Quyển 1 · Chương 185: Danh động Hoang mang! Thánh nhân chi hạ đệ nhất ngưu!
Thoái lui liên tiếp, đáy mắt Đông Hoàng Thái Nhất dần hiện lên một nỗi sợ hãi sâu sắc.
“Rút!”
Ngay sau đó, hắn chẳng còn màng đến thương thế của bản thân, hét lớn một tiếng rồi trực tiếp thu hồi chuông Đông Hoàng, mượn đà chật vật tháo chạy.
Đối mặt với Ngưu Bôn cùng bảy đại hóa thân của y, Đông Hoàng Thái Nhất tự biết không phải đối thủ.
Hôm nay, bại cục của Yêu tộc đã định.
“Hả?”
Nghe thấy tiếng hô quát của Đông Hoàng Thái Nhất, đám người Kế Mông cùng tam đại Yêu Thần đều ngẩn người.
Nhưng chỉ giây lát sau, bọn họ liền tỉnh ngộ lại, nhìn nhau một hồi rồi đâu còn dám ngưng trệ? Lập tức nhún người thoát đi!
Đến cả Đông Hoàng Thái Nhất còn không phải đối thủ của Ngưu Bôn, huống chi là bọn họ.
Tiếp tục ở lại Đông Hải, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Cùng lúc đó, đại quân Yêu tộc thấy vậy cũng rối loạn trận tuyến, bắt đầu hốt hoảng rút lui.
Rất sợ chậm chân một chút là sẽ bị Ngưu Bôn giữ mạng lại!
Thấy Yêu tộc thảm bại, phe Long tộc vui mừng khôn xiết, vô số sinh linh giơ tay hô lớn:
“Thắng rồi!”
“Thật tốt quá, chúng ta thắng rồi!”
“Ngưu Bôn tiền bối quá mạnh, một mình đại bại trăm vạn binh Yêu tộc!”
“Yêu tộc…… Cũng chẳng phải là bất khả chiến thắng.”
“Long tộc ta không thể khinh!”
“……”
Sinh linh Long tộc vô cùng kích động, toàn bộ Đông Hải đều vang vọng tiếng hoan hô hò hét của bọn họ.
Trước đó, không ai có thể ngờ rằng Long tộc lại giành chiến thắng trong cuộc đại chiến với Yêu tộc.
Dù sao, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn.
Nhưng sự xuất hiện của Ngưu Bôn đã xoay chuyển hoàn toàn cục diện.
Một người, liền nhiếp phục trăm vạn đại quân Yêu tộc.
Ngay cả Yêu Hoàng Đông Hoàng Thái Nhất khi ở trước mặt y cũng rơi vào cảnh chỉ có thể chạy trốn.
Quảng Thành Tử cùng đám người Nhiều Bảo thấy vậy không khỏi thở phào một hơi dài, nhìn về phía Ngưu Bôn với ánh mắt tràn đầy sùng bái.
“Đại sư huynh mạnh đến đáng sợ!”
“Không hổ là người đứng đầu đệ tử đời thứ hai của Tam Giáo.”
“Một mình đã có thể quét ngang đại quân Yêu tộc.”
“……”
Tán thưởng là vậy, Quảng Thành Tử cùng Nhiều Bảo trong lòng đều có chút hổ thẹn, thầm hạ quyết tâm sau khi trở về nhất định phải nỗ lực tu luyện.
Dù sao lần này hai người bọn họ dẫn dắt đệ tử đến viện trợ Long tộc, trong tay đều nắm giữ chí bảo cấp Nguyên Thủy và Thông Thiên.
Nhưng dù thế, khi đối mặt với Đông Hoàng Thái Nhất vẫn có phần không đủ xem.
Nếu không nhờ Ngưu Bôn kịp thời ứng cứu.
Chỉ dựa vào bọn họ, e rằng khó lòng giúp Long tộc ngăn cơn sóng dữ.
Thập Vạn Đại Sơn.
