Quyển 1 · Chương 137: Goblin thật sự quá tinh ranh!

Phil không nhịn được kéo Mai Lâm tay áo, dò hỏi: “Không phải, Mai Lâm, ngươi thật sự tính toán cùng Goblin làm buôn bán?”

Mai Lâm có chút kinh ngạc nhìn Phil, hắn nhún vai nói: “Tại sao lại không chứ? Đối với chúng ta mà nói đây chính là chuyện tốt. Đám Goblin này trong tay có tài liệu chúng ta cần cho nhiệm vụ khảo thí, chúng ta hoàn toàn có thể cùng bọn họ giao dịch để hoàn thành khảo thí.”

“Như vậy sẽ không trái với quy định sao?” Chris có chút lo lắng lên tiếng hỏi.

“Trái với quy định chỗ nào? Quy định không cho phép giao dịch với lính đánh thuê, mạo hiểm đoàn các thứ, nhưng không nói không thể giao dịch với Goblin.”

Phil nghe xong lời Mai Lâm nói liền trợn trắng mắt. Đó còn không phải vì trước kia chưa từng gặp loại Goblin này sao? Ai có thể nghĩ đến loại bị quy vào “Ma thú” lại có thể tổ kiến văn minh bộ lạc của chính mình.

“Goblin Đặc, ta vô cùng nguyện ý cùng các ngươi tiến hành giao dịch. Trong tay các ngươi không ít ma pháp dược liệu, khoáng thạch đều là thứ chúng ta cần, còn thứ ngươi cần là tri thức, ta chỗ này cũng đều có đủ. Nhưng về phần giá cả……”

“Bằng hữu của ta, về giá cả chúng ta sẽ không nhượng bộ. Chúng ta từng cải trang thành nhân loại lẫn vào trong đó làm giao dịch, chúng ta hiểu rõ giá trị của đám thảo dược cùng khoáng thạch trong tay……” Goblin Đặc lộ ra nụ cười giảo hoạt.

Mai Lâm nghe được lời này hơi hơi nhíu mày. Tên Goblin này không dễ lừa gạt a, lại âm thầm giao dịch với nhân loại, vậy hắn còn làm sao có thể kiếm được chỗ tốt lớn từ trong đó đây?

Mai Lâm cười cười nói: “Yên tâm, ta sẽ không ép giá quá nhiều. Chúng ta tới nói chuyện đi, những thứ này đều giá trị bao nhiêu?”

“Nói trước, chúng ta không cần đồng vàng. Hiện tại đã vào thu, chúng ta cần lương thực qua mùa đông cùng quần áo chống lạnh. Ngoài ra chính là……”

“Tri thức!” Mai Lâm giành trước một bước trả lời.

Goblin Đặc cười ha ha: “Không sai, bằng hữu của ta!” Hắn cười lớn hai tiếng rồi vỗ vỗ tay, sai những Goblin khác đem ma pháp dược liệu cùng khoáng vật chuẩn bị bán ra nâng lên.

Đám Goblin cẩn thận từng li từng tí nâng từng sọt ma pháp dược liệu cùng khoáng thạch lên tế đàn. Những thảo dược cùng khoáng thạch đã qua xử lý này có màu sắc sặc sỡ, tỏa ra ánh sáng mê người.

“Đây là tài nguyên quý giá nhất của bộ lạc chúng ta.” Goblin Đặc tự hào chỉ vào một sọt dược liệu. Tuy rằng hắn không biết cụ thể hiệu quả của những thảo dược cùng khoáng thạch này, nhưng có thể từ ma lực ẩn chứa bên trong mà biết giá trị của chúng.

“Đây là thần lộ thảo, có thể tăng cường tinh thần lực, thích hợp dùng để chế tác nước thuốc nâng cao tinh thần.” Chris hưng phấn nói, trong mắt lấp lánh quang mang.

“Còn có đêm ảnh hoa này, cánh hoa của nó có thể dùng để chế tác dược tề ẩn nấp, giúp người sử dụng ẩn hình trong thời gian ngắn.” Phil khiếp sợ nhìn sọt đêm ảnh hoa kia, hiển nhiên đánh giá rất cao giá trị của đám dược liệu này.

“Lôi đình khoáng thạch, thứ này không dễ tìm đâu. Bên trong ẩn chứa ma lực lôi thuộc tính khổng lồ, có thể tăng cường lực công kích của vũ khí, thậm chí có thể dùng để chế tác một số đạo cụ ma pháp cường lực.” Chris cầm lên một khối khoáng thạch màu vàng nhạt lớn bằng nắm tay trẻ con, một cảm giác tê tê từ cánh tay lan tràn khắp toàn thân.

Mai Lâm nghe xong phần giới thiệu về đám dược liệu cùng khoáng thạch này, trong lòng âm thầm kinh ngạc. Không ngờ đám Goblin này lại có tài nguyên phong phú đến vậy. Tiềm lực giao dịch của bọn họ vượt xa so với hắn tưởng tượng.

“Vậy chúng ta nói chuyện giá cả giao dịch đi.” Mai Lâm hơi hơi mỉm cười, ý đồ giữ vẻ bình tĩnh.

