Quyển 1 · Chương 329: Viêm Cầu
Diệp Thiên nói làm Lam Cự Long hơi có chút dại ra.
Có cái gì tính toán?
Điểm này hắn thật sự còn không biết.
Nguyên bản nói, bởi vì Thanh Vân Mãng hiện tại vẫn là hồn thể trạng thái, cho nên hắn muốn đi tìm kiếm một vài bảo vật có thể trợ giúp nàng trọng tố thân thể.
Chính là hiện tại...
Hắn đưa ánh mắt nhìn về phía Tiểu Thanh.
Đối với đứa nhỏ này, hắn đã thua thiệt quá nhiều.
Nếu có thể, hắn thật sự rất muốn ở bên cạnh con mình, hảo hảo bù đắp cho nàng.
Nhưng ngẫm lại, hắn cảm thấy chuyện này không quá thực tế.
Lấy thái độ của Tiểu Thanh đối với hắn hiện tại mà xem, nàng không thể nào rời bỏ Diệp Thiên để ở bên cạnh hắn.
“Nghe nói thế gian này có một loại thần vật có thể giúp hồn thể trọng nắn thân thể, tên là Nắn Thân Kim Liên, ta tính toán đi tìm nó.”
Hiện giờ tình huống của Thanh Vân Mãng đã không dung lạc quan, hồn thể rời khỏi thân thể quá lâu, dù cho có hắn lấy căn nguyên Thánh Cảnh tới ôn dưỡng cũng không làm nên chuyện gì, thời gian dài, hồn thể sẽ tiêu tán.
Biện pháp duy nhất chính là trợ giúp nàng trọng tố thân thể.
“Nắn Thân Kim Liên xác thật có thể giúp nàng trọng tố thân thể, chính là lấy thực lực của ngươi, xác thật gần như không có khả năng lấy được!”
Đúng lúc này, hư ảnh Vệ Thuận Phong từ trong không gian cơ thể Diệp Thiên bước ra.
“Tiền bối, ngài tỉnh!”
Diệp Thiên kinh hỉ.
“Ân!”
Vệ Thuận Phong cười gật đầu.
Ngủ say hồi lâu, lại một lần nữa đi vào ngoại giới, tâm tình của ông cực tốt.
“Đây là...”
Lam Cự Long nhìn Vệ Thuận Phong đột nhiên xuất hiện, có chút nghi hoặc, từ trên người Vệ Thuận Phong, hắn cảm giác được một cổ hơi thở quen thuộc, khiến hắn không thể sinh ra địch ý.
“Ha ha ha, lão phu đến từ Tu Di Tiên Tông mấy chục vạn năm trước!”
Vệ Thuận Phong hơi mỉm cười, giải thích nghi hoặc cho hậu đại của vị lão hữu này.
Oanh...
Đầu óc Lam Cự Long nháy mắt như sấm sét nổ vang, vị này thế nhưng là tồn tại cùng thời đại với tổ tiên mình.
Đúng.
Hơi thở quen thuộc này, nhất định sẽ không sai.
Tổ tiên Thanh Long của hắn trước kia là một trong tứ đại Thánh thú của Tu Di Tiên Tông, cho nên bọn họ những hậu đại này đối với hơi thở của Tu Di Tiên Tông cực kỳ mẫn cảm.
“Viêm Cù, bái kiến tiền bối!”
Ngay sau đó, thân thể Lam Cự Long kịch liệt thu nhỏ lại, hóa thành một trung niên nam tử khuôn mặt thô ráp, lông mày dựng ngược, tóc toàn màu lam.
Nói như vậy, Bát giai yêu thú đã có thể miệng phun nhân ngôn, mà Cửu giai Thánh thú thậm chí có thể hóa thành hình người, giống hệt nhân loại.
“Ha ha ha, hảo...”
Vệ Thuận Phong cười gật đầu.
Lại gặp được hậu đại của lão hữu, tâm tình ông rất tốt.
“Đúng rồi, tiền bối vừa nói, Nắn Thân Kim Liên kia ở nơi nào, chẳng lẽ ta đã đột phá Thánh Cảnh đều không thể lấy được nó sao?”
Hắn có chút không thể tin được, Nắn Thân Kim Liên kia cư nhiên khó lấy đến thế.
Nếu thật sự như vậy, thì mẹ của hài nhi hắn...
Ánh mắt hắn liếc về phía đạo thân ảnh màu xanh lơ cách đó không xa.
Vệ Thuận Phong lắc đầu: “Nơi đó, đừng nói là Thánh Cảnh, cho dù là Đế cấp cường giả cũng có nguy cơ rơi xuống!”
“Đó là nơi nào?”
“U Minh Hồ Sen!”
“Đó là một nơi như thế nào?”
“Một nơi sinh trưởng những sinh vật quỷ dị, toàn bộ trong ao lan tràn độc khí đủ để ăn mòn thân thể Đế cấp cường giả!”
Lời Vệ Thuận Phong nói làm cảm xúc Viêm Cù nháy mắt trở nên vô cùng uể oải, độc khí đủ để ăn mòn thân thể Đế cấp, hắn ngay cả tới gần cũng không làm được, làm sao nói đến chuyện lấy Nắn Thân Kim Liên?
“Chẳng lẽ không có biện pháp khác sao?”
Hắn gian nan hỏi ra câu này, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Vệ Thuận Phong, vô cùng hy vọng nhận được câu trả lời khẳng định.
