Quyển 1 · Chương 181: Nữ thần Mặt trăng Selene

Denis dường như không muốn nghe lời Ưu Na, xoay người rời khỏi phòng, cánh cửa bị đóng mạnh lại phát ra tiếng vang lớn.

Ưu Na chút nào không bận tâm, nhấp một ngụm cà phê. Denis với hắn mà nói chẳng qua chỉ là một quân cờ lợi dụng mà thôi, chờ đến khi lợi dụng xong tài nguyên của Alves, lợi dụng xong ân tình cứu viện của huynh đệ Alves ở Ma Thú sơn mạch, hắn liền có thể hoàn toàn rời khỏi sân khấu.

“Ngài tin tưởng Denis như vậy sao?” Phó trưởng Alyssia có chút bất mãn nhìn thoáng qua hướng Denis rời đi, “Hắn tựa hồ đối với ngài rất có ý kiến.”

“Không phải ta tin tưởng hắn, mà là lợi ích giữa chúng ta tin tưởng lẫn nhau. Chờ đến khi hoàn thành kế hoạch của ta, Alves gia tộc sẽ hoàn toàn sụp đổ, còn tài nguyên ta cho Denis có thể khiến hắn như chúa cứu thế cứu vớt Alves gia tộc đang sa sút, đến lúc đó cả gia tộc chính là do Denis định đoạt.”

Phó trưởng Alyssia thật sâu nhìn Ưu Na một cái, nàng lộ ra một mạt ý cười nhàn nhạt, trong mắt hiện lên một tia thương hại, đáp: “Chẳng lẽ điện hạ liền không có người để tin tưởng sao?”

Ưu Na nghe được lời dò hỏi của phó trưởng Alyssia, buông tách cà phê trong tay, đứng lên đi đến trước mặt nàng, nâng mặt Alyssia lên nói: “Có chứ, ngươi và Denis đều là những người ta tin tưởng, bởi vì ta có thể cảm nhận được hương vị của ‘đồng loại’.”

Mai Lâm ngồi trên giường vẫy tay cáo biệt đám người Carl đến thăm. Hắn ngồi dậy hồi tưởng lại chuyện xảy ra trên người mình ở Ma Thú sơn mạch ba ngày trước.

Chính mình dường như vào lúc sắp chết đột nhiên biến thân thành “Siêu Saiya”, hơn nữa từ lúc tỉnh lại, liền cảm giác cả “thế giới” có chút không giống.

Mai Lâm nhìn quanh bốn phía, hắn cảm nhận được một loại nhạy bén xưa nay chưa từng có. Thị lực của hắn tựa hồ trở nên đặc biệt tốt, đôi mắt ngọc bích kia lập loè quang mang kỳ dị, phảng phất có lực lượng thần bí đang kích động bên trong.

Theo hắn đẩy cửa sổ ra, cảnh vật bên ngoài trong mắt hắn trở nên vô cùng rõ ràng, đến cả những hạt bụi nhỏ dưới ánh nắng cũng hiện rõ mồn một.

Quỹ đạo động tác của mỗi học sinh trong mắt hắn đều trở nên chậm rãi và rõ ràng, hắn thậm chí có thể dự đoán được “tương lai” vài giây sau của bọn họ, tất cả những điều này khiến hắn cảm thấy khiếp sợ.

Mai Lâm đối diện với gương, nhìn chăm chú đôi mắt ngọc bích càng thêm sáng ngời của mình, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Đôi mắt này không chỉ càng thêm xinh đẹp, tựa hồ còn lập loè những phù văn nào đó.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ đây là ngoại quải của ta? Hồi tưởng lại lúc ở Ma Thú sơn mạch, bên tai từng vang lên thanh âm thần bí, suy nghĩ của Mai Lâm trở nên càng thêm phức tạp.

Đúng lúc này, trong đầu lại lần nữa truyền đến một đạo tiếng vang: “Nhóc con, nếu ngươi không muốn lại lần nữa hư thoát hôn mê, thì hãy nhắm đôi mắt đó lại.”

Mai Lâm trong lòng chấn động, thanh âm quen thuộc lại lần nữa vang lên bên tai. Hắn không hề hoảng loạn, mà trấn định hỏi ngược lại: “Ngươi là ai? Vì sao lại ở trong thân thể của ta?”

Mai Lâm không phải kẻ ngu, kết hợp với những chuyện xảy ra ở Ma Thú sơn mạch, hắn mơ hồ đoán được kẻ phát ra âm thanh có khả năng đang ở bên trong thân thể hắn, hơn nữa đại khái suất không có uy hiếp gì với hắn.

Dù sao, chính là thanh âm này đã giúp hắn đánh bại chấp sự của Cổ Thần giáo. Đương nhiên, hắn cũng không hề thả lỏng cảnh giác, trong lòng trước sau vẫn giữ sự đề phòng. Hiện tại không uy hiếp không có nghĩa là tương lai không có, vị tồn tại thần bí trong thân thể này có khả năng sẽ muốn đoạt xá chính mình.

Tựa hồ nghe được ý nghĩ của Mai Lâm, thanh âm kia lại lần nữa truyền đến: “Tuy rằng ngươi lớn lên rất soái, nhưng ta cũng không muốn làm một người nam nhân. Yên tâm, ta không có bất kỳ ý tưởng gì với thân thể của ngươi.”