Vô số sinh linh Ngưu tộc thấy cảnh này tất nhiên reo hò ầm ĩ.
“Đại vương vô địch!”
“Đây mới là vương của Ngưu tộc ta!”
“Yêu Hoàng ở trước mặt ngài ấy cũng chẳng chịu nổi một kích.”
“……”
Các sinh linh Ngưu tộc kích động cất tiếng.
Đối với vị đại vương Ngưu Bôn này lại càng thêm sùng kính!
……
Bờ biển Đông Hải, nơi một bộ lạc Nhân tộc trú ngụ.
Hi Hòa cùng Thường Nga thấy Đông Hoàng Thái Nhất bị Ngưu Bôn đánh cho tháo chạy tất nhiên vô cùng mừng rỡ.
Đặc biệt là Thường Nga, cả người tràn ngập hứng khởi.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy Đông Hoàng Thái Nhất chịu thiệt.
“Tỷ tỷ!”
“Ngưu Bôn đại ca dũng mãnh quá!”
Thường Nga ghé sát lại gần Hi Hòa, không khỏi tán thưởng.
Hi Hòa mỉm cười nhè nhẹ, mắt đẹp lưu chuyển, khẽ gật đầu rồi thì thầm:
“Rất mạnh.”
Bất chợt, Thường Nga nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng như sao, vội nói:
“Tỷ tỷ.”
“Ngưu Bôn đại ca lợi hại như vậy, đến Đông Hoàng Thái Nhất ở trước mặt huynh ấy còn chỉ biết tháo chạy.”
“Nếu tỷ gả cho huynh ấy, vậy chúng ta sau này đâu cần phải sợ đám người Đế Tuấn nữa.”
Nghe thấy lời Thường Nga vừa nói, tâm thần Hi Hòa run lên, bị làm cho trở tay không kịp.
“Muội…… Con mắm này, nghĩ cái gì thế hả?”
Hi Hòa cuống quýt hốt hoảng nói, trên gò má đỏ ửng một vùng.
Cùng lúc đó, Hoàng Thiên thấy vậy thì tim đập liên hồi.
“Sư tôn mạnh quá!”
“Đó là Yêu Hoàng đấy!”
“Dưới tay ngài ấy thế mà chỉ biết thụ động ăn đòn, không chút sức kháng cự.”
Hoàng Thiên thầm kinh hãi hô lên, đối với thực lực của vị sư tôn này đã có nhận thức rõ ràng hơn.
“Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện gấp bội mới được.”
“Tranh thủ có một ngày cũng có thể trở nên mạnh mẽ như sư tôn.”
Nghĩ rồi, trong mắt Hoàng Thiên tức thì hiện lên một quyết ý, hạ quyết tâm phải chăm chỉ nỗ lực tu luyện võ đạo do Ngưu Bôn truyền thụ!
……
Cùng lúc đó, tại vùng hải vực Long tộc thuộc Đông Hải.
Ngưu Bôn nhìn Đông Hoàng Thái Nhất hoảng hốt bỏ chạy, không khỏi khẽ thở dài:
"Đáng tiếc!"
"Không thể chém sát kẻ này."
Hắn âm thầm cảm thán.
Vừa rồi giao thủ, Ngưu Bôn chính là hướng về phía muốn hoàn toàn chém sát Đông Hoàng Thái Nhất.
Ai ngờ, Đông Hoàng Thái Nhất này lại khá thức thời, sau khi bị hắn phá vỡ phòng ngự Huyền Hoàng của chuông Đông Hoàng, vẫn không tiếp tục triền đấu mà thức thời lựa chọn bỏ chạy.
Thu lại tư xơ, Ngưu Bôn hoàn thần trở lại, cũng không quá để ý.
Dù sao, trong lòng hắn rất rõ ràng.
Đông Hoàng Thái Nhất này là Yêu Hoàng của Yêu tộc, trên người còn mang theo khí vận Yêu tộc.
