Chương 452: Chuẩn Đế Cấp Biệt Đích Chân Long!

“Lão tộc trưởng, Thần Long Đảo mở ra ngàn năm một lần, Chân Long Thần Điện lại càng là muôn đời khó gặp, chúng ta tuân theo minh ước thượng cổ, tiến vào Chân Long Giới tìm kiếm cơ duyên, đó là khế ước giữa các tộc và Long Thần nhất tộc, lẽ nào lão tộc trưởng muốn bội ước hay sao!”

Thạch Phá Thiên lên tiếng.

“Đạo hữu, cần gì phải nhiều lời với bọn họ, xem ra lần này cơ duyên nghịch thiên, đám người kia thà vi phạm minh ước cũng muốn đuổi chúng ta đi.” Bên cạnh, Kim Sí Đại Bằng Điểu đã hóa thành hình người, lúc này lạnh lùng nhìn lão tộc trưởng tộc Long Thần.

Lão vẫn luôn không mở miệng, chỉ để cho vị tư tế kia một mực xua đuổi mọi người.

Đúng lúc này, lão ngẩng đầu nhìn lên, chân mày cau lại, Thạch Phá Thiên và những người khác cũng phát hiện ra điều khác thường, bèn xoay người nhìn lên trời cao, nơi Lâm Phàm, Đồng Thau Quan và Lôi Vân đang lao xuống.

“Lão tộc trưởng, tại hạ vẫn mong ngài suy xét kỹ càng, nếu lần này ngài bội ước, e rằng các tộc đều sẽ đến đòi ngài một lời giải thích.”

Thạch Phá Thiên thấy Lâm Phàm và những người khác đã đến, lại một lần nữa lên tiếng.

“Hơn nữa, lúc đến đây, Chiến Đế đại nhân còn bảo tại hạ gửi lời hỏi thăm ngài.” Ánh mắt lão tộc trưởng khẽ động, trong đầu hồi tưởng lại thiếu niên Nhân tộc của mấy vạn năm trước, thân hình bất giác run lên nhè nhẹ.

Nếu là trước kia, lão nhất định sẽ không vi phạm minh ước, nhưng lần này thì khác, bảo vật xuất hiện quá mức nghịch thiên, đây là hy vọng quật khởi của Long Thần nhất tộc, cho dù phải chém giết toàn bộ cường giả có mặt ở đây cũng không tiếc.

Nghĩ thông suốt rồi, niềm tin trong lòng lão tộc trưởng liền trở nên kiên định, sát ý cũng ngày càng cường thịnh, chỉ là khi thấy Lâm Phàm, Đồng Thau Quan và Lôi Vân ba người đi tới, lão tạm thời muốn quan sát thêm một chút.

“Thần Long Đảo không chào đón người ngoài, xin mời chư vị rời đi!”

Vị tư tế của Long Thần nhất tộc, ánh mắt khẽ động, lập tức lên tiếng.

“Chân Long Giới, các tộc và Long Thần nhất tộc sớm đã có minh ước, há có thể là chuyện các ngươi nói đi là đi được sao.” Lôi Vân không hề khách khí, khí thế quanh thân bùng nổ, Diệt Thế Thương bị hắn nắm chặt trong tay, đi tới bên cạnh Kim Sí Đại Bằng Điểu.

“Nếu không tuân thủ minh ước, thì hỏi xem Diệt Thế Thương trong tay bản hoàng có đồng ý không đã.”

Ánh mắt vị tư tế lạnh lẽo.

“Hay là coi thường tộc Long Thần ta không có người sao?” Thân hình hắn bộc phát ra một luồng uy thế khủng bố, còn mạnh hơn cả cường giả cấp Thánh Hoàng, nhưng chưa đạt tới cảnh giới Chuẩn Đế, bên cạnh hắn, các tộc nhân Long Thần cũng sôi nổi bùng nổ tu vi.

Hơn trăm tộc nhân Long Thần đều là cường giả từ cấp Thánh Vương trở lên, cường giả cấp Thánh Hoàng ước chừng có hai mươi vị, cộng thêm tư tế và tộc trưởng Long Thần, ở hải vực Long Thần này chính là bá chủ, mấy vạn năm qua, chưa từng có ai dám làm trái ý họ.

