Quyển 1 · Chương 300: Mười viên Thần Tinh

Anh ta đứng nguyên tại chỗ. Thậm chí còn không lùi lại một bước. Đôi mắt tròn xoe của người đàn ông đầu trọc co lại. Anh ta cúi xuống nhìn nắm đấm của mình, đã nứt ra vài đường, rồi ngẩng lên nhìn ngực của Tô Lâm. Ở đó chẳng có một vết tích nào. "Mày..." Tô Lâm nhìn anh ta: "Mày cũng chẳng làm được gì nhỉ." Lưng người đàn ông đầu trọc bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Anh ta lùi lại một bước. "Mày là thằng quái quỷ gì vậy?" Tô Lâm không trả lời. Anh ta giơ tay phải lên. Một cú đấm giáng xuống ngực người đàn ông đầu trọc. Bốp. –73600 tỉ kinh. Tiếng động không lớn, như chiếc búa đập vào bùn ướt. Cơ thể người đàn ông đầu trọc rung lắc. Anh ta cúi xuống nhìn ngực mình. Giáp kim loại lõm vào một mảng. Dấu vết cú đấm rõ ràng, như được kẻ bằng thước. Rồi anh ta nhả ra một ngụm máu. Anh ta quỳ xuống. Đầu gối đập xuống đá vụn, kêu răng rắc. Xương gãy. Anh ta nằm sấp xuống. Mặt chìm trong đá vụn, máu chảy từ dưới người ra, nhuộm đỏ sẫm những viên đá xám trắng. Chết rồi. Người đàn ông gầy xanh tái. Anh ta nhìn chằm chằm xác chết của người đàn ông đầu trọc, miệng há hốc, cằm suýt rơi xuống đất. "Một cú..." Xúc xích trong tay người đàn ông mập rơi xuống. Anh ta nhìn xác chết, đồng tử co lại thành đầu kim. "Đầu Trọc 178 cấp..." Người phụ nữ lùi lại một bước. Giáp bạc dưới ánh lửa rung động. Cô ta nhìn Tô Lâm, đôi mắt lần đầu tiên hiện lên nỗi sợ hãi. "Cậu còn trẻ thế, làm sao có thể một cú đấm giết chết hắn?" Tô Lâm nhìn cô ta: "Chính cậu vừa nói, bảo tao hầu hạ cậu?" Mặt cô ta càng trắng bệch. Cô ta nghiến răng, rút thanh kiếm mảnh từ eo. Lưỡi kiếm ánh lên ánh sáng bạc. Cô ta dồn toàn bộ thần lực vào đó, đầu kiếm chỉ thẳng vào Tô Lâm. "Cùng tấn công!" Người đàn ông gầy và người đàn ông mập cùng lúc xông tới. Ba người, ba hướng. Kiếm, dao, nắm đấm, cùng giáng xuống Tô Lâm. Tô Lâm không né. Dao chém vào vai. Gãy làm đôi. Kiếm đâm vào ngực. Gãy thành ba đoạn. Nắm đấm giáng vào mặt. Xương ngón tay vỡ vụn. Người đàn ông gầy quỳ xuống đất, nắm chặt cổ tay đứt lìa. Xương trồi ra khỏi da thịt, trắng bệch. Anh ta nhìn Tô Lâm, như nhìn một thứ không nên tồn tại. "Không thể... tuyệt đối không thể..." Người đàn ông mập nằm sấp, ngực lõm vào một mảng. Máu tuôn ra từ miệng, anh ta nắm chặt nửa thanh dao còn lại, tay run rẩy. Người phụ nữ vẫn đứng đó. Thanh kiếm gãy trong tay cô ta, chỉ còn nửa cán cầm trên tay. Chân run, tay run, toàn thân run. Nhưng mắt cô ta không rời khỏi Tô Lâm. "Cậu mạnh đến thế." Tô Lâm vẫn không nói lời nào. Anh ta bước sang một bên. Người đàn ông gầy thấy anh ta tiến về phía