Chương 151: Giết hai con yêu quái nướng ăn

Ầm ầm ầm!

Sấm rền vang vọng chân trời, mưa trút xuống càng lúc càng điên cuồng, tựa như sông Ngân Hà trên chín tầng trời vỡ đê, cánh sơn môn cũ nát bị gió thổi rung lên kẽo kẹt.

Nước mưa rơi xuống mái hiên vang lên tiếng lộp bộp.

Bỗng nhiên!

Một giọng nói trong trẻo vang lên từ ngoài sơn môn, tiếng bước chân có vẻ hơi dồn dập: “Đại ca, hay chúng ta ở lại đạo quán này nghỉ tạm một đêm nhé?”

Giọng nữ vừa dứt, một giọng đàn ông thô lỗ đã vang lên.

“Nghe lời tiểu muội vậy. Mẹ kiếp, cái thời tiết quái quỷ này, nói mưa là mưa, lại còn mưa to như thế, làm ướt sũng cả quần áo của lão tử rồi. Lát nữa phải cởi ra hong khô, tiểu muội đừng có ngại ngùng đấy nhé.”

Gã đàn ông nói bằng giọng trêu chọc, cô gái cất tiếng hờn dỗi.

“Ai da, ghét thật.”

“Hửm, mùi gì thơm thế, hình như là mùi thịt nướng. Lẽ nào cái đạo quán rách này còn có người à?” Giọng gã đàn ông trở nên kinh ngạc, tiếp đó là một tràng tiếng bước chân dồn dập.

“Nguy hiểm thật!”

“Suýt chút nữa là có kịch hay để xem rồi.”

Nghe thấy đoạn đối thoại, Lâm Phàm không khỏi dở khóc dở cười.

Nếu không có mình và Hắc Bát ở đây, e là trong đạo quán giữa chốn hoang sơn này, hai kẻ kia đã diễn một màn mây mưa, gã đàn ông kia cũng không sợ chết trên bụng đàn bà.

“Ai da, ở đây lại có một tiểu ca tuấn tú như vậy sao?”

Chẳng mấy chốc, một nam một nữ đã đi tới cửa phòng. Cô gái nhìn Lâm Phàm, ánh mắt lả lơi như tơ, khóe môi đỏ mọng nhếch lên, một luồng khí tức lẳng lơ như muốn tràn ra ngoài.

Lâm Phàm đang gặm một chiếc đùi gà, hàm răng trắng muốt loé lên ánh bạc dưới ánh lửa leo lét, trông có phần quỷ dị. Hắn ngẩng đầu nhìn đôi nam nữ trước cửa.

“Tiểu tử, ngươi là ai, vì sao lại ở đây?” Gã đàn ông thấy gương mặt tuấn tú của Lâm Phàm thì lập tức khó chịu, cất giọng hỏi.

Lâm Phàm không thèm để ý, tiếp tục gặm đùi gà.

“Hửm? Hỏi ngươi đó? Không nghe thấy à?”

Thấy hắn không đáp lời, ánh mắt gã đàn ông lạnh đi, sâu trong con ngươi loé lên một tia khác thường, gã bước lên định dạy dỗ Lâm Phàm.

Cô gái ban nãy khoé miệng nở nụ cười, vươn tay ngọc kéo gã lại, bước những bước lả lơi, uốn éo tấm lưng ong đi tới trước mặt Lâm Phàm, cơ thể ướt sũng lấp ló sau lớp áo mỏng.

“Tiểu ca, nô gia đã một ngày chưa có gì vào bụng, liệu có thể....”

Cô gái ngập ngừng, ngón tay thon dài đặt lên đôi môi hồng nhuận, khẽ cắn. Dáng vẻ đó trông như một mỹ nhân xinh đẹp phải chịu đựng bao uất ức, thật đáng thương.

Gã đàn ông thấy vậy hận không thể chém chết Lâm Phàm, lại dám để nữ thần trong lòng hắn phải hạ mình như thế.

“Cầm lấy!”

Vút một tiếng.

