại bị phong trong tường, không đi đâu được, còn phải trơ mắt nhìn người đàn bà điên phía dưới kia từng mảnh từng mảnh cắt thịt Thẩm Lăng Chứa. 】

Quý Ngăn cũng nói: “Ngươi cũng thấy rồi, ta không ra được, các hướng trong phòng đều bị phong kín, rốt cuộc đây là tình huống gì?”

【 Rất rõ ràng, Thẩm Lăng Chứa không muốn chúng ta nhúng tay. 】

“Vậy nàng gọi chúng ta tới đây làm gì? Để tận mắt chứng kiến nàng tử vong sao?” Tạ Duẫn hỏi.

【 Còn nhớ thứ hầm trong nồi không? Có khả năng, đó không phải ảo giác! 】

Truyện liên quan