Ngoài ra, trong lượng kiếp tiếp theo, hắn cũng là một trong những nhân vật nòng cốt.
Dù hắn thực sự muốn chém sát Đông Hoàng Thái Nhất, e rằng Thiên Đạo cũng sẽ không để hắn đạt được mục đích.
Tiếp đó, Ngưu Bôn chuyển hướng ánh mắt, nhìn về phía Thanh Long, Ngao Quảng cùng chư vị sinh linh Long tộc.
"Yêu tộc đã lui binh."
"Những việc còn lại, liền giao cho Long tộc các ngươi tự giải quyết."
Nghe Ngưu Bôn nói vậy, Thanh Long cùng dàn cao tầng Long tộc dồn dập gật đầu, thành kính bái tạ Ngưu Bôn.
Đối với việc này, Ngưu Bôn cũng không để trong lòng, lại chuyển mắt nhìn sang đám người Quảng Thành Tử, Đa Bảo.
Nhận được ánh mắt của Ngưu Bôn, đám người Quảng Thành Tử ai nấy đều kích động, trong mắt lấp lánh ánh quang sùng bái.
"Chuyện của Long tộc đã xong."
"Các ngươi hãy trở về núi phục mệnh đi!"
Nghe vậy, đám người Quảng Thành dồn dập khom người đáp lời:
"Vâng, Đại sư huynh!"
Sau đó, đệ tử hai giáo cũng không nán lại lâu, liền lần lượt rời đi.
Tiếp theo, thân ảnh Ngưu Bôn chợt lóe, biến mất trong hư không.
Trải qua trận chiến này.
Danh tiếng của Ngưu Bôn vang vọng khắp toàn bộ thiên địa Hồng Hoang.
Trước đây, Đông Hoàng Thái Nhất được xưng tụng là đệ nhất nhân dưới Thánh Nhân.
Nhưng sau lần này, lại chứng thực Ngưu Bôn mới là đệ nhất trâu dưới Thánh Nhân!
Cái gì Yêu Hoàng Đông Hoàng Thái Nhất, trước mặt Ngưu Bôn, cũng chỉ có nước tháo chạy.
……
Rất nhanh, Ngưu Bôn đã quay trở lại bên trong bộ lạc Nhân tộc ở bờ Đông Hải.
Thấy Ngưu Bôn trở về, Hi Hòa cùng Thường Hi ngay lập tức đón tới.
"Ngưu Bôn đại ca!"
"Huynh thật sự quá lợi hại rồi."
"Ngay cả con chim tạp nham Đông Hoàng Thái Nhất này cũng bị huynh đánh cho chật vật bỏ chạy."
Thường Hi tán thưởng nói, nhớ lại cảnh tượng Ngưu Bôn hung hăng đánh Đông Hoàng Thái Nhất lúc trước, nàng liền cảm thấy vô cùng hả giận.
Ngưu Bôn điềm nhiên mỉm cười, không quá bận tâm.
Với thực lực hiện tại của hắn, vô địch dưới Thánh Nhân, đối phó một Đông Hoàng Thái Nhất vẫn còn dư dả.
Hi Hòa đăm đăm nhìn Ngưu Bôn, trong mắt đẹp tràn ngập tình cảm đong đầy.
Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng không hiểu vì sao, lời đến bên miệng lại bị nàng nuốt ngược vào trong.
Tiếp đó, Ngưu Bôn cùng hai nàng tiếp tục ở lại bộ lạc Nhân tộc.
Thời gian đằng đẵng trôi qua.
Thấm thoát, lại trăm năm trôi qua.
Vào ngày này, một luồng khí cơ mạnh mẽ ầm ầm bùng nổ.
"Oanh!"
Tu vi của Hoàng Thiên, dưới sự chỉ đạo của Ngưu Bôn, đã đột phá tới bước thứ ba của võ đạo, đạt đến cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh, tương đương với Thái Ất Kim Tiên.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...