Quyển 2 · Chương 61: Ai sợ ai chứ?

Ai sợ ai chứ?

Trên bầu trời xanh thẳm trôi vài đóa mây trắng tinh khôi, mặt trời gay gắt phóng thích ánh sáng và nhiệt lượng của chính mình. Dưới bầu trời, một đội nhân mã đang tiến bước dọc theo đại lộ, dẫn đầu là một trung niên nam tử mặc cẩm y màu đen và một thiếu niên mặc huyết bào. Trong đội ngũ còn có một trung niên nam tử mặc cẩm y màu trắng và một thiếu niên bị trói chặt, được vài gã nam tử hung thần ác sát trông giữ, bên cạnh còn có một tiểu nam hài thong dong bước đi……

“Những người này làm gì vậy?”

“Ai mà biết được!”

“Nhìn dáng vẻ không dễ chọc đâu! Chúng ta vẫn nên trốn xa một chút đi.”

“Ừ, đi xa một chút thì hơn! Nói không chừng mạng nhỏ cũng khó bảo toàn đấy!”

Người qua đường thấy vậy không nhịn được nghị luận, sôi nổi né tránh sang hai bên, sợ bọn họ không vui mà đại khai sát giới thì thật chẳng đáng chút nào!

Rất nhanh đã tới trước cửa thành, trung niên nam tử mặc cẩm y đen ở phía trước đội ngũ đột nhiên dừng lại. Từ trong đội ngũ truyền đến một giọng nói trào phúng: “Nha! Vương gia chủ, thế này đã sợ rồi sao? Không dám vào à?”

“Ha ha ha, Vạn Mộc Thành này còn chưa đáng để ta sợ hãi đâu! Đi!” Trung niên nam tử hạ lệnh.

Đội ngũ hùng hổ tiến vào Vạn Mộc Thành. Người vừa lên tiếng chính là Vạn Dương và Vương Vĩnh Sinh. Sau khi vào thành, mọi người đi thẳng đến một nơi không mấy nổi bật trong thành, đó chính là nơi ở của Vạn Dương —— Hiền Nhã Cư.

Một đội nhân mã như vậy tiến vào trong thành cũng thu hút không ít sự chú ý, nhưng không ai nhận ra trong đội ngũ lại trói giữ Nhị trang chủ của Vạn Thị Sơn Trang, một trong những người thống trị thành phố này: Vạn Dương.

“Nhị thúc, người xác định mình thường trú ở đây sao?” Vạn Tiểu Nặc thấy thế liền hỏi.

“Ách ách, Nhị thúc của cháu thích du sơn ngoạn thủy, cháu lại không phải không biết……” Vạn Dương bất đắc dĩ đáp.

“Nga……” Vạn Tiểu Nặc sờ sờ trán, xấu hổ nói.

Bất tri bất giác, mọi người đã đến trước cửa Hiền Nhã Cư. Vạn Tiểu Nặc nhìn nơi ở yên tĩnh này, tỉ mỉ quan sát một lượt. Chỉ thấy Hiền Nhã Cư nằm ở góc tây bắc Vạn Mộc Thành, cách xa phố xá sầm uất. Bên trong hàng rào tre trồng đủ loại hoa cỏ, vài gian trúc ốc hiện ra trước mắt, đại môn đề ba chữ “Hiền Nhã Cư”. Vạn Tiểu Nặc tiến lại gần Vạn Dương nói: “Nhị thúc, nơi này của người đơn sơ quá vậy? Sao cảm giác giống như Nông Gia Nhạc thế nhỉ?”

Vạn Dương nghe xong mặt đen lại, tức giận nói: “Thằng nhóc thối này, chỉ biết tổn hại Nhị thúc! Cháu biết cái gì? Cái này gọi là nhàn tình nhã trí!”

“Thôi đi! Cha con mà biết người ở nơi này, phỏng chừng sẽ cười đến chết mất!” Vạn Tiểu Nặc cười nói.

“Nha! Thúc cháu hai người trò chuyện vui vẻ thật đấy!” Thiếu niên mặc huyết bào ở phía trước đội ngũ âm dương quái khí nói.

“Nhị thúc, lại có chó sủa!” Vạn Tiểu Nặc khinh thường nói.

“Không cần phản ứng hắn!” Vạn Dương ngẩn ra rồi cười, sau đó nhìn về phía Vương Vĩnh Sinh ở phía trước: “Vương gia chủ, có thể cởi trói được chưa?”

Thiếu niên mặc huyết bào tức đến mức mặt mũi gần như biến dạng, nhưng lại không tiện phát tác, dù sao người làm chủ không phải hắn. Vương Vĩnh Sinh đứng bên cạnh nhìn hết thảy vào mắt, cũng không nói thêm gì, chỉ ngắn gọn ra lệnh: “Cởi trói!”

“Đi thôi! Nhị thúc dẫn cháu vào uống trà!” Vạn Dương nói với Vạn Tiểu Nặc.

“Được ạ!” Vạn Tiểu Nặc cười đáp.

“Có món gì ngon không?” Tiểu nam hài thò đầu qua, đôi mắt nhìn Vạn Dương hỏi.

“Có chứ! Lát nữa cho cháu ăn hết! Ha ha!” Vạn Dương cười lớn.

“Cho các ngươi thời gian tự do hoạt động, nhưng đừng quên chính sự đấy!!!” Vương Vĩnh Sinh đặc biệt dặn dò.

“Các ngươi không vào à? Ngạch, ta là kẻ nhàn vân dã hạc, cũng chỉ có chút gia sản này, nếu các ngươi thấy chướng mắt thì cứ chờ ở cửa đi! Ha ha!” Vạn Dương vui vẻ dẫn Vạn Tiểu Nặc cùng hai người vào Hiền Nhã Cư.

