Quyển 1 · Chương 615: Định ra cá cược

“Thiên Đế cũng biết ta chờ cùng Hỏa Thần Thể có thù hận?”

Diệp Thiên gật đầu.

“Vậy ngươi vẫn muốn nhúng tay vào nhân quả giữa chúng ta sao?”

Kẻ có ngọn lửa trên đầu, thân ảnh già nua, ngữ khí càng thêm lạnh lẽo.

“Tiêu Diễm là đệ tử Thiên Minh ta, các ngươi muốn giết hắn, ta tự nhiên sẽ không đứng nhìn bàng quan. Trong mắt ta, mạng của đám người các ngươi cộng lại cũng không sánh bằng một sợi tóc của hắn!”

“Ngươi!!”

Thân ảnh già nua tức nghẹn, định lý luận thêm nhưng bị mấy người phía sau kéo lại.

Nói đùa sao, ngươi quên mất mình đang đối mặt với ai rồi à?

Đây chính là Thiên Đế đó!

Kẻ vừa đột phá đã chém giết vài tên Đại Đế cảnh.

Hơn nữa, một khi đắc tội Thiên Đế, đối thủ không chỉ có mình hắn, mà Huyền Đế cũng là một tồn tại vô cùng đáng sợ.

Tưởng tượng đến tương lai có thể kết thù với hai người này, đám người kia không khỏi run rẩy.

Sau trận đại chiến Đế cảnh lần trước, Thiên Đế và Huyền Đế đã được công nhận là nhóm đối tượng không ai muốn đắc tội nhất.

Bởi vì những Đại Đế cảnh khác trong nhóm đầu, dù sao cũng thành đế nhiều năm, ít nhiều có chút giao tình, không đến mức phải dồn nhau vào chỗ chết. Nhưng hai kẻ này vừa mới thành đế không lâu, hầu như không có giao thoa với tuyệt đại đa số Đại Đế cảnh khác.

Một khi đắc tội, đó chính là cục diện hẳn phải chết!

Những Đại Đế cảnh bị họ đánh chết trước đó chính là ví dụ!

Phía sau, lại có một lão giả tiến lên, thở dài một tiếng rồi nói: “Thiên Đế, không bằng mọi người tâm bình khí hòa nói chuyện một chút thế nào?”

“Được!”

Diệp Thiên cũng muốn nghe xem đối phương định tính toán thế nào.

Sau đó, lão giả nhìn thoáng qua Tiêu Diễm, lúc này mới tiếp tục nói với Diệp Thiên: “Chúng ta biết rõ, hôm nay có Thiên Đế ở đây, chúng ta dù thế nào cũng không thể lấy mạng tiểu gia hỏa này, đồng thời, chúng ta cũng không muốn kết thù với Thiên Đế!”

“Đã như vậy, không bằng hai bên cùng lùi một bước, định ra một cuộc cá cược thế nào?”

“Nói thử xem!”

“Tiếp theo, chúng ta sẽ không ra tay với hắn nữa, để mặc hắn trưởng thành đến Đại Đế cảnh. Đến lúc đó công bằng một trận chiến, Thiên Minh cũng có thể nhúng tay vào ân oán giữa chúng ta, sống hay chết tùy vào bản lĩnh. Thiên Đế thấy ý này thế nào?”

Diệp Thiên có chút do dự, nhưng Tiêu Diễm phía sau lại nói thẳng: “Đế Quân đại nhân hãy đáp ứng bọn họ đi. Dù sao đây cũng là ân oán giữa Hỏa Thần Thể và bọn họ, ta không muốn liên lụy Thiên Minh, hơn nữa, ta có lòng tin vào thực lực của mình!”

Nếu Tiêu Diễm đã nói vậy, Diệp Thiên tự nhiên sẽ không nói thêm gì nữa.

“Cũng được, vậy cứ quyết định như thế. Nếu ta phát hiện trước khi Tiêu Diễm thành Đế mà các ngươi lén lút giở trò ám muội, thì Thiên Minh cùng chư vị minh hữu sẽ lên trời xuống đất truy sát các ngươi đến cùng!”

“Thiên Đế yên tâm, chúng ta đã hứa thì sẽ không nuốt lời, đây là danh dự của một vị Đại Đế!”

Mấy người liên tục bảo đảm.

Thấy Diệp Thiên đồng ý, họ cũng trút được gánh nặng trong lòng.

Tuy rằng để mặc Hỏa Thần Thể thăng cấp lên Đại Đế cảnh mới ra tay sẽ khiến xác suất thành công giảm đi rất nhiều.

Nhưng so với việc chọc vào đối thủ như Thiên Minh thì vẫn còn tính toán được.

Huống hồ, năm người bọn họ đấu một người, dù là xa luân chiến cũng có thể tiêu hao đến chết Hỏa Thần Thể!

“Nếu sự tình đã định, vậy chúng ta xin cáo từ!”

“Chờ chút!”

“Ân?”

Trong lúc mấy người đang chần chừ, Diệp Thiên bỗng nhiên rút Đế binh linh phách, tùy tay chém ra một đạo đao mang kinh thiên, xông thẳng về phía thân ảnh già nua có ngọn lửa trên đầu kia.

Công kích nhanh chóng như vậy, ở khoảng cách gần thế này, hắn căn bản không kịp ngăn cản.

“A ——”

Đao mang rơi xuống, trên Đế khu của hắn để lại một vết thương dài, Đế huyết vương vãi, trạng thái của hắn trong nháy mắt trở nên vô cùng suy yếu.

Một đao này của Diệp Thiên trực tiếp khiến hắn trọng thương.

