Quyển 1 · Chương 226: Lạc Thiên Hồng chấn kinh

Hai người gắt gao ôm lấy nhau, không biết đã qua bao lâu, chỉ nghe thấy bên ngoài sân truyền tới một trận động tĩnh.

“Sư tôn? Người tới tìm Liên Song sư muội sao?”

“Không… chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi!”

Lạc Thiên Hồng nghi hoặc đánh giá sư phụ của mình, có chút không tin, thầm nghĩ: Đi ngang qua mà sao cứ đứng mãi ở đây?

Tuy nhiên, nếu sư phụ đã nói vậy, nàng cũng không tiếp tục truy cứu nữa.

Nàng xoay người bước thẳng vào trong viện, Long Vũ Thành phía sau muốn ngăn lại nhưng lại không biết nên mở lời thế nào.

Nghĩ lại, hình như cũng chẳng có gì đáng để ngăn cản, dù sao bọn họ đều quen biết nhau.

Thật là, không biết mình đang lo lắng cái gì nữa?

Long Vũ Thành lắc đầu, trực tiếp ẩn vào hư không, tránh cho lát nữa có người tới lại phải giải thích thêm lần nữa.

Bên kia, Lạc Thiên Hồng đẩy cửa ra, còn chưa nhìn thấy Diệp Liên Song đã tùy tiện nói: “Liên Song sư muội, ta đã đột phá đến Phá Hư cảnh tứ trọng, lợi hại không nào…”

Giọng nói đột ngột im bặt, bởi vì trong tầm mắt nàng không chỉ có Diệp Liên Song mà còn có… Diệp Thiên.

Lạc Thiên Hồng há hốc miệng, vẻ mặt không thể tin nổi như vừa thấy quỷ.

“Diệp… Diệp Thiên?”

“Sao ngươi lại ở đây? Hơn nữa… hai người các ngươi đang làm gì vậy?”

Lạc Thiên Hồng nhìn thấy Diệp Thiên không những xuất hiện ở đây mà còn đang ôm chặt lấy Diệp Liên Song, mấu chốt là biểu cảm trên mặt Diệp Liên Song trông lại vô cùng hạnh phúc.

Nhìn thấy Lạc Thiên Hồng đến, hai người Diệp Thiên chậm rãi buông nhau ra, hướng về phía nàng cười nói: “Ta ra ngoài rèn luyện, tiện đường ghé thăm Song nhi, đã lâu không gặp, Lạc sư tỷ!”

Diệp Liên Song bên cạnh cũng gật đầu, nhưng vệt đỏ trên mặt vẫn chưa tan đi, ngược lại vì sự xuất hiện của Lạc Thiên Hồng mà càng trở nên hồng nhuận hơn.

Lạc Thiên Hồng hồ nghi nhìn hai người, đôi mắt sáng ngời quét qua quét lại, lộ ra vẻ tinh tường, như thể đã thấu hiểu hết thảy.

“Thì ra là thế, đến từ bao giờ vậy, sao ta không hề hay biết gì?”

“Mới vào Thiên Kiếm Môn không lâu, Long tiền bối vẫn còn đang đợi ta ở ngoài sân, chỉ là tình cờ đi ngang qua sân của Song nhi nên ghé vào xem thử.”

Nghe Diệp Thiên nói, Lạc Thiên Hồng lập tức hiểu ra vì sao sư phụ mình lại xuất hiện ở ngoài sân.

Hóa ra là đang đợi Diệp Thiên.

Sau đó, dường như nhớ ra điều gì, nàng lộ vẻ kiêu ngạo, nhìn Diệp Liên Song đang đỏ mặt nói: “Liên Song sư muội, ta đã đột phá đến Phá Hư cảnh tứ trọng, lợi hại không? Sau này nếu ai bắt nạt muội, cứ nói với ta, ta nhất định đòi lại công bằng cho muội.”

Giọng nói rất lớn, hơn nữa khi nói tuy nhìn Diệp Liên Song nhưng lại cố ý vô tình liếc về phía Diệp Thiên.

Ý tứ không cần nói cũng biết.

Diệp Thiên mỉm cười, khen ngợi Lạc Thiên Hồng: “Lạc sư tỷ thật tiến bộ thần tốc! Lúc chia tay chúng ta mới chỉ ở Lăng Không cảnh, không ngờ gặp lại sư tỷ đã là Phá Hư cảnh tứ trọng, quả không hổ danh là thiên kiêu của Thiên Kiếm Môn!”

Nghe Diệp Thiên nói vậy, Lạc Thiên Hồng khẽ nâng cằm, hiển nhiên rất hưởng thụ lời khen này.

Dù biết tu vi của Diệp Thiên chắc chắn vượt xa mình, nhưng có thể đạt tới cảnh giới này ở độ tuổi đó tại Khương quốc thì quả là hiếm có khó tìm.

Hơn nữa, lời này thốt ra từ miệng Diệp Thiên lại càng khiến nàng thỏa mãn.

Giờ phút này nàng cười tươi như hoa, nhưng vẫn cố giữ vẻ trấn định, hỏi Diệp Thiên: “Còn ngươi? Ngươi hiện giờ là Phá Hư cảnh mấy trọng? Với thiên phú của ngươi chắc cũng phải Phá Hư cảnh cửu trọng rồi nhỉ, dù nhanh đến mấy cũng không thể vượt qua Phá Hư cảnh đỉnh chứ?”

