Quyển 1 · Chương 715: Trời ơi, tên này gan cũng quá lớn rồi đấy!

Ba tỷ muội đều sửng sốt.

Lá truyền tin phù này vốn là đồ chuyên dùng giữa các đệ tử Tiệt Giáo.

Vân Tiêu giơ tay phất một cái, hút bùa chú vào tay rồi đắm thần thức vào trong.

Ngay sau đó, trên gương mặt vốn điềm tĩnh của nàng lần đầu tiên lộ vẻ kinh ngạc.

“Đại tỷ, có chuyện gì vậy? Là ai truyền tin tới?” Bích Tiêu lập tức ghé lại gần, tò mò hỏi.

Vân Tiêu không đáp, chỉ đưa bùa chú cho nàng.

Bích Tiêu tiếp lấy nhìn qua, đôi mắt lập tức sáng rực!

“Cái gì? Dương Tiễn muốn đánh Đào Sơn?”

Nàng kinh hô thành tiếng, trên mặt ngập tràn vẻ phấn khích.

“Mười ngày sau công khai khiêu chiến uy nghiêm Thiên Đình? Còn muốn ngạnh kháng Tây Phương Nhị Thánh? Trời ơi, tên này gan cũng to quá rồi đấy!”

Quỳnh Tiêu cũng ghé mắt nhìn vào nội dung trong bùa chú, lông mày liễu nhíu lại.

“Hành động này của Dương Tiễn đạo hữu e là sẽ kéo Thánh Nhân ra tay, quá mức mạo hiểm.”

Các nàng và Dương Tiễn vốn có quan hệ không tệ.

Thuở trước ở Côn Luân Sơn, Dương Tiễn từng giao lưu với các nàng, sau này vì mối quan hệ với đại sư huynh Ngưu Bôn mà đôi bên lại càng thêm thân thiết.

Trong mắt các nàng, Dương Tiễn tuy là đệ tử Xiển Giáo nhưng phong cách hành sự lại vô cùng mang hơi hướng Tiệt Giáo, không câu nệ tiểu tiết, trọng tình trọng nghĩa.

“Mạo hiểm? Ta thì lại không thấy vậy!” Bích Tiêu vỗ mạnh xuống bàn, hớn hở đứng phắt dậy.

“Các người quên sư tôn của Dương Tiễn là ai rồi sao? Đó chính là đại sư huynh đấy! Là đệ nhất nhân của Huyền Môn chúng ta!”

“Có đại sư huynh chống lưng phía sau, đừng nói Tây Phương Nhị Thánh, dù là Đạo Tổ tới cũng phải nể vài phần mặt mũi chứ?”

Nàng càng nói càng kích động, cứ thế đi qua đi lại trong điện.

“Không được! Việc này chúng ta không thể giương mắt đứng nhìn! Dù sao Dương Tiễn cũng là người nhà, huynh ấy vì cứu mẹ mà dốc sức liều mạng với Thiên Đình và Tây Phương Giáo, Tiệt Giáo chúng ta nếu rúc đầu xó bếp xem náo nhiệt thì quá bất nghĩa rồi!”

“Truyền ra ngoài, người ta lại tưởng Tiệt Giáo chúng ta sợ hai tên trọc đầu Tây Phương Giáo kia chắc!”

Quỳnh Tiêu có chút lo lắng nói: “Nhưng mà nhị tỷ, sư tôn bảo chúng ta……”

“Sư tôn bảo chúng ta đừng chủ động gây sự, nhưng hiện tại là người ta đè đầu cưỡi cổ Huyền Môn mình mà!” Bích Tiêu ngắt lời nàng.

“Dương Tiễn là đệ tử của đại sư huynh, vậy chính là tiểu sư điệt của chúng ta! Sư điệt bị người ta ăn hiếp, lũ làm sư thúc sư cô như chúng ta lại có thể câm nín sao?”

Lời này của nàng rõ ràng là lý sự cùi, nhưng ngẫm lại hình như cũng có vài phần đạo lý.

Bích Tiêu quay đầu nhìn Vân Tiêu vẫn luôn giữ im lặng, sốt sắng thúc giục: “Đại tỷ, tỷ mau nói một câu đi chứ! Có đi hay không đây?”

Vân Tiêu chậm rãi đặt chén trà xuống, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

“Đi.”

Nàng chỉ thốt ra duy nhất một từ.

“Tuyệt quá! Ta biết ngay đại tỷ là tốt nhất mà!” Bích Tiêu sướng đến mức suýt thì nhảy chổng ngược lên.

Vân Tiêu nhìn nàng, trầm giọng nhắc nhở: “Nhị muội, ngươi đừng vội mừng sớm. Việc này không phải chuyện đùa, chẳng phải đi du sơn ngoạn thủy đâu.”

Nàng đứng dậy, nét mặt trở nên nghiêm nghị.

“Chuyện của Dương Tiễn nhìn qua là việc riêng của một mình hắn, nhưng thực chất lại liên quan tới thể diện của toàn bộ Huyền Môn chúng ta.”

“Đệ tử của đại sư huynh tuyệt đối không thể để kẻ ngoài khinh nhược, đặc biệt lại càng không thể chịu nhục trước Tây Phương Giáo.”