“Cái này sao... xác thật có!”
“Thật vậy chăng? Biện pháp gì?”
Viêm Cù nháy mắt vui sướng lên, cảm xúc kích động.
Vệ Thuận Phong không trực tiếp trả lời, mà dừng ánh mắt trên người Diệp Thiên, chậm rãi nói: “Để Diệp Thiên đi lấy!”
“???”
Diệp Thiên đầy mặt nghi hoặc, tiền bối không phải đang nói giỡn chứ?
Nơi Đế cấp cũng sẽ rơi xuống, lại bảo ta đi?
Viêm Cù cũng nghi hoặc nhìn Vệ Thuận Phong, tiền bối đây là đang đùa ta sao?
Để Diệp Thiên đi còn không bằng tự mình đi?
Ít nhất bản thân hắn vẫn là Thánh Cảnh, mạnh hơn Diệp Thiên nhiều.
“Đương nhiên, cũng không phải bây giờ đi, mà là... chờ đến khi Diệp Thiên thành Thánh!”
“Thành Thánh?”
Viêm Cù càng thêm nghi hoặc.
Chính hắn hiện tại chẳng phải là Thánh Cảnh sao?
Nếu Thánh Cảnh có thể đi, vậy hắn không bằng tự mình đi cho rồi.
Dường như nhìn ra nghi hoặc của Viêm Cù, Vệ Thuận Phong tiếp tục giải thích: “Diệp Thiên người mang Cổ Thần Thánh Huyết, hơn nữa đã đem Cổ Thần Thánh Thể tu luyện đến đại thành, kim quang hộ thân, cơ bản có thể làm lơ nguy hiểm nơi đó, chỉ là vì bảo hiểm, cần thiết phải thành Thánh mới có thể đi.”
“Thì ra là thế, bất quá... chờ đến khi Diệp Thiên thành Thánh, phỏng chừng thời gian chỉ sợ không kịp a!”
Diệp Thiên hiện tại mới là Hợp Đạo Cảnh thất trọng, phải chờ tới lúc thành Thánh, chỉ sợ cần rất nhiều thời gian, đến lúc đó, hồn thể Thanh Vân Mãng chỉ sợ đã sớm tiêu tán.
“Điểm này, ngươi không cần lo lắng!”
“Trong di tích có một chỗ Dưỡng Tâm Điện, phía dưới có một tòa Tĩnh Tâm An Thần đại trận, chính là một tòa Đế cấp trận pháp, trừ bỏ củng cố tâm cảnh ra, còn có tác dụng ngưng hồn tụ thần, hồn thể Thanh Vân Mãng ở trong đó, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có bất cứ vấn đề gì!”
“Thật sự?”
Viêm Cù kinh hỉ.
Nếu thật là như thế, vậy mọi chuyện đều có thể giải quyết dễ dàng.
Chỉ cần Thanh Vân Mãng hồn thể ở trong đó tu dưỡng, chờ đến khi Diệp Thiên thành Thánh, mang tới Nắn Thân Kim Liên, liền có thể vì nàng trọng tố hồn thể.
“Thật tốt quá!”
Viêm Cù lại đưa ánh mắt nhìn về phía Diệp Thiên, thiếu niên có mối liên kết thân thiết với con mình và con của bạn tốt này, giờ đây, chính mình cũng phải dựa vào cậu.
Trong ánh mắt ông có chút ngượng ngùng, nói: “Phải vất vả cho ngươi rồi!”
“Tiền bối khách khí, đây đều là bổn phận của Diệp Thiên, mẫu thân của Tiểu Thanh cũng chính là mẫu thân của ta, huống hồ ngày đó nếu không nhờ bà liều chết ngăn cản, ta chỉ sợ đã táng thân trong tay Tử Kim Dị Đồng Hổ và Hám Sơn Cự Hùng!”
Diệp Thiên vội vàng xua tay.
Dù là về công hay tư, cậu đều không thể từ chối việc này.
“Vãn bối nhất định chăm chỉ tu luyện, tranh thủ sớm ngày mang Nắn Thân Kim Liên tới!”
“Hảo, hảo hài tử!”
Viêm Cù nhìn Diệp Thiên càng nhìn càng thuận mắt, thiếu niên nhân loại này, hiện tại ông thật sự rất quý mến.
Chuyện này xem như đã giải quyết xong.
Viêm Cù hít sâu một hơi.
Người này hoàn toàn thả lỏng lại.
Hai đại sự vốn dĩ của ông, trước mắt đã có một việc xem như có manh mối.
Còn về việc kia……
“Vãn bối cả gan, khẩn cầu tiền bối lưu lại!”
Lúc này, Diệp Thiên đột nhiên tiến lên, hướng Viêm Cù đưa ra thỉnh cầu.
“Ân?”
Viêm Cù lâm vào trầm mặc, ông có chút dao động.
Tiểu Thanh khẳng định không thể cùng ông rời đi, mà Thanh Vân Mãng hồn thể cũng phải lưu lại trong di tích để ôn dưỡng, nếu ông một mình rời đi, chẳng phải sẽ thành kẻ cô đơn sao?
Chi bằng……
“Cũng tốt!”
Viêm Cù trực tiếp đáp ứng.
Có thể ở cùng thê nữ, ai lại nguyện ý một mình rời đi chứ?
Truyện liên quan
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...