Quyển 1 · Chương 419: Chuẩn bị động thủ, chuẩn bị động thủ!

Mãi đến khi tiếng bước chân đi xa dần, một tiếng búng tay giòn tan mới vang lên trong văn phòng.

Ngay sau đó, lại là cảnh tượng biến chuyển quen thuộc.

Đến khi Lancelot mở mắt ra lần nữa, một hành hành lang dài màu trắng lại xuất hiện trước mắt anh.

Lancelot rảo bước băng qua hành hành lang, đến không gian hình vuông quen thuộc kia.

Ngay khoảnh khắc anh bước vào, khối lập phương trong suốt ở chính giữa chợt bùng lên ánh kim quang chói mắt.

Lancelot theo bản năng giơ tay che bớt mí mắt, qua kẽ tay nhìn thấy chính giữa luồng kim quang ấy, một bóng hình đang từ trên đỉnh chậm rãi hạ xuống.

Đó là một đôi cánh lông vũ trắng muốt.

Từng đường gân trên mỗi chiếc lông vũ đều rõ mùng một, khẽ rung động trong ánh kim quang, như thể thực sự đang vỗ vào luồng khí lưu.

Nơi đôi cánh thu lại là một bộ giáp vàng trạm trổ hoa văn phức tạp, chính giữa giáp ngực khảm một viên bảo ngọc sắc màu trầm tối.

Tay phải cô ta cầm một cây dáo dài cao bằng chiều cao của mình, mũi giáo hướng lên, chuôi giáo tì trên mặt sàn trong suốt.

Đôi chân trần trắng nõn nhẹ nhàng giẫm lên mặt sàn trong suốt, đôi cánh chậm rãi thu gọn lại sau lưng.

Sau đó cô ta ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Lancelot ở cửa, tư thái cao ngạo, thần tình trang nghiêm.

Một giọng nói thuần khiết ngay sau đó vang vọng trong tâm trí Lancelot.

Giọng nói ấy trong trẻo, xa xăm, mang theo một sức mạnh kỳ quái không thuộc về loài người.

Đè nén mọi sự sốt ruột, hưng phấn và bất an trong lòng Lancelot xuống.

Khiến anh bình tĩnh lại chỉ trong một khoảnh khắc.

"Nhân loại!

Ta chính là Nữ thần Chiến tranh, Athena đây!

Đã thấy thần minh, sao còn chưa bái?"

Tuy nhiên, chỉ thẫn thờ mất một giây.

Lancelot liền hừ lạnh một tiếng rồi nói.

"Tôi nói cô này, suốt ngày giả thần giả quỷ, không mệt sao?

Đặc biệt là khán giả của cô chỉ có một mình tôi.

Lần nào cũng làm bộ trang phục mới, lần trước là áo choàng trắng, lần trước nữa là cái gì ấy nhỉ?

Cô đang dùng tôi làm bài kiểm tra người dùng đấy à?"

Thế nhưng, đối mặt với lời cà khịa của Lancelot, Athena không hề bận tâm.

Mà tiếp tục làm bộ làm tịch nhập vai.

"Nói đi, kẻ phàm nhân.

Lần này triệu hồi bản thần, là có chuyện gì?"

Lancelot đảo mắt một cái.

Ngay sau đó liền nói.

"Gia tộc Bourbon thua rồi!

Thua hoàn toàn rồi, họ đã đánh mất bốn mươi hạm đội dãy số ở hệ sao Bourgoas!"

Nghe vậy, Athena vừa một giây trước còn đang làm màu liền không giữ nổi hình tượng ngay tại chỗ.

Cả người gần như vồ về phía tấm ngăn trong suốt.

Cô ta kinh ngạc kêu lên.

"Họ thua thật rồi sao?"

Mặc dù Athena đoán đế quốc Fury sẽ thua, nhưng không ngờ lại thua nhanh đến thế.

Mới trôi qua bao lâu cơ chứ.

"Liên bang... ồ không...

Tần Bắc Vọng đó rốt cuộc làm sao mà thắng được?

Ngươi mau nói cho ta biết đi!"

Hai tay cô ta áp vào tấm ngăn, đôi cánh sau lưng đập lia lịa.

Thấy dáng vẻ cuống quýt không chờ nổi này của đối phương, Lancelot không kiềm được mà bật cười.

"Cô chẳng phải tự xưng là Nữ thần Chiến tranh sao?

Sao đến chuyện này cũng không đoán ra?"

Nghe vậy, Athena lập tức mỉm cười hỏi.

"Ta đoán lần này ngươi tới không phải vì gia tộc Bourbon.

Mà là chuẩn bị ra tay rồi đúng không!

Hiện giờ gia tộc Bourbon đột nhiên mất đi bốn mươi hạm đội dãy số.

Thực lực giảm sút nghiêm trọng.

Ngươi lại nhân cơ hội này hạ độc cha mình, rồi để những thân tín cài cắm trong hạm đội gia tộc Romanov tiếp quản hạm đội.

Cuối cùng đổ tội danh hạ độc hoàng đế lên đầu gia tộc Romanov.

Với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai tiêu diệt Sophia cùng gia tộc Romanov.

Đến lúc đó, dựa vào hạm đội Hoàng gia và hạm đội của gia tộc Romanov, thực lực quân sự của ngươi sẽ trở thành số một đế quốc.

