Quyển 1 · Chương 5: Luyện dược làm giàu!

Vạn Bảo phường thị nằm cách Huyền Thiên Tông ba mươi dặm, do Vạn Bảo thương hội sáng lập. Nhờ tọa lạc trên con đường giao thông huyết mạch, nơi đây thu hút tu giả từ khắp nơi đổ về mua bán giao dịch, dần dà trở thành một trong những phường thị lớn nhất trong phạm vi ngàn dặm.

Diệp Phi trước kia vì kiếm tài nguyên tu luyện, từng đem linh hoa linh dược ngẫu nhiên đoạt được đến đây bán, bởi vậy lần này tới Vạn Bảo phường thị cũng coi như là ngựa quen đường cũ.

“Đến xem đi, nhìn một cái, linh dược mới ngắt tốt nhất đây, giá cả vừa phải, không lừa già dối trẻ!”

“Đại bán phá giá! Đại bán phá giá! Huyền binh vũ khí, thanh thương đại bán phá giá, mỗi món chỉ cần một trăm đồng vàng!”

Trong phường thị biển người tấp nập, những người bán hàng rong bên đường ra sức thét to, tạo nên một cảnh tượng phồn vinh náo nhiệt.

Một vị thanh niên mặc hắc y đi trong Vạn Bảo phường thị, ánh mắt quét qua các quầy hàng, tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì đó.

Hắc y thanh niên này không phải ai khác, chính là Diệp Phi đã được tiểu hồ ly dịch dung biến ảo.

Vạn Bảo phường thị tam giáo cửu lưu, ngư long hỗn tạp, dịch dung có thể giúp cậu giảm bớt rất nhiều phiền toái không đáng có.

Mục đích chính của Diệp Phi khi tới Vạn Bảo phường thị lần này là mua một tôn dược đỉnh phù hợp.

Dược đỉnh là vật dụng phụ trợ không thể thiếu của luyện dược sư. Dược đỉnh tốt không những có thể tăng xác suất thành công và tỷ lệ phẩm chất đan dược, còn có thể truyền thêm linh khí cho đan dược, hơn nữa còn giảm thiểu các tình huống ngoài ý muốn như tạc đan, tạc đỉnh.

Rất nhanh, một quầy hàng bán các loại tạp vật đã thu hút sự chú ý của Diệp Phi.

“Tòa dược đỉnh này của ngươi bao nhiêu kim tệ?”

Diệp Phi nửa ngồi xổm trước quầy, chỉ vào một tôn dược đỉnh màu trắng hỏi.

“Đạo hữu hảo nhãn lực! Tòa dược đỉnh này tên là Bạch Ngọc Viêm Đỉnh, được chế tạo từ Bạch Linh Ngọc kết hợp với Viêm Tinh, chính là một tôn nhất phẩm dược đỉnh hàng thật giá thật, đây là trấn quán chi bảo của quầy ta đấy!”

Chủ quán đầy vẻ khôn khéo thấy có người hỏi giá, lập tức lên tinh thần, nước miếng tung bay giới thiệu: “Nếu đạo hữu thiệt tình muốn mua, xem như ta và ngươi có duyên, giảm giá cho ngươi, 1500 đồng vàng là được!”

“1500 đồng vàng? Đắt thế sao?”

Diệp Phi hơi nhướng mày, sau đó mang theo ý cười nhàn nhạt mở miệng: “Nếu ta không nhìn lầm, tòa Bạch Ngọc Viêm Đỉnh này của ngươi tuy đúng là nhất phẩm dược đỉnh, nhưng mặt bên của đỉnh và chỗ tiếp giáp chân vạc đều có dấu hiệu rạn nứt. Rõ ràng đây là một nửa phế phẩm đã từng tạc đỉnh. Tuy ngươi dùng phương pháp mạ ngọc để che giấu bề mặt, nhưng chỉ cần nhìn kỹ thì không khó để nhận ra! Dùng để lừa mấy tên nhất phẩm luyện dược sư tầm thường thì tạm được, dù sau này xảy ra vấn đề, họ cũng sẽ không nghi ngờ đến ngươi.”

