Quyển 1 · Chương 190: Ngủ chung

“Mùi hương này thật quen thuộc.”

Thánh Dục Tâm vừa tới cửa Hạ Ly Cư, đã ngửi thấy một làn hương quen thuộc.

“Thánh công tử, ngài đã về! Mau vào đi, các nàng sắp đánh nhau rồi!”

Hoa Lê thấy Thánh Dục Tâm trở về, vội vàng chạy tới hô lớn.

Cảnh này khiến Thánh Dục Tâm ngẩn người.

“Đánh? Ai đánh ai? Đánh cái gì?”

Hoa Lê thở hổn hển một hơi.

“Hôm nay có một nữ tử tới Hạ Ly Cư, tên là Nhan Yên.”

Thánh Dục Tâm nghe vậy, thân hình chấn động mạnh.

“Nhan Yên vào Hạ Ly Cư?”

Thánh Dục Tâm trợn tròn mắt.

“Đúng vậy, ngài mau vào đi, lát nữa Công chúa và Nhan Yên cô nương thật sự đánh nhau mất!”

Thánh Dục Tâm khóe miệng giật giật.

“Hay là chuồn thôi?”

Hắn thầm nghĩ, so với Thẩm Song Song, Nhan Yên trong lòng hắn mới là người thực sự có vị trí.

Nhưng Hạ Hận Thiên đã nói, nếu làm tổn thương lòng Thẩm Song Song, ông ta sẽ chỉnh chết hắn!

“Chết tiệt!”

Thánh Dục Tâm đứng tại chỗ, do dự không biết có nên vào hay không.

Hoa Lê lại chẳng nể nang gì.

Nàng đẩy mạnh Thánh Dục Tâm vào trong.

“Thánh công tử, giao cho ngài đó!”

Thánh Dục Tâm nhe răng trợn mắt.

Hắn thu liễm hơi thở toàn thân, từng chút một rón rén đi vào trong.

Rất nhanh, Thánh Dục Tâm đã nghe thấy hai giọng nữ dễ nghe đang thì thầm.

“Nhan Yên cô nương, nói thật đi, rốt cuộc cô là gì của hắn?”

Trong mắt Thẩm Song Song ẩn chứa vẻ sắc bén.

Nhan Yên mỉm cười dịu dàng.

“Không nói cho cô đâu, nói là bạn mà cô lại không tin.”

Ngực Thẩm Song Song phập phồng dữ dội.

“Hừ, Nhan Yên cô nương, tên lưu manh Thánh Dục Tâm kia mắt nhìn người rất cao đấy.”

Trong mắt Nhan Yên lấp lánh ánh sao.

“Ta biết chứ, nhưng mà, ta cảm thấy mình có thể.”

Thẩm Song Song mím môi, chỉ xét về ngoại hình và khí chất, Nhan Yên quả thực hơn nàng không ít.

Mà bản thân nàng và Thánh Dục Tâm ở chung chẳng được bao lâu, thái độ của hắn đối với nàng cũng không mấy mặn mà.

Thực ra từ phương diện này đã thấy rõ, trong lòng Thánh Dục Tâm không có Thẩm Song Song.

Đôi mắt đẹp của Thẩm Song Song dần ảm đạm.

“Thôi, muốn sao thì sao đi.”

Thánh Dục Tâm nghe hết thảy vào tai.

“Xong đời rồi.”

Hắn nằm mơ cũng không ngờ Nhan Yên lại tìm tới tận đây, còn giằng co với Thẩm Song Song!

“Thôi, vẫn là chuồn thôi.”

Thánh Dục Tâm chùn bước, nếu bây giờ đối mặt với hai người này, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Rắc!

Cốt truyện kinh điển, lúc Thánh Dục Tâm lùi lại đã vô tình giẫm lên một cành cây khô, phát ra tiếng động.

Sắc mặt Thánh Dục Tâm biến đổi kịch liệt!

“Chết tiệt, xong rồi!”

“Ai đó?”

Nhan Yên lập tức nhận ra, nàng cũng là tu vi Phá Đạo Cảnh, cảm giác đối với ngoại giới vô cùng nhạy bén.

Thẩm Song Song tuy không biết võ công, nhưng chỉ cần nhìn động tác của Nhan Yên là biết có kẻ đột nhập Hạ Ly Cư!

“Phanh!”

Cửa phòng bị mở tung, đập vào mắt Nhan Yên và Thẩm Song Song chính là gương mặt đầy gượng gạo của Thánh Dục Tâm.

Thánh Dục Tâm khóe miệng giật giật.

“À, hai vị cứ trò chuyện tiếp đi, ta không làm phiền.”

“Đứng lại!”

Nhan Yên và Thẩm Song Song đồng thanh quát lớn.

