Quyển 1 · Chương 360: Vu Yêu Cường Giả Đối Trì! Đại Chiến Nhất Xúc Tức Phát?
Chịu một chưởng này, Đại Nghệ ra sức ngăn cản.
Chẳng ngờ vừa mới tiếp xúc, toàn thân xương cốt hắn đã bị chấn gãy nát.
Hơi thở của hắn trong nháy mắt uể oải đến cực điểm.
"Ngô..."
Đại Nghệ đau đớn thốt lên một tiếng, chưa kịp phản ứng thì chưởng lực khủng bố đã bao trùm lấy hắn.
"Oành!"
Cùng với một tiếng nổ vang kinh thiên động địa cất lên.
Nơi Đại Nghệ đứng lập tức cuộn lên cát bụi mịt mù.
Thắt lát sau, chấn động ngừng lại.
Nghía mắt nhìn kỹ, chỉ thấy Đại Nghệ đã tê liệt ngã xuống đất, sinh cơ hoàn toàn tuyệt diệt.
Thực lực hắn tuy mạnh, nhưng chung quy cũng chỉ là một tôn Đại Vu mà thôi.
Mà Đế Tuấn trải qua Thiên Hôn về sau, tu vi sớm đã tới cảnh giới Á Thánh.
Chỉ một chưởng đã đem Đại Nghệ trấn sát!
"Giết mười đứa con của ta, ngươi đáng chết!!"
Đế Tuấn lạnh lùng nói, nhìn thi thể Đại Nghệ dưới đất, trong mắt không chút thương hại.
Khựng lại một chút, Đế Tuấn liền chuẩn bị trở về Thiên Giới.
"Oành!"
Đúng lúc này, từ cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng quát bạo nộ:
"Đế Tuấn!"
"Ngươi... Ngươi thật to gan!"
Theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy trong hư không không xa dấy lên một trận gợn sóng thời không.
Ngay sau đó, từ trong gợn sóng bước ra một đạo thân ảnh.
Người tới khuôn mặt thô ráp, tức giận đầy mặt, toàn thân thiêu đốt hừng hực ngọn lửa bất diệt, chân đạp hỏa long, khí thế hung hăng đốt thiên.
Không phải Tổ Vu Chúc Dung của Vu Tộc thì còn là ai?
Vừa hiện thân, Chúc Dung đã giận đến sôi máu.
Đặc biệt là khi thấy Đại Nghệ đã bị Đế Tuấn trấn sát, hắn lại càng thêm giận không thể át.
"Cho ta chết!!"
Ngay sau đó, Chúc Dung gầm lên một tiếng, cả người hóa thành một đạo hỏa quang thẳng tắp lao về phía Đế Tuấn oanh sát.
"Hừ!"
Đế Tuấn thấy thế lạnh hừ một tiếng, không chút sợ hãi.
Chúc Dung này tuy là Tổ Vu, nhưng thực lực cũng chỉ ở tầng thứ Chuẩn Thánh đỉnh phong, so với Á Thánh như hắn tất nhiên còn chênh lệch không nhỏ.
"Oành!"
Mắt thấy Chúc Dung lao tới, Đế Tuấn nhẹ giơ tay, trong lòng bàn tay ngưng tụ ra một đoàn Thái Dương Chân Hỏa rồi vung mạnh ra.
"Bùng!"
Mới trải qua chưa đầy một giây, hai luồng hỏa lực đã va chạm vào nhau giữa hư không, lập tức bắn ra vô tận mưa lửa, chiếu rọi cả thiên địa thành một màu đỏ rực!
Dư chấn khủng bố nháy mắt đã thu hút sự chú ý của đông đảo đại năng Hồng Hoang, từng đạo thần thức bay nhanh quét tới.
"Đây là?"
"Đó là Yêu Đế Đế Tuấn và Tổ Vu Chúc Dung của Vu Tộc?"
"Bọn họ lại đánh nhau rồi sao?"
"Tình huống thế nào? Vì sao lúc này Đế Tuấn mới hạ giới?"
"Đại Nghệ - người bắn chết mười mặt trời - đã chết rồi?"
"Xem ra là bị Đế Tuấn giết chết!"
"Yêu Đế này không lẽ vì tìm lý do khai chiến với Vu Tộc mà cố ý để mười đứa con mình bị Vu Tộc giết chết đấy chứ?"
"Hình như không phải! Ai lại tàn nhẫn đến thế?"
"..."
Các đại năng nghị luận sôi nổi.
Cùng lúc đó, tại nơi chiến trường kia.
Chúc Dung dưới cú đòn Thái Dương Chân Hỏa tùy tay của Đế Tuấn lại bị đẩy lùi ra ngoài.
Ổn định thân hình, Chúc Dung càng thêm tức giận, hung tợn trừng mắt nhìn Đế Tuấn nói:
"Đế Tuấn!"
"Ngươi dung túng con tàn sát, mười mặt trời ngang trời đốt cháy đại địa Vu Tộc, giết vô số nhi lang của ta!"
"Khoa Phụ kiệt lực mà chết, Đại Nghệ báo thù cho huynh đệ là thiên kinh địa nghĩa!"
"Ngươi dám tự mình hạ giới giết Đại Vu của Vu Tộc ta!"
"Thật tưởng Vu Tộc ta không có ai sao?"
Nghe Chúc Dung nói, sắc mặt Đế Tuấn trở nên vô cùng âm trầm.
Trong mắt hắn, mười đứa con trai bị Đại Nghệ bắn chết, hắn còn chưa tìm Vu Tộc tính sổ, Chúc Dung này ngược lại lại chỉ trích hắn trước, ngọn lửa giận trong lòng lập tức bùng cháy hừng hực.
"Chúc Dung!"
