Quyển 1 · Chương 52: Cục diện Vu Yêu sắp thành

Hắn vội vàng cúi người hành lễ, cảm kích nói: “Đa tạ Hồng Vân lão tổ hậu ái, vãn bối nhất định sẽ trân trọng cơ hội lần này, dốc lòng tìm hiểu.”

Hắn đối với lai lịch của chiếc hồ lô này tự nhiên rõ ràng, dù sao trước đó hắn đã phỏng chế thành công Tử Kim Hồ Lô của Lão Tử.

Chiếc Cửu Cửu Tán Hồn Hồng Hồ Lô này cùng nguồn gốc với Tử Kim Hồ Lô, ngoài ra, Thủy Hỏa Hồ Lô của Thông Thiên, Hỗn Độn Hồ Lô của Nguyên Thủy cùng Trảm Tiên Hồ Lô của Đế Tuấn đều thuộc hàng pháp bảo đồng nguồn.

Hệ thống của Lâm Sâm có tác dụng đặc biệt đối với loại pháp bảo đồng nguồn này, cho nên từ trước đến nay hắn vẫn đặc biệt lưu tâm đến chúng.

Lúc này thấy Hồng Vân Lão Tổ hào phóng cho mượn hồ lô bảo bối này, Lâm Sâm chỉ cảm thấy trong lòng dấy lên một hồi mừng rỡ như điên.

Hắn vội vàng khom lưng, lời lẽ khẩn thiết bày tỏ lòng cảm kích: “Hồng Vân lão tổ, ngài rộng lượng tương trợ, quả thực là vạn hạnh của vãn bối, Lâm Sâm chắc chắn khắc ghi trong lòng, cảm kích khôn nguôi.”

Hồng Vân xua xua tay, trên mặt mang theo nụ cười hòa ái nói: “Ta cùng Trấn Nguyên Tử đạo hữu cũng đến lúc phải đến Tử Tiêu Cung nghe giảng đạo lần thứ ba rồi! Tùy thân mang theo bảo bối này cũng chẳng để làm gì, chi bằng để lại nơi đây, để tiểu hữu ngươi có thể ở trong Ngũ Trang Quan này tĩnh tâm tìm hiểu!”

Lâm Sâm nghe thấy lời ấy, trong lòng giật mình, dòng suy nghĩ vốn đang đắm chìm trong niềm vui có được pháp bảo lập tức bị kéo trở về.

Hắn lúc này mới chợt nhận ra, buổi giảng đạo lần thứ ba tại Tử Tiêu Cung vậy mà sắp sửa diễn ra.

Trong mắt hắn lóe lên một tia sốt sắng, gắp gáp hướng Hồng Vân dò hỏi thế cục thiên hạ hiện tại: “Hồng Vân lão tổ, không biết hiện giờ trên đại địa Hồng Hoang, tình hình thế lực các phương ra sao? Mong lão tổ có thể giải đáp thắc mắc cho vãn bối.”

Hồng Vân và Trấn Nguyên Tử tuy nói vội vã đến Tử Tiêu Cung, nhưng lúc này vẫn còn chút thời gian, cộng thêm việc trò chuyện tâm đầu ý hợp với Lâm Sâm, liền dứt khoát tán tán gẫu cùng hắn.

Hồng Vân hơi nheo mắt, chìm vào hồi ức ngắn ngủi, sau đó chậm rãi nói: “Hiện giờ Hồng Hoang này đã biến ảo khôn lường, Đế Tuấn và Thái Nhất đã lập nên Yêu tộc, còn đưa ra lý niệm ‘thiên hạ vạn tộc, đều là Yêu tộc’.”

Trấn Nguyên Tử ở bên cạnh khẽ gật đầu, bổ sung: “Hai người bọn họ dựa vào thực lực mạnh mẽ của bản thân, thành công chiêu mộ đông đảo chủng tộc Hồng Hoang, gầy dựng nên một thế lực khổng lồ, xưng là Yêu Tộc Thiên Đình.”