“Tộc trưởng các hạ, lẽ nào thật sự muốn xé bỏ minh ước?” Thạch Phá Thiên cũng tiến lên một bước, thần sắc ngưng trọng nhìn chằm chằm vào vị lão nhân ở giữa.

Sau khi hắn lên tiếng, các cường giả còn lại đều dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Long Thần nhất tộc, toàn thân linh lực tích tụ, tùy thời có thể bùng nổ, cả sân lặng ngắt như tờ, trời đất một mảnh yên tĩnh, tất cả đều nhìn về phía tộc trưởng Long Thần.

“Haiz!”

Tộc trưởng Long Thần nhất tộc thở dài một tiếng, gõ nhẹ cây gậy đầu rồng vàng trong tay, tiến lên một bước, nhìn về phía Thạch Phá Thiên và mọi người.

“Chư vị hà tất phải khổ sở ép người, bản tộc trưởng hứa với chư vị, chỉ cần chư vị rời đi, ngoài một giọt tinh huyết Chân Long ra, cường giả Thánh Vương cảnh mỗi người sẽ được tặng một kiện hoàng cấp bảo vật, cường giả Hoàng cảnh sẽ được tặng một kiện bí bảo, tuyệt đối không để chư vị đi một chuyến tay không!”

Hít!

Thạch Phá Thiên và những người khác đều hít vào một hơi khí lạnh.

Tinh huyết Chân Long là một trong những mục tiêu của họ trong chuyến đi này, nếu nói quả Chân Long có thể khiến cường giả Thánh Vương cảnh viên mãn đột phá đến Thánh Hoàng, thì tinh huyết Chân Long có đến ba thành cơ hội giúp cường giả Thánh Hoàng cảnh đột phá đến Chuẩn Đế.

Ba thành cơ hội, đây đã là một xác suất thành công cực lớn.

Thực tế ở ngoại giới, không biết có bao nhiêu cường giả Thánh Hoàng cảnh tranh giành sứt đầu mẻ trán cũng khó có được cơ duyên như vậy, hiện giờ chỉ cần rời đi là có thể nhận được những bảo vật này, quả thực là quá hời.

Giờ khắc này, có rất nhiều cường giả đã động lòng.

“Vị tộc trưởng này, ngài bỏ ra cái giá lớn như vậy để chúng tôi rời đi, chẳng lẽ lần này Chân Long Giới mở ra, có tạo hóa nghịch thiên nào xuất thế sao?” Ngay lúc này, Lâm Phàm lên tiếng.

Nghe vậy, trong mắt tộc trưởng Long Thần nhất tộc, sát khí chợt lóe lên rồi biến mất, lộ ra một tia khó xử.

“Chư vị có điều không biết, lần này Chân Long Giới mở ra, chính là ngày tế lễ ngàn năm một lần của tộc ta, cũng chính vì vậy, bản tộc trưởng mới mang lễ vật ra, mời chư vị rời đi, là bản tộc trưởng không muốn quấy rầy tổ tiên, cũng là bất đắc dĩ.”

Lão mặt mày ai oán, lộ ra vẻ ngượng ngùng.

“Chuyện này...”

Thạch Phá Thiên lộ vẻ khó xử, theo lý mà nói, Long Thần nhất tộc này và Chiến Đế của Nhân tộc có chút giao tình, hắn không nên hùng hổ dọa người, tộc trưởng Long Thần hứa hẹn lợi ích như vậy đã đủ thành ý.

Bên cạnh, Lôi Vân và Kim Sí Đại Bằng Điểu đều nhìn Lâm Phàm, chờ hắn lên tiếng.

“Ta nghe nói, Chân Long Thần Điện mở ra, sẽ có nghịch thiên bảo vật xuất thế, ta vô tình biết được một ít tin tức, Thần Điện khai, Đế Nguyên hiện, ta nói không sai chứ, lão tộc trưởng!”

“Đế Nguyên?”