“Đồ khốn, trở về mà cũng không biết nói với ta một tiếng.”

Nhan Yên trêu chọc hỏi Thánh Dục Tâm.

“Đồ lưu manh! Ngươi còn biết đường về sao!”

Thẩm Song Song thì đầy vẻ tức giận.

Thánh Dục Tâm sững sờ tại chỗ, thôi xong, giờ chạy cũng không được mà ở lại cũng không xong.

Nhan Yên không thèm để ý tới Thẩm Song Song, bước tới nắm chặt tay Thánh Dục Tâm.

“Đồ khốn, mệt mỏi cả ngày rồi, chúng ta vào nghỉ ngơi thôi.”

Thẩm Song Song trợn tròn đôi mắt đẹp.

“Nhan Yên, cô!”

Nhan Yên quay đầu mỉm cười.

“Công chúa có thể cùng tới.”

Trong lòng Thánh Dục Tâm như có hàng vạn con thảo nê mã đang lao nhanh.

Nhan Yên nắm chặt tay Thánh Dục Tâm.

“Chúng ta đi thôi?”

Thánh Dục Tâm hít sâu một hơi.

Cũng là, có một số việc nói rõ ràng thì sẽ không còn nỗi lo về sau.

“Thẩm cô nương, sớm nghỉ ngơi đi.”

Nhan Yên rất thông minh, nàng biết Thẩm Song Song thích Thánh Dục Tâm, nhưng Thánh Dục Tâm lại đối với nàng vô tình.

Muốn hoàn toàn giải phóng cho Thánh Dục Tâm, thì phải tuyên cáo địa vị của chính mình, khiến Thẩm Song Song hết hy vọng.

Đến nỗi Hạ Hận Thiên bên kia, chuyện nhi nữ vốn dĩ là tình đầu ý hợp, cưỡng cầu không được.

Thẩm Song Song dại ra tại chỗ, nàng nhìn ánh mắt tràn đầy nhu tình của Nhan Yên.

Trong lòng đau như dao cắt.

“Ân, các ngươi cũng vậy.”

Nàng cúi đầu, hiểu ra một vài điều, hít sâu một hơi để xoa dịu cảm xúc của chính mình.

“Tính tính, bản công chúa không cần hắn.”

Thẩm Song Song tự nói rồi một mình rời đi.

Nhan Yên nhìn bóng lưng Thẩm Song Song rời đi, hỏi Thánh Dục Tâm: “Hiện tại hẳn là không còn chuyện phiền toái nữa chứ?”

Thánh Dục Tâm đối với việc Thẩm Song Song rời đi cũng không có quá nhiều khúc mắc.

Hắn vốn dĩ không thích Thẩm Song Song.

“Nàng thật đúng là cái gì cũng hiểu a.”

Thánh Dục Tâm nhéo khuôn mặt Nhan Yên.

“Kia đương nhiên, có cái gì là ta không biết?”

Nhan Yên ưỡn ngực, vẻ mặt ngạo kiều.

Thánh Dục Tâm cười lắc đầu, Nhan Yên đích xác đã giúp hắn giải quyết triệt để chuyện của Thẩm Song Song.

“Về phòng rồi nói sau.”

......

Trong một gian phòng.

Thánh Dục Tâm cùng Nhan Yên ngồi đối diện nhau trước một cái bàn.

“Sự tình trong nhà đều giải quyết xong rồi?”

Nhan Yên ừ một tiếng.

“Cha mẹ ta còn nói, ta đã có ý trung nhân thì phải hảo hảo đi theo, nếu có cơ hội thì mang chàng về.”

Thánh Dục Tâm chép chép miệng.

Tính cách Nhan Yên rất hoạt bát, nói thẳng không kiêng dè, muốn nói gì liền nói đó.

“Chuyện tương lai để sau hãy nói.”

Thánh Dục Tâm ngóng nhìn đôi mắt Nhan Yên.

“Nàng có biết hay không, hiện tại Đại Hạ rất nguy hiểm.”

Nhan Yên cười xinh đẹp.

“Biết a, nhưng là có chàng ở đây thì không nguy hiểm!”

Thánh Dục Tâm đột nhiên á khẩu không trả lời được.

Tầm mắt Nhan Yên từ đầu tới cuối đều không rời khỏi Thánh Dục Tâm.

Thánh Dục Tâm phát hiện trong sâu thẳm đôi mắt Nhan Yên có một tia mỏi mệt.

“Có phải mấy ngày nay không nghỉ ngơi không?”

“Ân.”

“Trước nghỉ ngơi đi, ngày mai lại nói.”

“Hảo!”

Chốc lát sau, Nhan Yên ngoan ngoãn nằm trên giường, cố ý để lại một khoảng trống.