Mấy vị Đại Đế cảnh bên cạnh nhìn thấy cảnh này đều như lâm đại địch, xoay người chất vấn Diệp Thiên: “Thiên Đế có ý gì? Chẳng lẽ ước định vừa rồi nhanh như vậy đã trở thành phế thải sao?”

Tuy nhiên, Diệp Thiên lại thu hồi linh phách, bàn tay nhẹ nhàng lau thân đao, thản nhiên nói: “Không có ý gì cả, chỉ là thu chút lợi tức thôi. Hắn trước đó ra tay với thiên kiêu của Thiên Minh, nếu ta không kịp thời đuổi tới, e rằng hắn đã đắc thủ rồi. Chỉ chém hắn một đao coi như là nhẹ tay cho hắn đấy!”

“Đương nhiên, nếu các ngươi không phục, ta cũng rất sẵn lòng đánh một trận với các ngươi, hoặc các ngươi có thể tùy thời đến Thiên Minh tìm ta!”

Thái độ kiêu ngạo của Diệp Thiên khiến mấy vị Đại Đế cảnh nhất thời nghẹn lời.

Đánh sao?

Đánh cái gì mà đánh!

Đừng nhìn bọn họ đông người, nhưng có ích gì đâu!

Chẳng lẽ không thấy người ta chỉ một đao đã phế đi một vị Đại Đế cảnh của phe mình sao?

Huống hồ, thật sự so về nhân số thì họ cũng không chiếm ưu thế, nếu Huyền Đế mà tới, bọn họ chỉ có con đường chết.

Lúc này, vị Đại Đế cảnh bị Diệp Thiên trọng thương ngược lại tỉnh táo hơn mấy người kia, không màng đến nỗi đau trên thân thể, chủ động nói: “Khụ khụ… Không dám, trước đó là ta sai, một đao này của Thiên Đế là điều ta đáng phải nhận!”

Thấy người trong cuộc đã chủ động chịu thua, mấy vị Đại Đế cảnh khác cũng lập tức phụ họa: “Thực lực chúng ta thấp kém, nào dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Thiên Đế, Thiên Đế nói đùa rồi!”

“Ân, đã như vậy thì cút đi!”

“Là là là!”

Mấy vị Đại Đế cảnh không dám nói thêm một chữ, lập tức dìu người bị thương, chật vật rời đi.

Chỉ vì một đệ tử mới ở Tạo Cực cảnh mà dám vung đao với Đại Đế cảnh.

Hôm nay, bọn họ đã thực sự được mở mang tầm mắt về sự bao che của Thiên Minh!

“Đế Quân đại nhân!”

Tiêu Diễm bước lên trước, đi đến bên cạnh Diệp Thiên, có chút ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, ta vẫn là bại lộ thân phận!”

“Không sao, dù sao cũng phải đối mặt, sớm muộn gì cũng thế thôi!”

Diệp Thiên đạm nhiên lên tiếng: “Hơn nữa, với thực lực hiện tại của Thiên Minh, sớm đã không sợ những uy hiếp này. Ngược lại là ngươi, nếu đã chọn một mình đối mặt với tất cả, thì nên chăm chỉ nâng cao thực lực mới đúng!”

Diệp Thiên vỗ vai hắn, tiếp tục nói: “Mau chóng thăng cấp lên đỉnh cao Tạo Cực cảnh đi. Lần này Lê Thương và những người khác mang về từ Cổ Thánh bí cảnh rất nhiều tinh thể ý chí Cổ Thánh, có thể giúp ngươi đột phá đến Thánh cảnh với tốc độ nhanh nhất!”

Tiêu Diễm gật đầu: “Ân, ta sẽ làm. Tiếp theo, ta sẽ tiếp tục tìm kiếm Dị Hỏa ở khắp nơi để thôn phệ, nhưng như vậy thì không biết khi nào mới có thể trở lại Thiên Minh. Cho nên, ông nội của ta bên kia, phiền Đế Quân đại nhân chiếu cố giúp!”

“Cái này ngươi yên tâm, ông ấy ở Thiên Minh mọi sự đều tốt!”

Diệp Thiên đưa cho Tiêu Diễm một viên ngọc phù: “Nếu mấy tên kia không thành thật, tùy thời gọi ta!”

Tiêu Diễm gật đầu, trong lòng vô cùng cảm động.

Ý nghĩa của việc gia nhập Thiên Minh vào khoảnh khắc này đã trở nên vô cùng cụ thể!

……

Mấy vị Đại Đế cảnh trở về, tâm tình đều vô cùng ủ rũ.

Đặc biệt là thân ảnh già nua có ngọn lửa trên đầu, vì bị thương nên giờ phút này, ngọn lửa trên đỉnh đầu hắn đã trở nên vô cùng mỏng manh.

Đi ngang qua dưới ngọn núi lửa khổng lồ kia.

Nhìn thấy mấy người xuất hiện, đám người bị giam cầm trong kết giới lửa lập tức kích động hẳn lên.

“Thật tốt quá, các vị Đế quân đại nhân đã trở về!”

“Đế quân đại nhân, chắc chắn các ngài đã bắt được tên tiểu tử kia rồi đúng không!”

“Đế quân đại nhân, có thể thả chúng ta ra ngoài không!”

……

Lão già đang ngự trên đỉnh ngọn lửa vốn đã giận không thể át, giờ phút này, nghe thấy đám người kia ríu rít kêu gào không ngừng, trong mắt hung quang bộc phát:

“Ồn ào muốn chết!”

“Lũ kiến hôi hèn mọn!”

“Tất cả đều đi chết đi cho ta!”

Kết giới nháy mắt thu nhỏ lại, trong khoảnh khắc nóng bỏng cực độ, thiêu rụi đám người bên trong thành một mảnh tro tàn.

“Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi!”

……

Truyện liên quan