Thạch Phá Thiên đầu tiên là nghi hoặc, ngay sau đó ánh mắt bừng lên thần quang, hai tròng mắt tràn ngập vẻ nóng rực vô tận, nhìn tộc trưởng Long Thần nhất tộc.

“Thì ra là thế!”

Không chỉ Thạch Phá Thiên, mà khí thế của Lôi Vân và Kim Sí Đại Bằng Điểu bên cạnh cũng ngút trời, suýt chút nữa đã không kìm nén được.

“Xem ra, ngươi đã gặp con nhóc kia rồi!” Nghe Lâm Phàm nói xong, sắc mặt tộc trưởng Long Thần nhất tộc trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm Lâm Phàm, trong mắt toàn là sát khí, lão hận Lâm Phàm không ngoan ngoãn phối hợp, còn tiết lộ tin tức về quả Đế Nguyên ra ngoài.

“Xin lỗi tộc trưởng, là do ta!” Vị tư tế mặt đầy áy náy, cúi người hành lễ với tộc trưởng Long Thần.

“Haiz!”

Tộc trưởng Long Thần nhất tộc lắc đầu.

“Đây là kiếp nạn của Long Thần nhất tộc chúng ta, giết hết bọn chúng, sau khi lấy được quả Đế Nguyên, chúng ta sẽ rời khỏi Chân Long Giới, đợi mấy tiểu tử trong tộc đột phá Đại Đế rồi sẽ quay về tổ địa.”

“Giết chúng ta?” Lôi Vân cười nhạo một tiếng.

“Đều là Thánh Hoàng cảnh, cho dù các ngươi đông người, bản hoàng có gì phải sợ!” Lâm Phàm liếc nhìn Lôi Vân một cái, rồi nhìn chằm chằm tộc trưởng Long Thần nhất tộc, từ trên người lão nhân này, hắn cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn.

Đây là một vị Chuẩn Đế!

“Ta đã gặp cô ấy rồi!” Lâm Phàm nói, tộc trưởng Long Thần nhất tộc khẽ gật đầu.

“Gặp thì gặp thôi, một kẻ Bất Hủ cảnh, không gây nên sóng gió gì.” Tộc trưởng Long Thần nói xong liền nhìn Lâm Phàm, trên mặt lộ ra một tia hứng thú, “Vị tiểu huynh đệ này, trong số những người ở đây, duy chỉ có thực lực của ngươi là ta nhìn không thấu.

Nói thật, nếu không phải vì quả Đế Nguyên, bản đế thật sự không muốn giết các ngươi!”

Dứt lời, đồng tử của Lôi Vân và những người khác co rụt lại, thân hình vội vàng lùi về phía sau, một vài Thánh Vương cảnh càng sợ đến mức bay ra ngoài đảo, đáng tiếc một luồng đế uy quét ngang qua, thân hình bọn họ nổ tung ngay giữa không trung.

“Chuẩn Đế, haiz, Long Thần nhất tộc ta suy bại đến mức này, đến đời bản đế đây mới có một Chuẩn Đế, quả Đế Nguyên, ít nhất có thể giúp Long Thần nhất tộc xuất hiện một vị cường giả cấp Đại Đế, chuyện này không thể thỏa hiệp.”

“Chết!”

Đế uy nặng nề như núi, đè sập cả thời không vạn đại, mặt đất sụp xuống, thân hình Lâm Phàm và những người khác đang ở trong đó cũng chùng xuống, quy tắc vô hình giam cầm lấy họ, tộc trưởng Long Thần bước lên phía trước, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.

Cây gậy rồng vàng trong tay gõ nhẹ, muôn vàn long ảnh hiện lên, gầm thét lao về phía Lâm Phàm và mọi người.

“Chư vị, nếu không muốn chết thì đừng có giấu nghề nữa, quả Đế Nguyên ở ngay trước mắt.” Tru Tiên Kiếm chém ra, kiếm quang oanh kích lên mình kim long, tóe lên những tia lửa chói mắt, vô số kiếm quang liên miên bất tận mới chém giết được một con kim long.

“Phanh!”

Truyện liên quan