Quyển 1 · Chương 238: Tam Thanh chính là Ngưu Bôn bài diện!

Thấy Tam Thanh xuất hiện, tất cả sinh linh đều kinh hãi.

“Kia là?”

“Tam Thanh thánh nhân?”

“Chuyện này vậy mà kinh động đến cả Tam Thanh?”

“Không cách nào khác, Ngưu Bôn chính là đại đệ tử của ba giáo mà.”

“……”

Nhiều đại năng không khỏi bàng hoàng.

Chẳng ai ngờ tới, chỉ vì chuyện của Hi Hòa mà không những Nữ Oa thánh nhân giáng lâm, đến cả Tam Thanh thánh nhân cũng tới tận nơi để chống lưng cho Ngưu Bôn.

Đồng thời, mọi người cũng nhận ra.

Địa vị của Ngưu Bôn ở ba giáo còn cao hơn họ tưởng tượng rất nhiều.

Dù sao, nếu đổi lại là đệ tử bình thường, Tam Thanh thánh nhân sao có thể đích thân giáng lâm?

Nơi Thập Vạn Đại Sơn.

Người của Ngưu tộc thấy Tam Thanh thánh nhân giáng lâm thì hết sức phấn chấn.

Vừa rồi thấy Yêu tộc có Nữ Oa thánh nhân chống lưng, bọn họ còn lo lắng không thôi.

Giờ đây Tam Thanh giáng lâm khiến khí thế Ngưu tộc lập tức tăng vọt.

Quá đỗi kích động, Ngưu Bá vội vàng dẫn vô số sinh linh Ngưu tộc khom người bái lễ với Tam Thanh:

“Bái kiến Tam Thanh thánh nhân!”

Cùng lúc đó, Quảng Thành Tử, Đa Bảo cùng các đệ tử Xiển Giáo, Tiệt Giáo cũng dồn dập bái kiến:

“Bái kiến sư tôn, đại sư bá!”

Ở một bên khác, Đế Tuấn, Đông Hoàng Thái Nhất cùng người của Yêu tộc sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Chẳng thể ngờ nổi Tam Thanh thánh nhân lại cùng đến Thập Vạn Đại Sơn để chống lưng cho Ngưu Bôn.

Sửng sốt chốc lát, bọn họ cũng vội vàng bái kiến:

“Bái kiến Tam Thanh thánh nhân!”

Ngưu Bôn thấy vậy, thần sắc vẫn như thường.

Trong lòng hắn biết rõ, Nữ Oa thánh nhân của Yêu tộc đã tới thì Tam Thanh tự nhiên cũng sẽ ra mặt.

Hắn khựng lại một chút rồi vội nhìn về phía Tam Thanh.

“Bái kiến sư tôn, hai vị sư thúc!”

Thái Thượng gật đầu, nở nụ cười nhạt nhìn Ngưu Bôn như muốn bảo hắn yên tâm.

Có Tam Thanh thánh nhân bọn họ ở đây, trong cõi Hồng Hoang này không ai có thể đụng đến Ngưu Bôn và Ngưu tộc.

Lúc này, Thông Thiên chuyển hướng ánh mắt, nhìn thẳng vào Nữ Oa thánh nhân.

“Hì……”

Thông Thiên cười khẩy một tiếng rồi lên tiếng:

“Nữ Oa sư muội, đã lâu không gặp, ngươi đổi tính từ khi nào mà đi làm cái nghề mai mối kéo duyên này thế?”

Khi nói lời này, giọng điệu của Thông Thiên mang theo vài phần giễu cợt cùng châm biếm.

Đối với đứa cháu Ngưu Bôn này, ông vốn xem như đệ tử ruột của mình.

Trước mắt Nữ Oa vì Yêu tộc xuất đầu muốn ép Ngưu Bôn, người làm sư thúc như ông dĩ nhiên phải giúp cháu mình trút giận.

Nữ Oa là thánh nhân không sai.