Nàng nhìn Thánh Dục Tâm, hỏi: “Hỗn đản, chàng không ngủ sao?”

“Ta còn chưa...”

Thánh Dục Tâm nói còn chưa dứt lời, Nhan Yên đột nhiên đứng dậy, kéo mạnh hắn đến mép giường.

Nhan Yên mị nhãn như tơ.

“Không ngủ cũng phải ngủ!”

Thánh Dục Tâm: “......”

Thánh Dục Tâm căn bản không thể phản kháng, Nhan Yên giúp hắn cởi áo ngoài cùng giày, rồi ấn Thánh Dục Tâm nằm xuống giường.

“Chúng ta hôm nay chỉ là ngủ thôi, đúng không?”

Thánh Dục Tâm nuốt nước miếng, hiện tại Nhan Yên khiến Thánh Dục Tâm có chút không cầm lòng được.

Nhan Yên nhìn biểu tình có chút hoảng loạn của Thánh Dục Tâm, cười xinh đẹp, đột nhiên thu hồi toàn thân mị hoặc.

“Ân, chỉ ngủ thôi.”

Nhan Yên nói xong, liền gối đầu lên ngực Thánh Dục Tâm.

......

Sáng sớm hôm sau, Thánh Dục Tâm mở mắt, đã lâu rồi hắn không ngủ một giấc thoải mái như vậy.

Hắn nhẹ nhàng dời cánh tay ngó sen của Nhan Yên đang ôm lấy hông mình, mặc quần áo tử tế rồi một mình đi ra Hạ Ly Cư.

Nhan Yên khẽ mở mắt, trong mắt không giấu được niềm vui sướng.

Đại Hạ hoàng cung.

Thánh Dục Tâm đang cùng Hạ Hận Thiên thương lượng điều gì đó.

“Hạ hoàng, Đại Chu khoảng thời gian trước xuất hiện một bộ di hài Thương Long, bởi vậy trong tay bọn họ hiện tại có rất nhiều long cốt.”

Hạ Hận Thiên nhíu mày, vẫn chưa hiểu ý của Thánh Dục Tâm.

“Ngươi muốn nói cái gì?”

Thánh Dục Tâm trả lời: “Ta đoán, Đại Chu bên kia khả năng có một loại sát trận khởi động bằng long cốt, ta tới đây để nói với Hạ hoàng một tiếng.”

Hạ Hận Thiên nghe vậy lâm vào trầm tư.

“Sát trận khởi động từ long cốt? Chẳng lẽ là cái đó?”

Hạ Hận Thiên hít một hơi lạnh.

“Nếu là như vậy, chỉ sợ có chút khó giải quyết.”

Thánh Dục Tâm nhìn ra Hạ Hận Thiên biết chút gì đó.

“Hạ hoàng biết sát trận kia? Vậy ngài cũng biết nhược điểm hoặc mắt trận của nó là gì không?”

Hạ Hận Thiên trầm ngâm một tiếng.

“Không rõ lắm, nhưng sát trận kia hẳn là Khốn Long Sát Trận.”

“Khốn Long Sát Trận...”

Ngay sau đó, hắn truyền âm cho tiểu thư: “Tiểu thư, người có biết Khốn Long Sát Trận không?”

“Chưa từng nghe qua, nhưng nếu ngươi có thể tiến vào trong sát trận đó, ta có thể giúp ngươi tìm ra mắt trận cùng nhược điểm. Ta đây kiến thức rộng rãi, giải quyết một trận pháp ở Huyền Ngân đại lục vẫn là không thành vấn đề!”

Thánh Dục Tâm nhận được câu trả lời khẳng định từ tiểu thư, liền nói với Hạ Hận Thiên: “Chuyện trận pháp cứ để ta giải quyết, đến lúc đó sẽ tìm ra nhược điểm cho các ngươi.”

Hạ Hận Thiên có chút kinh ngạc.

“Ngươi muốn ra chiến trường?”

Thánh Dục Tâm nhếch miệng cười.

“Có gì không thể?”

Sắc mặt Hạ Hận Thiên trở nên phức tạp.

“Nhưng nếu ngươi xảy ra chuyện, ta biết ăn nói thế nào với Song Song đây?”

Thánh Dục Tâm khẽ nhếch khóe miệng.

“Chuyện này không cần bận tâm, ta đã nói rõ với Thẩm cô nương rồi.”

“Ra là vậy.”

Hạ Hận Thiên cười khổ.

“Thôi được, đó là chuyện riêng của các ngươi.”

“Ta có thể đến quân đội xem thử không?”

“Đương nhiên.”

Hạ Hận Thiên cung cấp cho Thánh Dục Tâm địa chỉ cụ thể của quân đội Đại Hạ.

“Vậy ta xin cáo từ trước.”

“Không tiễn.”

Truyện liên quan