Hồng Vân nói tiếp: “Cùng lúc đó, Đông Vương Công cũng lấy thân phận Nam Tiên Chi Thủ dựng nên Viễn Cổ Thiên Đình, có điều tốc độ phát triển của nó so với Yêu Tộc Thiên Đình lại chậm hơn rất nhiều.”

Trấn Nguyên Tử khẽ nhíu mày, nói: “Dù là vậy, Đông Vương Công dù sao cũng là Nam Tiên Chi Thủ do Hồng Quân Đạo Tổ khâm định, thực lực không thể coi thường, đối với Đế Tuấn và Thái Nhất mà nói cũng là một mối uy hiếp không nhỏ.”

Ở trong mắt Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân,

hay nói đúng hơn là trong mắt các đại năng thiên hạ, Đế Tuấn, Thái Nhất cùng Đông Vương Công ngày sau e là sẽ trở mặt thành thù.

Mà lúc này Lâm Sâm trong lòng thầm nghĩ, dựa theo tình thế trước mắt mà nhìn, e rằng không bao lâu nữa, Hồng Vân lão tổ cùng Đông Vương Công sẽ bỏ mạng trong tay Đế Tuấn, Thái Nhất và Côn Bằng.

Sau khi bọn họ chết, cục diện Vu Yêu đại kiếp sẽ bước đầu hình thành, tiếp đó Nữ Oa nương nương tạo ra Nhân tộc, đến lúc đó các Thiên Đạo Thánh Nhân cũng sẽ lần lượt xuất hiện.

Là một người xuyên việt, Lâm Sâm biết rõ xu hướng lịch sử này, tự nhiên không muốn khoanh tay đứng nhìn, hắn đã biết trước chuyện tương lai thì không thể trơ mắt nhìn mọi chuyện cứ thế diễn ra.

Hắn có lẽ có thể can thiệp vào cục diện hỗn loạn này để mưu cầu lợi ích lớn nhất cho bản thân.

Đương nhiên, những chuyện này vẫn còn quá sớm.

Trước mắt, Hồng Vân lão tổ mới là người Lâm Sâm quan tâm nhất.

Lâm Sâm có ấn tượng rất tốt với Hồng Vân lão tổ, từ tận đáy lòng không muốn nhìn thấy kết cục chết thảm của ông.

Hắn thầm nghĩ trong lòng: “Nếu có thể chủ động kết giao với Hồng Vân lão tổ, nói không chừng có thể có được tình hữu nghị sâu sắc của cả Hồng Vân lão tổ và Trấn Nguyên Tử đại tiên.”

Đây không thể nghi ngờ là một 'món buôn' cực kỳ hời.

Còn về việc hành động của mình có ảnh hưởng đến đại cục sau này hay không, Lâm Sâm lại chẳng chút lo lắng.

Hắn vốn đã trở thành đệ tử Tiệt Giáo, vĩnh viễn phải cuốn vào đại kiếp tương lai, chi bằng chủ động tham gia, quấy loạn phong vân, đối với hắn có lẽ ngược lại là chuyện tốt.

Tuy nhiên, Lâm Sâm trong lòng hiểu rõ, lúc này nếu như tiết lộ chuyện tương lai với Hồng Vân, Hồng Vân nhất định sẽ không tin.

“Nếu lúc này đem chuyện tương lai nói cho Hồng Vân lão tổ, e rằng ông ấy chỉ nghĩ ta đang nói nhảm, ngược lại còn sinh lòng nghi ngờ với ta.”

Cho nên hắn quyết định chờ đợi một thời cơ thích hợp mới tiết lộ những bí ẩn này với Hồng Vân.

Sau đó, Hồng Vân cùng Trấn Nguyên Tử cáo biệt Lâm Sâm, bước lên con đường đến Tử Tiêu Cung.