mình, lập tức giơ tay trái tấn công. Chỉ còn tay trái có thể cử động, lưỡi dao gãy một nửa, mép dao sứt sẹo. Anh ta nghiến răng xông tới, đầu kiếm chưa chạm vào vạt áo Tô Lâm thì đầu gối của anh ta đã đập vào bụng. Kêu răng rắc. –73600 tỉ kinh. Xương sườn vỡ vụn, xương sườn vỡ đâm thủng tim. Người đàn ông gầy co rúm lại như con tôm luộc, nằm sấp, miệng há hở, bọt máu tuôn ra từ khóe miệng. Anh ta cố bò dậy, chống khuỷu tay lên, rồi lại đổ sụp xuống, rồi không bao giờ đứng lên được nữa. Người đàn ông mập từ bên cạnh xông tới. Anh ta thấp hơn Đầu Trọc một cái đầu nhưng rộng hơn một bờ vai, toàn thân như bức tường thịt. Anh ta không dùng vũ khí, toàn thân lao về phía Tô Lâm, như tảng đá lăn từ núi xuống. Tô Lâm không né. Người đàn ông mập đập vào anh ta, phát ra tiếng ù ù như đập vào bức tường sắt. –1000 vạn kinh thần công Phản thương 150 vạn kinh thần công Người đàn ông mập kêu răng rắc khi vai bị phản đòn. Rồi đến xương đòn, rồi toàn bộ cánh tay phải. Xương trồi ra khỏi da thịt, trắng ngần, dính đầy thịt vụn. Người đàn ông mập sững người một thoáng, cúi đầu nhìn cánh tay méo mó như bông hoa, mở miệng định hét nhưng không thành tiếng—nắm đấm của Tô Lâm đã giáng xuống cằm anh ta. Toàn thân anh ta bật lên, lưng đập vào tảng đá đen, tảng đá nứt ra, anh ta trượt xuống, nằm bất động, mắt trợn trắng, chết rồi. Bây giờ chỉ còn người phụ nữ sống sót. Thanh kiếm gãy trong tay cô ta, đầu kiếm chạm đất, vẫn run. Cô ta nhìn Tô Lâm, nhìn suốt ba giây. Rồi cô ta cười, không phải cười lạnh lùng, mà là nụ cười của kẻ biết mình không địch nổi nhưng không chịu khuất phục. "Cậu thực sự là bao nhiêu cấp?" "Một trăm mười." "Một trăm mười?" Cô ta nhai đi nhai lại ba chữ ấy, "Một trăm mười, một cú đấm giết chết 178? Cậu không muốn lên trời à." Tô Lâm không trả lời. Anh ta bước tới một bước. Người phụ nữ lùi lại một bước. Lưng đập vào tảng đá đen khác, không thể lùi nữa. Cô ta giương thanh kiếm gãy ngang trước ngực, các khớp ngón tay trắng bệch. "Nếu cậu giết tao, người của tao sẽ điều tra. Hành tinh cấp ba có thuật truy dấu." "Vậy thì sao?" "Vậy thì giết tao, cậu cũng chẳng thể sống." Tô Lâm nhìn cô ta, im lặng hai giây. "Vậy thì đừng để họ biết." Người phụ nữ sững người, chưa kịp phản ứng thì nắm đấm của Tô Lâm đã giáng vào ngực cô ta. Toàn thân cô ta như bị núi đập, bay ra, lưng đập vào vách núi, trượt xuống, quỳ xuống, đầu cúi gằm, bất động. Trên nền đất xám trắng, bốn xác chết nằm đó. Tô Lâm đứng yên một lúc, không động đậy. Gió thổi qua màn sương xám trắng, mang theo mùi máu tanh. Anh ta lột bốn chiếc nhẫn từ ngón tay họ, từng chiếc một, đưa vào thần niệm.