Mai Lâm không khỏi bật cười khinh thường, tên gia hỏa này ở trong thân thể mình còn có thể biết được suy nghĩ của mình, cảm giác bị nhìn trộm nội tâm này thật khó chịu.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Mai Lâm lại lần nữa dò hỏi, thanh âm trở nên có chút sắc bén.

Đúng lúc này, trong phòng lập loè lên từng điểm quang huy, quang mang không ngừng ngưng tụ, cuối cùng huyễn hóa ra một cô bé có dáng vẻ tiểu loli.

Mai Lâm nhìn cô bé trước mắt, nàng giống như tồn tại trong mộng ảo, mái tóc dài màu ngân bạch buông xuống như thác nước, phản chiếu khuôn mặt tinh xảo của nàng. Làn da nàng trắng nõn như tuyết, tỏa ra ánh quang nhàn nhạt, phảng phất là tinh linh được ánh trăng hôn môi, đôi tai hơi nhọn, toát ra vẻ ưu nhã và linh động đặc trưng của tộc Tinh Linh.

Trên đầu nàng đội một chiếc vương miện trăng non tỏa ra quang huy, lập loè ánh sáng nhu hòa, tựa như vị thần của những vì sao sáng nhất trong đêm. Nàng khoác một bộ trường sa mỏng manh, theo gió phiêu động, giống như làn sương dưới ánh trăng.

Đôi chân nàng trắng nõn đến lạ thường, như trận tuyết đầu mùa đông, thuần tịnh không tì vết. Những ngón chân nhẹ nhàng uốn lượn, bàn chân như quả mật đào mang theo một mạt phấn hồng, nơi cổ chân mảnh khảnh vẽ những chiếc lá nguyệt quế màu xanh biếc.

Cô bé ngồi trên giường, bắt chéo chân, ngửa đầu nhìn Mai Lâm, trong mắt lập loè ánh quang nghịch ngợm. Nàng vươn ngón tay chỉ về phía Mai Lâm, khóe miệng gợi lên một mạt nụ cười ngạo nghễ, nhẹ giọng nói: “Hỡi nhân loại, hãy ăn mừng và sung sướng đi, ta cho phép ngươi chiêm ngưỡng dung nhan của vị thần vĩ đại. Hãy quỳ xuống hôn môi ngón chân ta, ta sẽ ban cho ngươi ân sủng vô thượng.”

Mai Lâm không hề tỏ ra quá kinh ngạc, ngược lại nhìn cô bé nhỏ nhắn trước mắt, hơi nghi hoặc nói: “Nguyệt thần?”

Cô bé đắc ý gật đầu, kiêu ngạo giới thiệu về mình: “Không sai, ta chính là nguyệt thần, vị nguyệt thần vĩ đại Selene!”

Nguyệt thần Selene, đối với vị tồn tại này Mai Lâm thực ra không hề xa lạ. Selene, với thân phận là thần bảo hộ của tộc Tinh Linh, được tôn sùng là nữ thần ánh trăng và nữ nhi của màn đêm.

Mai Lâm hồi nhỏ từng chiêm ngưỡng qua tượng thần, trên tượng nàng cao quý và thần bí, là một vị tinh linh ngự tỷ xinh đẹp, chứ không phải một cô bé tiểu loli như trước mắt.

Selene nắm giữ lực lượng ánh trăng, ảnh hưởng đến thủy triều, giấc mơ và tình cảm, ban cho tộc Tinh Linh khả năng chung sống hài hòa với tự nhiên, đồng thời cũng quản lý một phần dòng chảy thời gian.

Sự tồn tại của nàng là trung tâm văn hóa và tín ngưỡng của tộc Tinh Linh, các tư tế ánh trăng vào đêm trăng tròn hướng về nàng cầu nguyện, tìm kiếm chúc phúc và chỉ dẫn.

Thần thoại và truyền thuyết về Selene được truyền từ đời này sang đời khác trong tộc Tinh Linh, nhắc nhở họ giữ sự khiêm tốn và chung sống hài hòa với tự nhiên.

“Vậy vị nguyệt thần vĩ đại kia, vì sao ngươi lại xuất hiện trong thân thể ta? Còn nữa, ngươi có biết đôi mắt ta bị làm sao không?” Mai Lâm kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, hoàn toàn không có chút tôn kính nào đối với nguyệt thần.

“Này, nhân loại! Thái độ của ngươi như vậy khiến ta rất không hài lòng, bất quá xem ở việc ngươi đã giúp ta, ta sẽ không so đo với ngươi.” Selene có chút bất mãn vẫy vẫy tay. Thực ra nàng rất muốn so đo với Mai Lâm một chút, nàng chính là thần đó, những phàm nhân này nhìn thấy nàng lẽ ra nên trực tiếp quỳ xuống hôn môi chân nàng và dâng lên lòng trung thành mới phải.

Bất quá dù sao hiện tại nàng vẫn phải dựa vào vị thiếu niên nhân loại trước mắt này, nàng cũng chỉ có thể thu lại tính khí kiêu ngạo của mình. Đương nhiên, nếu là Selene của quá khứ, nàng tuyệt đối sẽ cho Mai Lâm một bài học, nhưng từ khi ăn phải “bài học” kia, tính khí kiêu ngạo của nàng đã dần dần thu liễm lại.

Truyện liên quan