Bóng dáng của hai người dưới ánh ráng hồng khuất dần xa xa, phảng phất như hòa vào chốn thiên địa mênh mông này.

Bọn họ để Đại Địa Thai Màng cùng Cửu Cửu Tán Hồn Hồng Hồ Lô lại Ngũ Trang Quan để Lâm Sâm tiện đường lĩnh ngộ.

Hậu Thổ thì định trở về Vu Tộc trước, nàng đi tới trước mặt Lâm Sâm, ánh mắt ôn hòa nhìn hắn nói: “Lâm Sâm tiểu hữu, hiện giờ thế cục thiên địa biến ảo thất thường, ta không nên rời khỏi Vu Tộc quá lâu, cho nên phải trở về một chuyến. Ngươi cứ ở lại đây tĩnh tâm ngộ đạo, ngày sau có duyên, ta sẽ lại tới đây tìm tiểu hữu!”

Lâm Sâm gật đầu đồng ý, trên mặt nở nụ cười chân thành: “Hậu Thổ Tổ Vu, vãn bối nhất định sẽ tĩnh tâm chờ ngài ghé thăm.”

Lâm Sâm an tâm ở lại Ngũ Trang Quan, toàn tâm toàn ý đối diện với Đại Địa Thai Màng và Cửu Cửu Tán Hồn Hồng Hồ Lô.

Hắn tìm một góc yên tĩnh rồi chậm rãi ngồi xuống, đắm chìm tâm thần vào trong đó. Hắn nhắm chặt hai mắt, khí tức quanh thân dần dần dung hòa với hai kiện pháp bảo.

Ý thức của hắn phảng phất tiến vào một thế giới kỳ dị, sức mạnh của Đại Địa Thai Màng tự nhiên không cần phải nói nhiều, dù sao trước đó Lâm Sâm đã cảm ứng hồi lâu, đối với đặc tính hậu đức tái vật của Đại Địa Thai Màng cực kỳ hiểu rõ.

Mà trọng tâm hiện tại lại nằm ở Cửu Cửu Tán Hồn Hồng Hồ Lô.

Trong cảm nhận của hắn, bên trong hồ lô phảng phất tràn ngập một vùng cát đỏ, vô biên cát đỏ đan xen diễn biến thành viễn cảnh mây tía bốc lên, trong quá trình đó, cát đỏ phập phồng mang theo một chút Hỏa chi Pháp tắc, tiếp đó cấu thành một phương biển lửa.

Mỗi một đạo ngọn lửa do cát đỏ hình thành đều ẩn chứa sức mạnh pháp tắc độc đáo, Lâm Sâm nỗ lực cảm nhận, lý giải những sức mạnh này, trán hắn lấm tấm mồ hôi mà lại hồn nhiên không hay biết.

Cùng lúc đó, hắn đem Ngũ Hành chi lực mà bản thân tu hành dung hợp lại với nhau.

Thế nên, sức mạnh Đại Địa dày nặng, trầm ổn ẩn chứa trong Đại Địa Thai Màng cùng với Hỏa chi Pháp tắc nóng cháy, cuồng bạo phát ra từ Cửu Cửu Tán Hồn Hồng Hồ Lô vừa va chạm lại vừa giao hòa với nhau.

Lâm Sâm nỗ lực bắt lấy từng tia dao động sức mạnh, thử phân tích sự cấu thành bên trong, dốc sức cho việc phỏng chế pháp bảo.

Trán hắn râm rấm mồ hôi, lông mày nhíu chặt, mỗi một lần dò xét sâu hơn vào sức mạnh đều giống như đang leo lên một ngọn núi cao chọc trời tràn ngập thử thách, nhưng Lâm Sâm bằng vào ý chí kiên định cùng ngộ tính hơn người vẫn từng bước gian nan tiến về phía trước.

Hắn đắm chìm trong thế giới sức mạnh thần bí này, quên mất thời gian trôi qua, toàn tâm toàn ý chìm đắm vào đó.

Truyện liên quan