Quyển 1 · Chương 109: Tử Phủ khí số sắp hết? Nữ Oa trở về Thiên Đình, chúng yêu triều hạ!

Nghe xong Ngưu Bôn tự thuật, Thái Thượng sắc mặt trầm xuống, cả người giận tím mặt:

“Đông Vương Công này thật sự tìm chết, dám đụng đến đệ tử của ta!”

Hắn cũng không ngờ rằng, sau khi mình rời Côn Luân Sơn lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy.

Tử Phủ tiên đình thế mà lại đánh chủ ý lên đầu Ngưu tộc ở Thập Vạn Đại Sơn.

Hồi tưởng lúc trước, nhận Ngưu Bôn làm tọa kỵ, hắn có cho phụ thân Ngưu Bôn một viên Kim Đan coi như thù lao.

Muốn nói trong Tam Thanh ai nhất bênh vực người mình, khẳng định không ai qua được Thái Thượng.

Tuy rằng hắn tu Vô Tình Đạo, nhưng môn hạ chỉ có Ngưu Bôn là vị thân truyền đệ tử duy nhất.

Không giống như Nguyên Thủy cùng Thông Thiên dưới trướng đệ tử đông đúc.

Kẻ nào đánh đệ tử của hắn chính là đang đánh vào thể diện của hắn.

“Hừ!”

“Thật tưởng mình được lão sư khâm điểm làm Nam Tiên Chi Thủ là có thể ở Hồng Hoang thiên địa tùy ý làm bậy hay sao?”

“Việc này, ngô nhất định phải tìm Đông Vương Công đòi lại một câu trả lời!”

Thái Thượng tức giận không thôi.

Trong lòng đã hạ quyết tâm phải tới Tử Phủ một chuyến để hảo hảo giáo huấn Đông Vương Công một trận.

Cũng để Hồng Hoang này biết được, đệ tử của Thái Thượng hắn không phải ai muốn đụng là đụng.

Thấy Thái Thượng tức giận như thế, Ngưu Bôn ở bên cạnh vội nói:

“Sư tôn xin nguôi giận, Đông Vương Công này theo con thấy cũng sống không được bao lâu nữa.”

Cùng với lời này của Ngưu Bôn thốt ra, Thái Thượng hơi liếc mắt, ánh mắt nhanh chóng lướt qua một mạt kinh ngạc.

“Đồ nhi vì sao lại nói ra lời này?”

Khựng lại một chút, Thái Thượng gặng hỏi.

Hắn vốn đã diễn tính ra được, dù là Đông Vương Công hay Tử Phủ do hắn sáng lập thì vận số đều đã sắp cạn.

Ngưu Bôn lại ở ngay lúc này nói ra những lời như vậy.

Quả thực khiến Thái Thượng trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Thầm nghĩ đệ tử nhà mình chẳng lẽ cũng đã nhìn trộm được thiên cơ?

Nghe Thái Thượng gặng hỏi, Ngưu Bôn vội vàng giải thích:

“Hồi bẩm sư tôn.”

“Chính là nói đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ.”

“Đông Vương Công này hành sự quái đản, không chút nào biết thu liễm.”

“Kẻ như thế tất sẽ không có được kết cục tốt đẹp.”

Thái Thượng nghe xong híp híp mắt, nhẹ nhàng ừ một tiếng:

“Đúng là như thế.”

“Đông Vương ỷ vào việc được lão sư thân phong làm Nam Tiên Chi Thủ, những năm qua ở Hồng Hoang thiên địa ngang ngược ngạo mạn, hành sự hống hách.”

“Mưu toan nhất thống Hồng Hoang.”

“Lại không ngờ rằng bản thân sớm đã nhảy vào hố lửa.”

“Thân tử đạo tiêu chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

Ngưu Bôn gật gật đầu.

Đối với kết cục của Đông Vương Công, hắn tất nhiên là rõ ràng hơn ai hết.

Trong cuộc tranh đấu với Yêu tộc tiếp theo, Tử Phủ thất bại, Đông Vương Công cũng sẽ chết trong tay Yêu tộc.