Lâm Phàm còn chẳng thèm liếc nhìn ả một cái, tiện tay ném chiếc đùi gà ăn dở, trúng phóc vào ngực ả. Hành động này khiến gã đàn ông đứng bên cạnh nhìn đến sững sờ.

“Ngươi...”

Sâu trong đôi mắt cô gái loé lên một tia lạnh lẽo, nhưng rồi con ngươi đảo một vòng, ả giật phăng tấm áo lụa mỏng ướt sũng trên người, thuận thế ngả vào lòng gã đàn ông phía sau.

“Đại ca, huynh xem hắn kìa...”

Gã đàn ông đó chính là đại ca trong miệng cô gái, một mắt bịt miếng vải đen, tu vi bề ngoài là Bẩm Sinh Cảnh đỉnh phong, trên bộ ngực trần có một chòm lông đen rậm rạp.

“Tiểu muội yên tâm, xem đại ca trút giận cho muội đây.” Nghe cô gái nói, sắc mặt gã sáng lên, ánh mắt miệt thị nhìn chằm chằm vào thân hình gầy gò của Lâm Phàm, lạnh lùng nói: “Tiểu tử, dám bắt nạt muội muội nhà ta, muốn chết phải không? Còn không mau tới đây quỳ xuống xin lỗi, bổn đại gia sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Gã vừa dứt lời, thì thấy Lâm Phàm không hề lay chuyển, thậm chí cả con chó kia cũng chẳng thèm liếc gã một cái, vẫn mải mê gặm miếng gà quay thơm nức mũi.

“Muốn chết!”

Gã đàn ông cảm thấy tôn nghiêm của mình trước mặt người đẹp đã bị khiêu khích nghiêm trọng, phải dạy dỗ Lâm Phàm một trận mới có thể lấy lại thể diện. Gã ra hiệu bằng mắt cho cô gái đứng chờ một bên, rồi toàn thân bộc phát ra uy áp linh khí của Bẩm Sinh Cảnh.

Võ giả Bẩm Sinh Cảnh trung kỳ!

Toàn thân gã toả ra thần quang linh khí, nắm đấm bao bọc bởi từng vòng quyền mang. Gã cười nham hiểm nhìn Lâm Phàm, trong mắt loé lên sát khí khát máu.

“Tiểu tử, coi như ngươi xui xẻo.”

Thấy Lâm Phàm vẫn không thèm để ý, trong mắt gã đàn ông loé lên tia lạnh lẽo, không do dự nữa, vung nắm đấm bao bọc bởi quang mang đấm thẳng vào đầu Lâm Phàm.

“Ồn ào!”

Vừa gặm xong đùi gà, Lâm Phàm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng như Thiên Đạo, khí thế tựa tiên thần từ người hắn bùng nổ, tuỳ ý phun ra một luồng khí đánh trúng người gã đàn ông.

Rầm!

Thân hình gã đập vào cánh cửa gỗ cũ nát rồi rơi xuống đất. Gã đàn ông kinh hãi thất sắc, khí thế của Lâm Phàm còn đáng sợ hơn cả yêu thần, khiến linh hồn gã run rẩy, thân thể run bần bật, vội phóng người định bỏ chạy.

“Nếu để ngươi chạy thoát, chẳng phải ta sẽ không có thịt ăn sao.” Ánh mắt Lâm Phàm lộ vẻ khinh thường, phun một mẩu xương về phía gã đàn ông.

Phập!

Mẩu xương hoá thành một thanh kiếm sắc bén xé toạc không khí, trong nháy mắt xuyên thủng đầu gã đàn ông. Tiếp đó, hắn ném cái xiên nướng trong tay ra, ghim thẳng xác gã lên xà nhà của đạo quán.

“Không ổn rồi!”

Cô gái đứng bên cạnh sắc mặt đại biến, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi. Lâm Phàm ra tay quá nhanh, ả vừa mới kịp phản ứng thì đồng bọn đã bị ghim chết, không nghĩ ngợi gì, lập tức xoay người bỏ chạy.