"Đại Vu Vu Tộc ngươi bắn chết mười đứa con của ta."
"Mối thù này không đội trời chung!"
Nói xong, Đế Tuấn liền chuẩn bị tiếp tục ra tay.
Đồng thời, Chúc Dung cũng đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến Đế Tuấn.
Trong lòng hai bên đều tích tụ cơn giận ngập trời.
Một vị là Yêu Đế đau lòng vì mất con, lửa giận thiêu tâm.
Một vị là Tổ Vu có huynh đệ bị giết, tộc nhân bị tàn sát.
Cục diện này xem ra đã chẳng còn đường cứu vãn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai người đem khí thế cô đọng đến mức tận cùng chuẩn bị ra tay, dị biến lại nổi lên.
"Oành!!"
"Vù vù vù!"
Chỉ thấy hư không cách đó không xa chấn động dữ dội.
Ngoảnh lại nhìn, từng đạo khí thế bàng bạc nghễu nghện giáng xuống.
Mà ở trong luồng khí thở bao vây kia, thình lình chính là Đông Hoàng Thái Nhất cùng với một chúng Yêu thần.
"Vu tộc mọi rợ!"
"Giết mười Thái tử của Yêu tộc ta, hôm nay liền muốn tàn sát sạch sẽ Vu tộc các ngươi!"
"..."
Một chúng Yêu thần lòng đầy căm phẫn, từng kẻ vô cùng phẫn nộ.
Phía Đông Hoàng Thái Nhất càng trực tiếp tế ra Đông Hoàng Chuông, khí thế tu vi khủng bố nháy mắt phóng thích, thẳng tắp ép về phía Chúc Dung.
Thời gian trước, Đế Tuấn từ trên người Yêu sư Côn Bằng đoạt lấy công đức có được từ việc sáng tạo Yêu văn.
Khối công đức đó Đế Tuấn không tự mình sử dụng, mà lựa chọn ban cho Đông Hoàng Thái Nhất.
Đông Hoàng Thái Nhất luyện hóa xong, tu vi từ Chuẩn Thánh đỉnh phong bước tới Á Thánh cảnh.
"Vu tộc tạp tạp!"
"Ta phải vì mười đứa cháu ruột của ta báo thù rửa hận!"
Đông Hoàng Thái Nhất phẫn nộ rít gào, từ trên Đông Hoàng Chuông tức khắc tản ra Huyền Hoàng chi khí khủng bố, uy chấn vô cùng.
"Ừm?"
Chúc Dung thấy Yêu tộc lập tức tới nhiều cường giả như vậy, sắc mặt hơi trầm xuống.
Tuy rằng cảm thấy khiếp sợ, nhưng trong mắt hắn lại không hề sợ hãi.
Cho dù có chết trận, hắn cũng sẽ không ở trước mặt Yêu tộc chau mày lấy một cái.
"Yêu tộc dơ bẩn!"
"Tưởng rằng đông người thì bổn Tổ Vu sẽ sợ các ngươi chắc?"
"Hôm nay, cùng lũ các ngươi quyết chiến sinh tử!!"
Lời vừa dứt, Chúc Dung liền chuẩn bị ra tay.
"Oanh!!"
Chính lúc này, từ phía Bất Chu Sơn, chợt có từng đạo khí cơ cuồng bạo ầm ầm bùng nổ.
Theo sát đó, hư không cách đó không xa trực tiếp bị xé rách ra.
Nhìn theo tiếng động, Đế Giang Tổ Vu mang theo những Tổ Vu còn lại hùng hổ đuổi tới.
"Đế Tuấn!"
"Chẳng lẽ tưởng Vu tộc ta không có người?"
Đế Giang lạnh lùng nói.
Nếu đổi làm người khác, bọn họ có lẽ còn sẽ không ra tay, nhưng Chúc Dung chính là một trong các Tổ Vu.
Những Tổ Vu khác thấy vậy, sôi nổi phóng thích khí cơ, sát khí ngút trời.
Cứ như vậy, các Tổ Vu của Vu tộc cùng một chúng cường giả Yêu tộc giằng co với nhau, đại chiến chạm vào là nổ ngay!
Nhiều đại năng đang âm thầm chú ý thấy vậy, đều không khỏi vì thế mà kinh hãi.
"Này..."
"Cường giả của Vu tộc và Yêu tộc đều bắt đầu vào cuộc rồi!"
"Sẽ không thật sự bùng nổ đại chiến đấy chứ?"
"Vu tộc không có Hậu Thổ Tổ Vu, Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Đại Trận uy lực giảm mạnh, liệu có đánh thắng nổi Yêu tộc không?"
"Khó nói!"
"..."
Đông đảo đại năng đều nín thở ngưng thần.
Trong lòng đều rất rõ ràng, nếu như thật sự đánh nhau, Hồng Hoang thiên địa sẽ hoàn toàn lâm vào chiến loạn.
Cùng lúc đó, các đại Thánh Nhân cũng đều chú ý.
Nơi Tây Phương Giáo.
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề thấy vậy, tất nhiên lấy làm hưng phấn.
Đối với bọn họ mà nói, Hồng Hoang thiên địa này càng loạn càng tốt, như thế mới có cơ hội cho Tây Phương Giáo thừa cơ nổi lên.
"Sư đệ, không lưu lại vết tích gì chứ?"
Yên lặng một chút, Tiếp Dẫn mới hỏi như vậy.
Nghe vậy, Chuẩn Đề Thánh Nhân mỉm cười, đáp lại:
"Yên tâm đi sư huynh!"
"Lúc đó sinh linh Hồng Hoang thiên địa này đều dồn lực chú ý vào chỗ khác."
"Không ai chú ý tới là ta đã thu đi thi thể của những tiểu Kim Ô đó đâu."
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...