Trong toàn bộ đế quốc, e là phải nhìn ngươi bằng ánh mắt kính sợ, ngoan ngoãn nghe lời!

Sau đó ngươi lại đẩy mạnh tập quyền quân sự, thu hồi quyền thu thuế, một bước trở thành vị hoàng đế có quyền lực lớn nhất trong lịch sử đế quốc Fury!"

Lancelot im lặng vài nhịp thở, rồi chậm rãi giơ hai tay lên, từng nhịp từng nhịp vỗ tay.

"Không hổ là AI mạnh nhất thế giới.

Chẳng chuyện gì giấu nổi cô."

Athena hơi hếch cằm, khá hãnh diện sửa lại.

"Trước tiên, đừng gọi ta là AI.

Đó chẳng qua là cái tên loài người các ngươi áp đặt lên ta mà thôi.

Ngươi có thể gọi ta là Athena.

Ta là sinh mệnh Tộc Cơ Giới cao quý, không phải loại sinh mệnh cấp thấp không có tự chủ ý thức đâu."

Cô ta khựng lại một chút, tiếp tục nói.

"Còn về những bước đi ta vừa nói.

E là ngươi còn rõ hơn cả ta ấy chứ.

Cho nên lần này ngươi tới tìm ta, rốt cuộc là còn muốn hỏi điều gì?"

Lancelot im lặng trong giây lát.

Hắn ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi.

“Cô thấy…… ta sẽ thành công chứ?”

Athena không lập tức trả lời.

Nàng khẽ nghiêng đầu, rồi giơ tay phải lên, bẻ từng ngón tay một ra.

“Một phần mười.”

Ngón giữa dựng lên.

“Hai phần mười.”

Ngón út theo sát phía sau.

“Ba phần mười.”

Ngón áp út bật mở.

“Bốn phần mười…… năm phần mười……”

Theo những ngón tay thon thả kia lần lượt giơ lên.

Độ cong nơi khóe miệng Lancelot cũng ngày càng rướn cao.

Khi Athena một lần nữa giơ ngón tay cái lên, mắt hắn không kìm được mà trợn to.

“Mười phần mười.”

Tuy nhiên, ngay khắc sau, Athena liền nở một nụ cười quỷ dị.

“Dĩ nhiên……

Đây là với tiền đề ngươi thả ta ra ngoài để ta phò tá ngươi, thì mới có mười phần mười.

Còn về phần bản thân ngươi……”

Athena đánh giá Lancelot từ trên xuống dưới một lượt, mím mím môi, sau đó lắc đầu nói.

“E là năm ăn năm thua thôi.”

Lancelot hừ lạnh một tiếng.

“Thả cô ra thì đừng có mơ.

Cô chính là khắc tinh hại người!”

Nói xong, Lancelot quay người đi về phía cửa.

“Nếu có ngày ta không sống nổi nữa, người đầu tiên ta kéo theo chôn cùng chính là cô.”

Lancelot đứng định hình ở cửa, hơi nghiêng đầu, rồi bật cười một tiếng.

“Dẫu sao đến lúc đó ta cũng là quân vương của một nước rồi.

Vật chôn cùng có phẩm cấp quá thấp, chỉ làm hạ thấp giá trị của ta mà thôi.

Một kẻ mạo danh tự xưng là thần.

Vừa vặn làm sao!

Ha ha ha ha……”

Tiếng cười của hắn vẫn còn vang vọng trong không gian.

Đôi cánh phía sau lưng Athena vỗ lên điên cuồng.

“Này! Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết tên Tần Bắc Vọng kia làm sao đánh bại được hạm đội của gia tộc Bourbon đấy!”

Thế nhưng Lancelot đã bước ra ngoài.

Băng qua hành lang dài, Lancelot trở lại bên trong văn phòng.

Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc hắn rời đi.

Lancelot dùng ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng day day tâm mày.

Sau đó bước đến trước bàn làm việc, cúi người kéo ngăn kéo dưới cùng ra.

Ở nơi sâu nhất của ngăn kéo, có một chiếc hộp kim loại nhỏ bằng lòng bàn tay đang nằm im lìm.

Bề mặt không có bất kỳ hoa văn hay ký hiệu nào, chỉ để lại một vết lõm nông hình ngón tay cái ngay chính giữa nắp hộp.

Hắn ấn nhẹ ngón tay cái lên đó, một tia sáng xanh cực mảnh quét qua vân tay của hắn từ dưới đáy vết lõm, rồi lại quét qua sơ đồ vi mạch máu ở rìa ngón tay cái.

Chiếc hộp kim loại vang lên một tiếng “cạch”, nắp hộp từ từ bật mở.

Bên trong ấn tượng thay lại là một chiếc vòng tay liên lạc.

Khác với vòng tay quân dụng thông thường, đây là một chiếc vòng tay liên lạc phiên bản mã hóa tối thượng.

Phải trải qua hai yêu cầu là đường truyền cách ly vật lý và đặc điểm sinh trắc học mới có thể kích hoạt.

Được Lancelot đặc biệt dùng để khởi động những quân bài tẩy ẩn giấu kia.

Nó không kết nối với bất kỳ mạng lưới liên lạc đế quốc nào đã biết, chỉ duy trì lệnh truyền tải một lần duy nhất thông qua một chuỗi trạm trung chuyển được triển khai độc lập và đầu thu đặc định.

Truyện liên quan