Gâu gâu!

Một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy ả. Ngay lúc ả vừa định xoay người, bóng đen đã ập xuống, cái miệng lớn dữ tợn nuốt chửng ả trong một ngụm.

“Gâu gâu!”

Hắc Bát có vẻ ghét bỏ nhìn Lâm Phàm, rồi thèm thuồng nhìn miếng gà quay còn lại trên đất.

“Ghét bỏ cái con khỉ! Đồ vô dụng, còn đòi ăn gà quay à! Đấy, chẳng phải có nguyên liệu thịt nướng ngon hơn rồi sao?”

Gã đàn ông trên xà nhà đã hiện nguyên hình là một con gấu đen, một luồng yêu khí hung hãn toả ra từ người nó. Lâm Phàm chỉ vào con gấu đen, cười mắng Hắc Bát.

“Tiểu Bát, Yêu tộc hoá hình, chúng ta vẫn là lần đầu gặp đó.”

Gâu gâu!

Hắc Bát gật đầu với Lâm Phàm, tiến đến bên xác con gấu đen, tò mò đánh giá nó, rồi quay sang Lâm Phàm gầm gừ mấy tiếng.

“Ngươi cũng muốn hoá hình à?”

Lâm Phàm nhìn Hắc Bát, ánh mắt loé lên thần quang.

“Tiểu Bát, làm người làm gì, làm chó tốt hơn nhiều, vô lo vô nghĩ, đi theo đại ca ăn ngon mặc đẹp, chẳng phải sướng hơn sao?”

Hắn nhìn Hắc Bát khuyên nhủ.

Gâu gâu!

Hắc Bát toe toét miệng cười, gật gật đầu.

“Ngươi xem ngươi kìa, đại ca vốn định nướng cả hai con yêu thú này, giờ thì hay rồi, chỉ có thể ăn tạm một con gấu đen tinh thôi.”

Lâm Phàm vung tay thành đao, từng luồng đao quang lướt qua xác gấu đen. Một tia lửa rơi xuống, bao trùm lấy con gấu đen vừa được lột da.

“Tiểu Bát, hôm nay chúng ta ăn gấu quay nguyên con.”

Hắc Bát sủa một tiếng, vui vẻ toe toét cười.

“Giá mà lúc nào cũng có thể vui vẻ như thế này thì tốt.”

Lâm Phàm nhìn Hắc Bát, nở một nụ cười. Ngọn lửa trong tay hắn lúc lớn lúc nhỏ, thịt gấu theo thời gian trôi qua dần toả ra mùi thơm nồng nàn.

“Thịt của yêu thú thành tinh quả nhiên khác biệt, ăn vào đúng là đại bổ.”

“Nếu các bậc tiên hiền ở tổ địa ngày nào cũng được ăn thịt yêu quái thế này, chắc cũng phải sống đến chín nghìn lẻ một tuổi mất.” Lâm Phàm nở một nụ cười hoài niệm.

Gâu gâu!

Hắc Bát thèm thuồng nhìn chằm chằm miếng thịt nướng, ra vẻ ta đây cũng là tiên hiền của ngươi.

“Tiểu Bát, diễn cho có tâm một chút được không? Cứ quang minh chính đại như vậy, mặt mũi của đại ca đây biết để vào đâu?” Lâm Phàm sa sầm mặt nhìn Hắc Bát.

Lâm Phàm có chút nghi hoặc, hắn so sánh đám Yêu tộc hóa hình này với yêu thú trong Vô Tận Sơn Mạch, thực lực của hai Yêu tộc hóa hình này lại chẳng ra sao cả, kém xa yêu thú ở Vô Tận Sơn Mạch.

Chẳng lẽ Yêu tộc và yêu thú không giống nhau?

Hay là yêu thú chỉ là một nhánh của Yêu tộc, nếu vậy thì chuyện mình có thể tống tiền đòi bồi thường lúc đó, e rằng không hề đơn giản.

Ngay lúc Lâm Phàm đang mải mê suy nghĩ.

Truyện liên quan