Diệp Thiên nghe vậy chỉ cười không nói, giơ hai ngón tay lên giữa không trung, mặc cho Lạc Thiên Hồng đoán.

“Kém hai trọng? Vậy là Phá Hư cảnh thất trọng? Không nên nha, với thiên phú của ngươi ít nhất cũng phải Phá Hư cảnh bát trọng chứ, có phải ngươi lười biếng không chịu tu luyện không?”

Lạc Thiên Hồng nhìn hai ngón tay của Diệp Thiên, vẻ mặt nghi hoặc, nhưng nhiều hơn là sự hận sắt không thành thép.

Diệp Thiên lắc đầu, nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ.

“Quy Nhất cảnh… nhị trọng!”

Oanh ——

Khi mấy chữ này lọt vào tai Lạc Thiên Hồng, trong đầu nàng như có một đạo sấm sét nổ vang, khiến nàng sững sờ tại chỗ, ngẩn ngơ xuất thần.

Quy Nhất cảnh nhị trọng?

Trước đó, Lạc Thiên Hồng chưa bao giờ dám nghĩ tới cảnh giới đó, hơn nữa còn chắc chắn rằng Diệp Thiên không thể đột phá đến Quy Nhất cảnh, vậy mà Diệp Thiên không những đột phá, còn tiến xa hơn một bước.

Mà chính mình vừa rồi còn đang đắc ý vì đột phá Phá Hư cảnh tứ trọng.

Lời Diệp Thiên nói vẫn còn văng vẳng trong đầu, biểu cảm của nàng như đông cứng lại.

Khoảng cách này khiến nàng trong phút chốc không biết phải làm sao, hóa ra Diệp Thiên đã đi xa đến thế, so sánh ra thì mình chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.

Thật nực cười làm sao?

Diệp Thiên vươn tay quơ quơ trước mắt Lạc Thiên Hồng, lên tiếng: “Lạc sư tỷ, ngươi sao vậy?”

“À… không… không có gì…”

Lạc Thiên Hồng hoàn hồn, điều chỉnh lại biểu cảm cứng đờ, cười khổ nói: “Tốc độ tu luyện của Diệp sư đệ thật khiến người ta tuyệt vọng!”

Diệp Liên Song bên cạnh cũng cảm thấy kinh ngạc trước việc Diệp Thiên đột phá đến Quy Nhất cảnh.

Bởi vì trong nhận thức của nàng, Quy Nhất cảnh mạnh đến mức nào cũng không rõ, chỉ biết rằng đạt tới cảnh giới đó là có thể trở thành trưởng lão nòng cốt, trở thành một nhân vật vô cùng lợi hại.

Kinh ngạc là vậy, nàng lại cảm thấy vui mừng thay cho Diệp Thiên.

Nàng nhìn Diệp Thiên, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái.

Thực ra tốc độ tu luyện của bản thân nàng cũng không tệ, tuy không bằng Diệp Thiên nhưng cũng được coi là thiên tài hàng đầu.

Nhờ tài nguyên của Thiên Kiếm Môn cùng sự khổ luyện, nàng hiện đã đạt tới Lăng Không cảnh cửu trọng.

Phải biết lúc đại tỷ võ ở thủ đô, nàng mới chỉ ở Lăng Không cảnh nhất trọng, trong thời gian ngắn ngủi đã vượt qua tám tiểu cảnh giới.

Đủ thấy thiên phú của nàng thực ra không hề kém cạnh Lạc Thiên Hồng hay Cổ Thiên Long, thứ nàng thiếu chỉ là thời gian mà thôi.

Trong hư không, một đôi mắt lúc sáng lúc tối, vẻ mặt Long Vũ Thành có chút âm tình bất định.

Thằng nhóc này, ta chỉ bảo ngươi tới khích lệ đệ tử Thiên Kiếm Môn, kết quả vừa tới đã đả kích Lạc Thiên Hồng đến mức suy sụp thế này.

Thật đáng giận!

Không được, không thể để chuyện của hắn lan truyền trong tông môn, đến Lạc Thiên Hồng còn bị đả kích thế này, đổi lại là đệ tử khác thì chẳng phải đạo tâm sẽ sụp đổ sao?

Sau đó, ông thở phào một hơi, có chút sợ hãi.

May mà phát hiện sớm, nếu không mà mang Diệp Thiên tới quảng trường, để toàn bộ đệ tử đều biết thì xong đời.

Vốn dĩ ông định làm vậy để các đệ tử chiêm ngưỡng phong thái của Diệp Thiên mà học tập, giúp phong trào tu luyện của Thiên Kiếm Môn mạnh mẽ hơn.

Chỉ là ông không cân nhắc đến khả năng chịu đựng của các đệ tử, nhưng cũng không thể trách ông, ai bảo tốc độ tiến bộ của Diệp Thiên quá nghịch thiên cơ chứ?

Sau đó, ánh mắt ông nhìn Diệp Thiên đã có chút thay đổi.

Sao tự nhiên nhìn thằng nhóc này lại thấy ngứa mắt thế nhỉ?

Truyện liên quan