Quả đầu trọc đeo chiếc nhẫn có ba viên đá xám trắng. Kích cỡ bằng nắm đấm, bề mặt sần sù, như đá thô chưa qua mài giũa. Nhưng bên trong viên đá có thứ gì đó đang chảy động, ánh sáng xám trắng, giống như ánh trăng, lại như thủy ngân.

Thần tinh.

Tô Lâm nhấc ba viên đá ra, đặt trên lòng bàn tay. Chạm vào thấy lạnh buốt, nhưng dưới lớp lạnh ấy lại có chút hơi ấm, như mùa đông cầm trên tay viên đá đã phơi nắng.

Kẻ gầy đeo nhẫn có hai viên.

Kẻ béo đeo nhẫn có một viên.

Người phụ nữ đeo nhẫn có bốn viên.

Mười viên.

Anh ta quay vòng tầng ba suốt tám ngày, chẳng thấy viên nào. Vừa bước vào tầng bốn, một cú đấm mỗi người, thu về mười viên.

Tô Lâm ngồi xuống, xếp bốn thi thể cạnh nhau. Anh đặt tay lên trán kẻ đầu trọc.

[Đồng sinh chi đồng] khởi động.

Tên hắn là Kim Bất Hoán, người hành tinh Kim Cương cấp ba. Cấp 178. Đã vào thần uyển sáu lần, chuyên trông coi lối vào tầng bốn.

Thi thể thứ hai, kẻ gầy.

Tên hắn là Kim Bất Phá, người hành tinh Kim Cương cấp ba. Cấp 177. Cùng đội.

Thi thể thứ ba, kẻ béo.

Tên hắn là Kim Bất Liệt, người hành tinh Kim Cương cấp ba. Cấp 176.

Thi thể thứ tư, người phụ nữ.

Tên hắn là Kim Nguyệt, người hành tinh Kim Cương cấp ba. Cấp 179.

Tô Lâm ngồi cạnh thi thể thứ tư, rút tay khỏi trán Kim Nguyệt. Những ký ức vừa đọc được vẫn đang cuộn trào trong đầu, như nồi nước vừa sôi sục.

Anh nhai lại thông tin ấy, rút ra ba kết luận.

Thứ nhất, bọn họ là đội Kim Giáp, lính tuần tra hành tinh Kim Cương. Hai tháng đổi một lần, chuyên canh giữ lối vào tầng bốn, giết những kẻ thức tỉnh từ hành tinh cấp hai tràn lên. Đến kỳ thì thay người.

Thứ hai, mỗi lần ra ngoài, bọn họ đều để lại ngọn đèn hồn trên Kim Cương. Chết thì đèn tắt. Người coi đèn hồn có thể xem lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết của bọn họ.

Nên khuôn mặt anh chắc đã bị nhìn thấy, và có thể đã phái người đuổi giết anh để báo thù.

Thứ ba, kẻ thức tỉnh cấp ba, sau cấp 200 có thể thức tỉnh lần thứ ba. Kẻ thức tỉnh lần ba không thể hạ giới đến thần uyển này cũng như hành tinh cấp hai.

Nên phái đến người chắc chắn không quá cấp 200 và chưa thức tỉnh lần ba.

Thứ tư, bọn họ liên lạc qua đá thông tin.

Tô Lâm lấy đá thông tin trên bốn thi thể, rồi thu cả bốn vào kho chứa linh hồn.

"Bọn họ chắc không nhanh thế đâu," anh tự nói,"Trước tiên tìm chỗ luyện mười viên thần tinh này đã."

Anh quay người rời đi, bước trên nền đá xám trắng xa dần. Đi khoảng nửa khắc, anh ngồi xuống nơi kín đáo.

Anh lấy từ kho chứa linh hồn ra một viên thần tinh.

[Thần tinh cấp một]

[Một viên cung cấp 0,01 kinh thần lực]

[Một viên luyện hóa mất ba đến bảy ngày, kẻ có thiên tư thần cấp luyện được trong ba ngày]

Viên tinh xám trắng nằm trên lòng bàn tay, chỗ tiếp xúc với da thấy hơi ấm lan vào rất chậm, như ánh nắng mùa đông chiếu trên lưng.

Hấp thu mất ba ngày, không được, anh không có nhiều thời gian thế.

Không biết có thể cắt nhỏ thần tinh ra, chia cho nhiều phân thân dùng không. Nếu được thì sẽ nhanh hơn nhiều.

Anh lập tức cắt trên viên thần tinh ấy ra khoảng hai phần trăm, rồi đưa lên luyện hóa hấp thu.

[+100 tỷ thần lực]

[+100 tỷ thần lực]

Quả thật có thể.

Anh liền cắt một viên thần tinh thành hai trăm phần, mười viên thành hai ngàn phần, chia cho hai ngàn phân thân hấp thu.

Như vậy ước chừng nửa giờ có thể luyện hóa xong mười viên thần tinh cấp một.

Truyện liên quan