Nhưng Tam Thanh bọn họ cũng đều là thánh nhân, thực lực ai nấy đều ở trên Nữ Oa.

Người của Ngưu tộc khi nghe Thông Thiên trào phúng Nữ Oa thánh nhân như vậy, ai nấy trong lòng đều buồn cười.

Tất nhiên, bọn họ chỉ dám cười thầm trong lòng chứ chẳng ai dám biểu lộ ra ngoài.

Thông Thiên có thể trào phúng Nữ Oa như thế là vì thực lực của ông đặt ở đó.

Còn bọn họ dĩ nhiên không thể so sánh với Thông Thiên thánh nhân.

Lúc này, Nữ Oa thánh nhân nghe xong những lời ấy thì đôi mày ngài chau lại, ngọn lửa giận trong lòng bốc lên nhưng lại chẳng thể làm gì.

Hội Tam Thanh này là một nhà, nếu nàng làm khó dễ thì Tam Thanh cũng chẳng nhượng bộ nàng.

Cuối cùng chịu thiệt vẫn là bản thân nàng.

Chưa kể, chỉ vì một Hi Hòa mà trở mặt với Tam Thanh, trong mắt Nữ Oa thánh nhân là chuyện vô cùng không đáng.

Nghĩ vậy, Nữ Oa thánh nhân hít một hơi thật sâu, trút hết uất hận trong lòng ra ngoài.

Đồng thời, nàng cũng hiểu rõ.

Với sự xuất hiện của Tam Thanh thánh nhân, Yêu tộc hôm nay muốn mang Hi Hòa đi sợ là không thể nào.

Nghĩ đến đây, Nữ Oa thánh nhân xoay ánh mắt nhìn thẳng về phía Hi Hòa.

“Thôi!”

“Nếu bản thân Hi Hòa ngươi không muốn gả cho Yêu Đế, vậy hôn sự này hủy bỏ là được.”

Nói tới đây, Nữ Oa tiện thể nhìn sang Đế Tuấn cùng người của Yêu tộc rồi nói tiếp:

“Các ngươi theo ta rời đi!”

Nghe vậy, Đế Tuấn sững sờ, vẻ mặt bàng hoàng nói:

“Nương nương……”

Đối với Đế Tuấn, sâu trong thâm tâm dĩ nhiên là không đành lòng.

Dù sao hôn sự giữa hắn và Hi Hòa còn liên quan tới Thiên Hôn.

Nếu thành công, hắn sẽ nhận được sự chúc phúc của Thiên Đạo, giáng xuống công đức, tu vi nhất định sẽ tăng vọt.

Vậy mà giờ đây, người vợ cầm chắc trong tay lại phải chắp tay nhường cho kẻ khác sao?

“Ừm?”

Thấy dáng vẻ bất mãn của Đế Tuấn, Nữ Oa thánh nhân bỗng cau mày, trao cho Đế Tuấn một ánh mắt.

Hứng chịu ánh mắt lạnh lẽo của Nữ Oa, Đế Tuấn chỉ thấy thần hồn run lên.

Cả người lập tức bừng tỉnh.

Trong lòng biết rõ, hôm nay có Tam Thanh thánh nhân chống lưng cho Ngưu Bôn, hắn tuyệt đối không thể mang Hi Hòa đi được.

“Đáng hận!!”

“Ngưu Bôn……”

“Mối thù này, bản đế ghi nhớ.”

Đế Tuấn âm thầm căm hờn, hận ý dành cho Ngưu Bôn trong lòng càng thêm mãnh liệt.

Nhưng ngại vì thân phận của Ngưu Bôn, hắn cũng đành bất lực.

Tiếp đó, Nữ Oa Thánh Nhân liền chuẩn bị dẫn theo Đế Tuấn cùng người của Yêu Tộc rời đi.

Thế nhưng đúng lúc này, một tiếng thất thanh hô lớn đột nhiên truyền tới:

"Nương nương dừng bước!"

Ngưu Bôn tiến lên một bước, cất lời gọi lại đám người Nữ Oa đang tính rời đi.