...................

...................

...................

“Ha ha! Ai nói không có Minh Phủ Cảnh thì không thể tu luyện chứ!”

Trước một lầu các hẻo lánh trong Cổ Dạ Thương Hội ở Cổ Dạ Thành, một thiếu niên vui vẻ hoan hô. Người này chính là Thẩm Ngạo Thiên. Trong quá trình luyện tập và nghiên cứu lặp đi lặp lại, Thẩm Ngạo Thiên nắm giữ thức thứ nhất của Thất Sát Kính là Quyền Toái Hư Không ngày càng thuận buồm xuôi gió, uy lực cũng mạnh mẽ hơn nhiều so với lúc mới học. Điều này khiến Thẩm Ngạo Thiên mới chập chững bước vào võ kỹ vô cùng vui sướng, vì thế muốn tiếp tục thử luyện thức thứ hai, Thất Sát Thuẫn, thầm nghĩ: “Nếu có thể học được thức thứ hai, có công có thủ, khi luận võ phần thắng cũng nhiều hơn một chút!”

Thẩm Ngạo Thiên hồi tưởng lại yếu điểm tu luyện của Thất Sát Kính trong đầu, sau đó bắt đầu tụ tập chân khí vào song quyền, giống như thức thứ nhất, không ngừng ngưng tụ và nén chân khí lại. Đến khi nén tới cực hạn, cậu thử làm nó giao hòa với chân khí trong không khí để hình thành khí thuẫn!

“Oanh!”

Một quyền đánh xuống, âm thanh đinh tai nhức óc, trên mặt đất xuất hiện một cái hố lớn rộng mấy chục mét. Nhìn hiệu quả của cú đấm này, Thẩm Ngạo Thiên có chút ngoài ý muốn, không ngờ uy lực quyền pháp của mình lại tiến bộ, nhưng thứ cậu muốn là tác dụng phòng ngự cơ mà! Không khỏi có chút thất vọng, Thẩm Ngạo Thiên lại ngưng tụ chân khí vào song quyền, ánh mắt kiên định nói: “Ta nhất định có thể học được!”

“Phanh!”

“Phanh!”

“Phanh!”

Từng tiếng nổ lớn vang lên, Thẩm Ngạo Thiên liên tục thử làm cho chân khí cộng hưởng với không khí để tiến tới giao hòa, nhưng kết quả không như mong đợi, dấu hiệu giao hòa một chút cũng không xuất hiện, ngược lại gò đất trong sân ngoài Ngạo Thiên Cư sắp bị Thẩm Ngạo Thiên oanh thành đất bằng.

Thẩm Ngạo Thiên cuối cùng lặp lại cân nhắc, thử thêm vài lần nữa nhưng vẫn thất bại, không khỏi nhíu mày nói: “Quả thực khó luyện! Đây mới là võ kỹ Huyền giai, nếu là Thiên giai, thậm chí là tuyệt kỹ gì đó, thì khó tu luyện đến mức nào chứ!”

Bỗng nhiên nhớ tới truyền thừa mà Thương Thần đã cho mình, cậu không nhịn được cười khổ: “Những truyền thừa đó phỏng chừng ta có tìm được cũng rất khó tu luyện!”

“Thôi, không nghĩ nhiều nữa! Ra ngoài đi dạo một chút vậy!” Thẩm Ngạo Thiên lắc đầu nói.

“Vừa rồi bên kia xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có động tĩnh lớn thế?” Một đệ tử đi ngang qua gần Ngạo Thiên Cư nói.

“Ai biết được!” Một người khác đáp lại.

“Đó chẳng phải là nơi ở của Thẩm Ngạo Thiên, đệ tử thân truyền của Sư tổ sao? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chẳng lẽ có người ám sát cậu ta?”

Vài đệ tử Cổ Dạ Thương Hội nghe thấy động tĩnh từ Ngạo Thiên Cư liền sôi nổi nghị luận. Thẩm Ngạo Thiên là người duy nhất được Sư tổ trực tiếp thu làm đệ tử thân truyền, tự nhiên trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Động tĩnh lớn như vậy chắc chắn sẽ thu hút nhiều người. Ngay khi mọi người đang đoán già đoán non, một giọng nói đầy khinh thường vang lên: “Thả cái rắm, loại như hắn mà cũng có người muốn ám sát sao! Cút đi!”

“Điền Băng sư huynh……” Mọi người đồng thanh chào hỏi rồi lục tục tản ra.

“Ta muốn xem thử, hắn đang giở trò gì!”

Điền Băng cũng rất tò mò rốt cuộc Ngạo Thiên Cư đã xảy ra chuyện gì, liền muốn đi về phía Ngạo Thiên Cư, lại thấy Thẩm Ngạo Thiên bước ra, liền không có ý tốt nói: “Nha! Lại gặp mặt rồi! Lời lần trước, không biết ngươi còn nhớ không?”

“Đương nhiên nhớ rõ!” Thẩm Ngạo Thiên cũng không ngờ lại đụng phải Điền Băng. Lần trước chịu thiệt, sao cậu có thể quên được! Vì thế đáp: “Ta đã nói là tùy thời xin đợi! Sao nào? Điền Băng sư huynh hôm nay vẫn muốn luận bàn?”

“Ha ha, nếu ta nói là có, ngươi có sợ không?” Điền Băng khiêu khích.

“Cứ việc phóng ngựa tới đây! Ai sợ ai chứ?” Thẩm Ngạo Thiên không chút nhượng bộ đáp.

Truyện liên quan