Lúc trước Tử Phủ phái binh tấn công Ngưu tộc ở Thập Vạn Đại Sơn, nghĩ tới cũng là do không biết sau lưng Ngưu tộc có quan hệ với Tam Thanh.

Nhưng Ngưu Bôn tin rằng hiện giờ phía Đông Vương Công chắc chắn đã biết chuyện.

Một khi biết Ngưu tộc có liên hệ với Tam Thanh, nghĩ tới Tử Phủ cũng không dám đối phó Ngưu tộc nữa.

Trừ cái đó ra, trước khi rời khỏi Ngưu tộc.

Hắn cũng đã để lại rất nhiều thủ đoạn.

Không chỉ luyện chế năm viên Đại La Kim Đan giúp Ngưu tộc có thêm năm tôn Đại La Kim Tiên.

Còn vì Ngưu tộc bố trí hộ tộc đại trận Hỗn Nguyên Vô Cực Trận.

Trận này một khi mở ra, kẻ dưới Chuẩn Thánh vào trận tất bị oanh sát!

Cho dù là Chuẩn Thánh tự mình ra tay cũng có khả năng cao bị trấn áp.

Trong mắt Ngưu Bôn, Ngưu tộc ở Thập Vạn Đại Sơn hiện tại không phải ai muốn động là có thể động.

Im lặng một lúc, Thái Thượng phục hồi tinh thần lại, liếc mắt nhìn Ngưu Bôn.

Vừa rồi hắn còn tưởng Ngưu Bôn đã nhìn trộm được thiên cơ.

Không ngờ rằng Ngưu Bôn chỉ dựa vào việc Đông Vương Công hành sự ngang ngược bá đạo ở Hồng Hoang mà đưa ra suy đoán mà thôi.

“Đồ nhi.”

“Ngươi đã về tới Thủ Dương Sơn thì hãy tự chọn lấy một động phủ ở đây mà tu luyện đi!”

“Chuyện của Ngưu tộc ngươi cứ yên tâm, vi sư tự sẽ chống lưng cho ngươi!”

Nghe vậy, Ngưu Bôn vội vàng gật đầu nói:

“Đa tạ sư tôn!”

Sau đó Ngưu Bôn không ở lại lâu, hướng về phía Thái Thượng khom người nhất bái rồi rời khỏi Bát Cảnh Cung.

Kế tiếp, hắn tìm được một động phủ trên Thủ Dương Sơn.

“Hệ thống, rút thưởng!”

Trong động phủ, Ngưu Bôn khoanh chân ngồi, tâm niệm vừa động liền kết nối với hệ thống.

“Oanh!”

Rất nhanh, từng đạo công đức kim quang bao phủ lấy Ngưu Bôn bên trong.

Lúc trước Ngưu Bôn lựa chọn nhắc nhở Thái Thượng rằng cơ duyên thành thánh nằm ở Nhân tộc.

Nhờ đó hắn nhận được phần thưởng là mười vạn công đức chi lực từ hệ thống.

Sau khi tìm được động phủ cho mình, Ngưu Bôn tất nhiên liền lấy phần thưởng này ra.

Rất nhanh, Ngưu Bôn đã hấp thu luyện hóa mười vạn công đức đó.

Tuy rằng tu vi vẫn dừng lại ở Đại La Kim Tiên hậu kỳ, nhưng so với lúc vừa mới đột phá thì cảnh giới đã củng cố hơn nhiều.

“Cũng nên tới Côn Luân Sơn một chuyến!”

Ngưu Bôn chậm rãi đứng dậy, lầm bầm lầu bầu nói.

Lúc trước Nguyên Thủy phái đám người Quảng Thành Tử dưới trướng đến viện trợ Ngưu tộc, ân tình này Ngưu Bôn tất nhiên ghi nhớ trong lòng.

Nói thế nào đi nữa, cũng nên tới núi Côn Lôn bái tạ một chuyến.

Tiếp đó, Ngưu Bôn tìm được Thái Thượng, bày tỏ rõ ý định của mình.

"Đi thôi đồ nhi!"