"Ừm?"

Nghe vậy, Nữ Oa dừng bước chân, ngoảnh đầu nhìn Ngưu Bôn, trầm giọng nói:

"Ngưu Bôn!"

"Ngươi còn có việc gì?"

"Ngô đã hứa sẽ không để Hi Hòa gả cho Đế Tuấn."

Trong mắt Nữ Oa Thánh Nhân, bản thân làm đến mức này đã là nhượng bộ lớn nhất.

Nàng không hiểu nổi, Ngưu Bôn còn muốn thế nào nữa?

Cùng lúc đó, đông đảo đại năng thầm trong lòng quan sát sự việc này cũng đều cảm thấy nghi hoặc.

"Đây là?"

"Tình huống thế nào đây?"

"Ngưu Bôn sao lại gọi Nữ Oa Thánh Nhân cùng mọi người quay lại?"

"Nước cờ này Yêu Tộc đã chịu thua rồi, hắn còn muốn làm gì nữa?"

"Đối với Yêu Tộc mà nói, ở chỗ Ngưu Tộc đã là mất sạch mặt mũi, Ngưu Bôn còn chưa chịu buông tha?"

"Nữ Oa đây chính là Thánh Nhân đấy?"

"..."

Không chỉ những đại năng này kinh ngạc không thôi, ngay cả toàn bộ sinh linh có mặt tại hiện trường cũng đều một dải bàng hoàng.

Không hiểu Ngưu Bôn rốt cuộc muốn làm gì.

Ngay lúc mọi người đang hoang mang tột độ, Ngưu Bôn nhè nhẹ mỉm cười, nói:

"Nữ Oa nương nương."

"Ta gọi mọi người lại không phải vì chuyện của Hi Hòa tiên tử, mà là có chuyện khác."

Nghe vậy, Nữ Oa nhẹ nhíu mày, nghi hoặc ồ lên một tiếng:

"Chuyện gì?"

Ngưu Bôn cũng không úp úp mở mở, trực tiếp đáp lại:

"Nương nương xem, Hộ Tộc Đại Trận của Ngưu Tộc ta dưới sự tấn công của nhóm người Đông Hoàng đã tổn hại không ít."

"Chỗ này mà sửa chữa lại, e là tốn kém cực kỳ."

"Hơn nữa, không ít tộc nhân trong Ngưu Tộc vì bảo vệ đại trận mà bị thương."

"Haizz..."

Nói đến đây, Ngưu Bôn bất lực thở dài một tiếng, theo bản năng đưa mắt liếc về phía Ngưu Bá cách đó không xa.

Nhận được ánh mắt của Ngưu Bôn, Ngưu Bá lập tức tâm lĩnh thần hội.

"Ôi chao..."

Ngay sau đó, chỉ thấy Ngưu Bá đột nhiên gào lên đau đớn, vội vã ôm lấy ngực rồi ngã quỵ xuống đất.

"Ôi chao! Ôi chao ôi!"

"Cái lưng già của ta! Bị tiếng chuông Đông Hoàng Trùng chấn chấn thương cả tạng phủ rồi!"

"Đau chết mất thôi!"

Sau khi ngã xuống đất, Ngưu Bá cất giọng đớn đau đầy trung khí.

Cái biểu cảm đó, cái điệu bộ đó.

Lập tức khiến tất cả mọi người có mặt ngơ ngác sững sờ!

"Ngươi..."

Đông Hoàng Thái Nhất thấy cảnh này, tức đến nổ phổi, Thái Dương Chân Hỏa quanh thân cuồn cuộn cuồng loạn cả lên.

Nên nhớ, từ khi hắn cùng mấy vị Yêu Thần đến đây đã bị đại trận Ngưu Tộc ngăn cản.

Đến cả đại trận còn chưa phá nổi, lấy đâu ra hư hại gì?

Còn về phần Ngưu Bá, hắn lại càng chưa từng đụng đến một sợi lông của lão!

Truyện liên quan