“Ngươi... ngươi làm sao mà biết?”

Chủ quán nghe Diệp Phi nói toạc ra huyền cơ, cả người nhất thời há hốc mồm. Trong lúc kinh sợ lại không đánh mà khai, sau khi phản ứng lại, hắn vội đỏ mặt thề thốt phủ nhận: “Phi phi phi, tiểu tử thúi đừng có nói hươu nói vượn! Vương mặt rỗ ta ở Vạn Bảo phường thị này nổi tiếng không lừa già dối trẻ, sao có thể làm chuyện lấy hàng kém thay hàng tốt? Nếu mua không nổi thì mời đi cho, đừng ở đây ảnh hưởng ta làm ăn!”

“Được rồi, ngươi cũng đừng nóng vội chối cãi.”

Diệp Phi thấy chủ quán đã luống cuống, bèn mang theo nụ cười rèn sắt khi còn nóng: “Dược đỉnh này phẩm chất thế nào chính ngươi rõ nhất. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, sau này ngươi đừng hòng lăn lộn ở Vạn Bảo phường thị nữa!”

Diệp Phi vừa nói vừa móc ra một trăm đồng vàng duy nhất trên người: “Thế này đi, dược đỉnh này ta trả một trăm đồng vàng, chuyện này ta coi như không biết!”

Chủ quán quả nhiên bị Diệp Phi nắm thóp, tuy vẻ mặt đau xót nhưng vì muốn dĩ hòa vi quý, chỉ có thể cắn răng nói: “Được! Hôm nay coi như ta xui xẻo đụng phải người trong nghề!”

“Một trăm đồng vàng thì một trăm đồng vàng!”

“Nhưng nói trước, tiền trao cháo múc! Sau này xảy ra bất cứ tình huống gì, ta đều không chịu trách nhiệm!”

“Thành giao!”

Diệp Phi đặt một trăm đồng vàng xuống, thu Bạch Ngọc Viêm Đỉnh vào túi rồi hài lòng rời đi, để lại chủ quán vẻ mặt đau khổ khóc không ra nước mắt.

Ai có thể ngờ được, Diệp Phi trẻ tuổi như vậy lại có kiến thức kinh nghiệm của một tam phẩm luyện dược sư?

“Bạch Ngọc Viêm Đỉnh này tuy là nửa phế phẩm, cực kỳ dễ tạc đỉnh, đối với luyện dược sư tầm thường mà nói chẳng khác nào sắt vụn! Nhưng chỉ cần cẩn thận sử dụng, luyện chế một ít nhất phẩm đan dược cũng không thành vấn đề. Dù sao cũng chỉ dùng tạm, chờ sau này kiếm được tiền mua dược đỉnh tốt hơn cũng chưa muộn.”

“Dược đỉnh đã có, giờ có thể chính thức bắt đầu luyện dược!”

Diệp Phi khó nén kích động, xuyên qua phố phường, đi tới trước một tòa đại viện rộng lớn.

Đây là nơi dừng chân của đệ tử Huyền Thiên Tông tại Vạn Bảo phường thị, phàm là đệ tử Huyền Thiên Tông đều có thể tới đây nghỉ ngơi, tuy nhiên ngày thường nơi này cơ bản đều bỏ trống.

Diệp Phi tìm một căn phòng yên tĩnh, đóng chặt cửa, sau khi xác định xung quanh an toàn mới ngồi xếp bằng, lấy ra Bạch Ngọc Viêm Đỉnh cùng năm cây linh dược trên người.

“Năm cây linh dược này đều là nhất phẩm linh dược phổ biến nhất, giá trị mỗi gốc chỉ khoảng mười mấy đồng vàng, nhưng nếu luyện chế thành nhất phẩm đan dược, giá cả có thể tăng lên gấp mấy lần!”