"Thuận tiện thay sư phụ gửi lời vấn an tới Nguyên Thủy sư thúc của ngươi."

Thái Thượng thản nhiên nói.

"Vâng, sư tôn!"

Ngưu Bôn khom người vâng lệnh, rồi từ biệt Thái Thượng, lên đường hướng về núi Côn Lôn.

……

Cùng lúc đó.

Trên một hòn đảo tiên nơi Đông Hải.

Nữ Oa nhìn những sinh linh Nhân tộc vừa mới ra đời trên đảo.

"Khi trước những Nhân tộc do chính tay bản tọa nặn ra đều là Tiên Thiên Đạo Thể."

"Nhưng dù vậy, so với các sinh linh khác trong Hồng Hoang, Nhân tộc vẫn có phần yếu ớt!"

Nữ Oa thầm thì trong lòng.

Nhân tộc này vốn do nàng tạo ra, lại dựa vào cơ duyên này mà nhất cử chứng đạo thành thánh.

Người làm Thánh Mẫu như nàng tự nhiên không thể bỏ mặc Nhân tộc không lo.

Suy tính một hồi, trong mắt Nữ Oa thoáng qua một tia quyết ý, liền vung bàn tay ngọc nhẹ nhàng phất qua, trực tiếp vạch ra một vùng trên đại địa Hồng Hoang.

"Từ nay về sau, Nhân tộc có thể ở trong vùng này sinh sôi nảy nở."

"Nét vẽ này có thể bảo hộ Nhân tộc an toàn trong vạn năm!"

Dứt lời, Nữ Oa lại vung tay, trực tiếp dịch chuyển toàn bộ sinh linh Nhân tộc trên đảo tới vùng đất kia.

"Bái tạ Thánh Mẫu!"

Sinh linh Nhân tộc thấy vậy, dập đầu bái tạ Nữ Oa rối rít.

Nữ Oa chẳng để bận lòng, thân hình chợt lóe, người đã biến mất tại chỗ.

Khi xuất hiện trở lại, nàng đã đến Thiên Đình của Yêu tộc.

Thấy Nữ Oa tới Thiên Đình, chư vị Yêu tộc đương nhiên dồn dập chúc mừng:

"Chúc mừng Oa Hoàng thành thánh!"

"Nay Yêu tộc ta có Nữ Oa Thánh Nhân tọa trấn, tất sẽ đại hưng!"

"……"

Đông đảo Yêu tộc không ngừng tâng bốc chúc tụng Nữ Oa.

Từng kẻ một thảy đều kính cẩn vô cùng.

Vốn dĩ địa vị của Nữ Oa ở Yêu tộc đã vô cùng siêu nhiên.

Nay nàng chứng đạo thành thánh, trở thành vị Thánh Nhân thứ hai của Hồng Hoang sau Đạo Tổ Hồng Quân.

Thân phận địa vị tự nhiên lại tăng thêm một tầng cao mới.

Dù là Yêu Đế Đế Tuấn hay Đông Hoàng Thái Nhất cũng chẳng thể sánh bằng.

Đế Tuấn cùng Thái Nhất thấy Nữ Oa trở về Thiên Đình Yêu tộc thì mừng rỡ khôn xiết.

"Nương nương nay đã chứng được Thánh đạo!"

"Tin rằng không lâu nữa, Yêu tộc ta có thể nhất thống Hồng Hoang, trở thành chủ nhân của đất trời này!"

Đế Tuấn kích động nói.

Trước đây, lực lượng có thể đối kháng với Yêu tộc chỉ có Tử Phủ Tiên Đình của Đông Vương Công và Vu tộc.

Nhưng hiện tại khi Nữ Oa đã thành thánh, dù là Vu tộc hay Tử Phủ đặt trước mặt Yêu tộc cũng đều trở nên chẳng đáng nhắc tới.

"Đều lui xuống đi!"

"Đế Tuấn, ngươi cùng huynh trưởng lưu lại!"

Nữ Oa thản nhiên lên tiếng, ánh mắt ngưng lại, nhìn về phía Đế Tuấn cùng Phục Hy.

Truyện liên quan