Trong mắt Goblin Đặc hiện lên tia khôn khéo, hắn giơ lên một ngón tay, ánh mắt kiên định: “Loại thảo dược này, mỗi một gốc cần năm mươi cân lương khô cùng mười kiện quần áo chống lạnh để trao đổi! Còn đám khoáng thạch lấp lánh này, ít nhất phải một trăm cân lương khô cùng hai mươi kiện áo bông!”

Mai Lâm, Phil cùng Chris nghe xong báo giá của Goblin Đặc liền trực tiếp sững sờ tại chỗ. Giá này để đổi lấy đám ma pháp dược thảo cùng ma lực khoáng thạch này sao?

Chuyện này quả thực giống như nhặt được của rơi vậy! Chẳng phải đám Goblin này đã từng giao dịch với nhân loại sao, sao lại có thể đưa ra mức giá rẻ mạt như thế……

Chết tiệt! Nhân loại ở thế giới này cũng thâm hiểm thật đấy! Mai Lâm đột nhiên ý thức được điều gì đó. Nhân loại đáng chết! Lại dám lừa gạt đám Goblin “đáng yêu” như thế này, chuyện như vậy đáng lẽ phải để hắn làm mới đúng!

“Đừng có mà lừa gạt chúng ta!” Goblin Đặc thấy ba người trầm mặc, ngữ khí trở nên nghiêm túc, ánh mắt lấp lóe vẻ giảo hoạt, “Chúng ta từng giao dịch với nhân loại trước đây, biết giá trị thật sự của mấy thứ này. Mức giá chúng ta đưa ra tuyệt đối công bằng.”

Khóe miệng Mai Lâm hơi hơi giật giật, trong lòng dần hình thành một ý tưởng táo bạo. Đám nhân loại từng giao dịch kia chỉ trả cho Goblin mức giá cực thấp, thậm chí gần như là của rơi.

Phil cùng Chris vội vàng ra hiệu cho Mai Lâm, ý là ngươi mau đồng ý đi, giá trị của đám thảo dược cùng khoáng thạch này, tùy tiện lấy ra một gốc cũng có thể đổi được lương thực gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần!

Nhưng mà, bọn họ vẫn xem thường Mai Lâm. Mai Lâm lắc lắc đầu, tựa hồ không hài lòng với mức giá này. Hắn tiến thêm một bước ép giá, nhàn nhạt lên tiếng: “Mức giá này hơi cao. Ta nghĩ một gốc thảo dược chúng ta cung cấp ba mươi cân lương khô cùng năm kiện quần áo chống lạnh, thế nào?”

Chris cùng Phil đứng bên cạnh sợ ngây người, không ngờ Mai Lâm lại quá đáng đến vậy. Bọn họ vội vàng thúc giục: “Mai Lâm, như vậy không tốt lắm đâu? Ta thấy giá Goblin Đặc đưa ra có thể chấp nhận được.”

Chris cùng Phil sợ Mai Lâm chọc giận đám Goblin này mà không đạt được giao dịch.

Goblin Đặc sửng sốt một chút, ngay sau đó lộ ra vẻ bất mãn: “Ngươi đây là đang vũ nhục chúng ta! Chúng ta không phải loại người tùy tiện!”

Nhưng mà, Mai Lâm cũng không lùi bước. Khóe miệng hắn hơi hơi nhếch lên, tiếp tục kiên trì lập trường của mình: “Ta cho rằng đây là một mức giá hợp lý. Vậy thế này đi, ta nhượng bộ một bước, ta cho các ngươi ba mươi cân lương thực là tinh lương, chứ không phải loại trộn lẫn trấu cám.”

“Cái này……” Biểu tình Goblin Đặc trở nên phức tạp, tựa hồ đang cân nhắc lời Mai Lâm nói.

Mai Lâm nhìn thấy vẻ do dự của Goblin Đặc liền trợn trắng mắt. Hắn biết ngay nhân loại giao dịch với Goblin Đặc chẳng ra làm sao, lương thực giao dịch tuyệt đối không phải thứ tốt gì, phỏng chừng bên trong còn lẫn cả củ sắn.

Trong một phen cò kè mặc cả, sách lược ép giá của Mai Lâm khiến Goblin Đặc cảm thấy phẫn nộ cùng bất đắc dĩ. Cuối cùng, trải qua một phen đàm phán kịch liệt, Goblin Đặc bất đắc dĩ thỏa hiệp, chấp nhận điều kiện của Mai Lâm.

“Được thôi, ba mươi cân lương khô cùng năm kiện quần áo chống lạnh.” Goblin Đặc thở dài, tựa hồ có chút không cam lòng, nhưng hắn biết đây là mức giá tốt nhất hắn có thể tranh thủ được.

“Nhưng mà, như ngươi đã nói, ta muốn loại tinh lương tốt nhất! Giống như loại này!” Goblin Đặc từ phía sau bình gốm móc ra một nắm gạo cũ.

Mai Lâm nhìn nắm “tinh mễ” đã trần ít nhất ba mươi năm kia, trong mắt trào ra những giọt nước mắt “cảm động”. Mẹ nó chứ, thứ này giá thu mua còn rẻ hơn cả loại gạo tẻ trộn trấu cám!

Truyện liên quan