“Dựa theo phương thuốc ghi trong Bảo Châu, năm cây linh dược này có thể luyện chế ba loại nhất phẩm đan dược, trong đó dễ bán nhất chính là Tím Ngưng Đan giúp nhanh chóng chữa lành vết thương!”

“Việc này không nên chậm trễ! Bắt đầu luyện dược thôi!”

Sau khi xác định loại đan dược, Diệp Phi xoa tay, nóng lòng ngưng tụ Cắn Nuốt Chi Hỏa đốt nóng dược đỉnh, sau đó cho linh dược vào theo tỷ lệ, bắt đầu tinh luyện!

Ngay từ đầu, vì là lần đầu luyện dược nên Diệp Phi hơi lúng túng, nhiều lần suýt tạc đỉnh do không nắm vững hỏa hầu!

Đúng là lý thuyết chỉ là lý thuyết, thực hành mới là thực tế.

Diệp Phi tuy kiến thức luyện dược đã đạt chuẩn tam phẩm, nhưng thao tác thực tế vẫn phải từng bước một!

May mắn là Diệp Phi đủ cẩn thận, sau mấy canh giờ tập trung cao độ, cuối cùng cậu đã thành công luyện chế được viên đan dược đầu tiên!

Hơn nữa còn đạt tới phẩm chất thượng thừa!

Phẩm chất đan dược chia làm tiểu thừa, trung thừa, thượng thừa, hoàn mỹ.

Phải biết rằng rất nhiều luyện dược sư phải thất bại mười mấy lần mới miễn cưỡng luyện ra được đan dược phẩm chất tiểu thừa!

Ngay lần đầu tiên không thất bại mà luyện ra phẩm chất thượng thừa, đây tuyệt đối có thể gọi là thiên tài luyện dược!

“Hô! Cuối cùng cũng xong!”

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, mỉm cười cầm viên Tím Ngưng Đan tỏa hương thơm nồng trong tay: “Một viên Tím Ngưng Đan phẩm chất thượng thừa có thể bán được hai trăm đồng vàng, bán viên này đi, ta có thể mua thêm linh dược, luyện thêm đan dược, tiền đẻ ra tiền!”

Nghỉ ngơi một lát, Diệp Phi lập tức đứng dậy đi bán viên Tím Ngưng Đan.

Những loại đan dược chữa thương phẩm chất tốt như Tím Ngưng Đan không bao giờ lo thiếu người mua. Diệp Phi chỉ cần thét giá một tiếng trên thị trường là đã bán được hai trăm đồng vàng, kiếm được hũ vàng đầu tiên nhờ luyện dược.

Ngay sau đó, Diệp Phi cầm hai trăm đồng vàng tới khu phố bán linh dược, sau một hồi mặc cả, cậu mua được mười sáu cây nhất phẩm linh dược cùng một bình nhỏ linh tuyền thủy.

Sau đó, Diệp Phi quay lại nơi dừng chân.

“Tiểu gia hỏa, biểu hiện không tồi, linh tuyền thủy này là phần thưởng cho ngươi!”

Diệp Phi lấy linh tuyền thủy ra, mở nút bình rồi đưa tới trước mặt tiểu hồ ly.

“Anh anh anh!”

Ngửi thấy mùi thơm của linh tuyền thủy, tiểu hồ ly lập tức vui mừng khua chân múa tay, sau đó tham lam liếm láp. Trong lúc liếm, trên người nó bắt đầu lóe lên ánh sáng xanh lam, đó là dấu hiệu linh hồ đang hấp thụ linh khí.

Linh hồ và yêu thú khác với nhân loại, trước khi hóa hình chúng không thể tu luyện tâm pháp như tu giả, tốc độ hấp thụ linh khí thiên địa rất chậm, chỉ có thể thông qua việc ăn các loại thực phẩm chứa linh khí.

Đối với linh hồ hệ thủy mà nói, linh tuyền thủy không nghi ngờ gì là món ăn yêu thích nhất.

Chẳng qua một bình nhỏ đã tốn mười đồng vàng, gần bằng giá một viên Ngưng Khí Đan, Diệp Phi cũng chỉ có thể mua một lọ cho tiểu hồ ly đỡ thèm mà thôi.