“Chuyến này chúng ta đi không phải để đánh lộn ẩu đả, mà là tới chống lưng cho Dương Tiễn, tới để nói cho cả Hồng Hoang biết rằng Huyền Môn vẫn luôn là một thể thống nhất!”

“Hạo Thiên muốn mượn đao giết người, kéo Tây Phương Giáo xuống nước, vậy thì chúng ta cứ khuấy cho dòng nước này đục ngầu thêm nữa!”

Giọng điệu Vân Tiêu tuy bình thản, nhưng sức nặng trong từng lời nói lại khiến cả Bích Tiêu lẫn Quỳnh Tiêu dần lắng bình tĩnh lại.

Các nàng hiểu rõ, một khi đại tỷ đã đưa ra quyết định thì đó tuyệt đối không phải hành động bồng bột, mà là kết quả sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng.

“Vậy bây giờ chúng ta xuất phát luôn sao?” Quỳnh Tiêu hỏi.

“Không gấp.” Vân Tiêu lắc đầu, “Chuyện này vẫn cần bẩm báo qua với sư tôn một tiếng. Hơn nữa, chỉ có ba chị em chúng ta đi thì phân lượng vẫn chưa đủ.”

Trong mắt nàng lóe lên một tia tinh quang.

“Đã muốn đi thì phải làm rầm rộ cho trọn vẹn!”

Vân Tiêu lấy ra một quả truyền tin ngọc phù, đánh vào đó một đạo tín hiệu.

“Truyền tin cho Kim Linh sư tỷ, Vô Đương sư tỷ, Quy Linh sư tỷ cùng Công Minh huynh trưởng.”

“Nói với họ, mười ngày sau gặp nhau ở Đào Sơn.”

“Ta xem thử xem, có đệ tử Tiệt Giáo chúng ta ở đó, kẻ nào dám đụng đến một sợi lông tơ của Dương Tiễn!”

Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu nhìn nhau, đều thấy được sự phấn khích cùng chiến ý rực cháy trong mắt đối phương.

Các nàng biết, Tam Tiên Đảo vốn tĩnh lặng bấy lâu nay, lần này sắp sửa thực sự chấn động rồi.

Vân Tiêu làm xong tất cả những việc này rồi lại hướng mắt nhìn về phía Kim Ngao Đảo.

“Nhị muội, Quỳnh Tiêu, hai người đi chuẩn bị một chút.”

“Ta tới Bích Du Cung trên Kim Ngao Đảo một chuyến để đích thân báo cáo việc này với sư tôn.”

Côn Luân Sơn, Ngọc Hư Cung.

Mây trắng lượn lờ, tiên âm vang vọng, tiếng chuông vàng khánh ngọc ngân vang không dứt.

Thánh địa tối cao này của Xiển Giáo vẫn như xưa, ngập tràn uy nghiêm và trật tự.

Bên trong đại điện, Nguyên Thủy Thiên Tôn tọa chót vót trên vân sàng, quanh thân đại đạo phù văn lưu chuyển, thánh nhân uy áp cuồn cuộn khiến các đệ tử bên dưới đến thở mạnh cũng không dám.

Các vị Kim Tiên như Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, Hoàng Long Chân Nhân đứng hàng hai bên, nét mặt ai nấy đều nghiêm trang kính cẩn.

Mà ở chính giữa đại điện là một đạo nhân với thần sắc sốt sắng đang đứng, chính là Ngọc Đỉnh Chân Nhân.

Y vừa mới đem toàn bộ tin tức thăm ngóng được ở bên ngoài bẩm báo không sót một lời lên Nguyên Thủy Thiên Tôn.

“…… Sư tôn, ngọn ngành sự việc chính là như vậy.”

“Dương Tiễn sư điệt hiện đã chiêu tập yêu chúng ở Mai Sơn, tuyên bố mười ngày sau sẽ cưỡng công Đào Sơn để cứu mẹ.”

“Thiên Đế Hạo Thiên đã thân hành tới Tu Di Sơn thỉnh Tây Phương Nhị Thánh xuất thủ. Đến lúc đó, Đào Sơn chắc chắn sẽ trở thành tâm bão.”

Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói xong liền nơm nớp nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, chờ đợi quyết đoán từ sư tôn.

Các vị Kim Tiên khác trong điện cũng mang những tâm tư riêng.

Hoàng Long Chân Nhân cúi đầu, trong lòng không ngừng tặc lưỡi đánh giá.

Dương Tiễn sư điệt ngầu quá đỗi! Không hổ là đệ tử do đại sư huynh Ngưu Bôn dạy ra, cái tài gây chuyện này đúng là đúc cùng một khuôn!

Quảng Thành Tử thì lại nhíu chặt lông mày.

Chuyện này đã không còn là việc riêng của một mình Dương Tiễn nữa.

Hắn đại biểu cho đại sư huynh Ngưu Bôn, đại biểu cho bộ mặt của cả Huyền Môn.

Xiển Giáo bọn họ nếu như tọa thị quan biến, sau này đệ tử ba giáo gặp nhau chẳng phải sẽ tự thấy thấp kém hơn một phân sao?

Trên vân sàng, Nguyên Thủy Thiên Tôn chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt hắn uy nghiêm mà thâm thẳm, tựa như có thể xuyên thấu cửu thiên thập địa.

Truyện liên quan