Đến khi liếm sạch linh tuyền thủy, tiểu hồ ly mới thỏa mãn nằm cuộn tròn bên cạnh Diệp Phi, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

“Ăn xong liền ngủ, tiểu gia hỏa này cũng biết hưởng thụ thật.”

Diệp Phi cười xoa bộ lông xù của tiểu hồ ly, sau đó lấy ra toàn bộ linh dược vừa mua: “Nghỉ ngơi đủ rồi, đến lúc tiếp tục luyện dược!”

Nghĩ đến đây, đôi tay Diệp Phi bốc lên ngọn lửa Cắn Nuốt Chi Hỏa nóng cháy, lập tức toàn tâm toàn ý nhập vào việc luyện dược.

Có kinh nghiệm thực hành lần đầu, Diệp Phi luyện dược đã bắt đầu trôi chảy, quen tay hay việc.

Không chỉ tốc độ luyện dược nhanh hơn trước vài lần, ba viên Tím Ngưng Đan luyện ra đều đạt phẩm chất thượng thừa!

Bán ba viên Tím Ngưng Đan, thu về 600 đồng vàng. Chỉ trong một ngày, Diệp Phi đã kiếm được tài phú mà trước đây cả đời cậu cũng không kiếm nổi!

Tuy nhiên, Diệp Phi không vì thế mà lơi lỏng, bởi mục đích chính của cậu là kiếm tài nguyên để tu luyện, không thể quên đi mục tiêu chính!

Vì thế, với 600 đồng vàng này, Diệp Phi dùng một nửa mua dược liệu, nửa còn lại mua 30 viên Ngưng Khí Đan theo giá thị trường!

Tranh thủ thời gian bảy ngày trước kỳ thi thăng cấp đệ tử tạp dịch, Diệp Phi lập tức bắt đầu cắn nuốt luyện hóa 30 viên Ngưng Khí Đan, toàn lực xung kích tu vi!

......

Cùng lúc đó, trên Tạp Dịch Phong của Huyền Thiên Tông.

“Cái gì? Ngươi nói Diệp Phi tên phế vật kia vẫn chưa chết?”

Trương Siêu nghe vậy kinh ngạc đứng bật dậy khỏi ghế: “Không thể nào! Tên phế vật đó đã bị ta dùng Khai Sơn Kiếm Thuật đâm xuyên tim, cuối cùng phơi thây tại Tử Trúc Lâm, sao có thể không chết được?”

Thuộc hạ của Trương Siêu đáp: “Việc này là sự thật trăm phần trăm! Ta cùng Lưu Hào nghe người ta đồn đại, nói mấy ngày trước họ tận mắt thấy Diệp Phi còn sống bước ra khỏi Tử Trúc Lâm! Ta cũng đã xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần, mới dám tới bẩm báo với Bành lão đại!”

Nghe thuộc hạ khẳng định chắc nịch, Trương Siêu tức giận đến mức không thể kiềm chế: “Đáng chết! Không ngờ tên phế vật này lại mạng lớn đến thế!”

Thuộc hạ hỏi: “Vậy có cần ta dẫn người đi giết tên phế vật đó ngay bây giờ không?”

Trương Siêu lạnh giọng đáp: “Không cần! Kỳ thi thăng cấp chỉ còn bảy ngày nữa, nếu tên phế vật đó chưa chết, với tính cách của hắn chắc chắn sẽ tham gia! Đến lúc đó, lão tử phải đánh cho hắn thành một con chó chết ngay trước mặt mọi người! Có như vậy mới hả được mối hận trong lòng ta!”

Dứt lời, toàn thân Trương Siêu bùng lên linh khí cuồn cuộn, hiển nhiên đã đột phá đến Luyện Khí tầng năm!

Thế nhưng, Trương Siêu nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, tuy hắn nhờ họa được phúc mà đột phá, nhưng Diệp Phi của hiện tại đã hoàn toàn khác xưa!

Truyện liên quan