Quyển 1 · Chương 40: Huynh đệ, cần người không

“Anh em, có cần người không?”

Chu Thành thò đầu từ ngoài cửa vào.

Gã đầu trọc liếc nhìn Chu Thành, cúp điện thoại, cười như không cười nói: “Cần, có hợp đồng bán thân không? Chỗ tôi là làm ăn đàng hoàng, thủ tục không đầy đủ là không nhận.”

Rất nhiều người phá sản không có khả năng trả nợ đều sẽ ký khế ước bán thân, thông qua các công ty môi giới để bị bán đến các mỏ khai thác.

“Dược sĩ có cần không?”

Gã đầu trọc vừa nghe thấy thế, lập tức đứng bật dậy, tay lần xuống dưới quầy.

Bên dưới cất giấu súng ống.

“Bạn à, ý cậu là sao, sao tôi nghe không hiểu gì cả?”

“Đừng giả vờ nữa, tôi là người của lão Triệu ở thành Thanh Trạch, thành viên ngoại vi của giáo phái Thiên Nhất.” Chu Thành lấy điện thoại ra, bên trong có ảnh chụp chung của hắn với một người đàn ông.

Gã đầu trọc nhìn vài lần, người đàn ông trong ảnh hắn có quen, quả thực là một tầng lớp quản lý trong giáo phái, vì thế sắc mặt dịu đi đôi chút.

“Ồ, dược sĩ à, cần chứ, cấp bậc gì thế!”

Gã đầu trọc buột miệng hỏi.

Hắn vốn chẳng tin, mấy năm nay giáo phái Thiên Nhất, tầng lớp cao cấp thì ẩn mình, tầng lớp quản lý thì sống qua ngày.

Ngược lại, một số thành viên ngoại vi thường xuyên bắt cóc những kẻ linh tinh rồi giả mạo dược sĩ đến lĩnh thưởng.

Hắn thấy Chu Thành cũng giống như kẻ giả mạo đến lĩnh thưởng.

“Học đồ cao cấp, hàng xịn.” Chu Thành tươi cười, “Không chỉ vậy, cậu ta còn là thiên tài đạt điểm S, tên là Đỗ Hưu.”

“Á đù!” Gã đầu trọc kinh ngạc, sau đó đầy phấn khích, “Người anh em, cậu nói thật chứ?”

Đỗ Hưu chính là người mà cấp trên yêu cầu phải bắt sống.

Chu Thành cười hì hì, vẫy tay về phía sau, Lão Yêu đẩy Đỗ Hưu đang bị trói đi vào.

Tháo túi trùm đầu ra, nhìn thấy Đỗ Hưu, gã đầu trọc mừng rỡ, sau đó lấy điện thoại ra, đối chiếu với bức ảnh trong tin nhắn để xác nhận.

“Đúng đúng đúng! Chính là hắn! Đỉnh quá người anh em! Cậu là anh ruột của tôi!”

Sau khi xác nhận là Đỗ Hưu, gã đầu trọc chỉ muốn ôm lấy Chu Thành hôn vài cái.

“Anh em, người tôi đã đưa đến rồi, nhưng anh không thể để tôi đưa không được!” Chu Thành cười nói.

Mức treo thưởng trong nội bộ dị loại rất cao, đặc biệt là nhắm vào những dược sĩ có thiên phú cực cao, đám nhà giàu có của giáo đình đưa ra kinh phí hoạt động lớn đến kinh ngạc.

“Không đưa không, tuyệt đối không đưa không.” Gã đầu trọc cười ngoác miệng, “Cậu đợi tôi gọi một cuộc điện thoại nhé!”

Gã đầu trọc cầm điện thoại, bấm số gọi đi.

Chưa đợi hắn lên tiếng, đầu dây bên kia đã nói trước:

“Gọi điện làm cái gì! Có thằng ngu nào mang người đến tận cửa cho mày à?”

“Đúng vậy! Đỗ Hưu đang ở chỗ tôi đây.”

“Mày cút sang một bên đi! Tao không rảnh đùa với mày.”

“Không đùa, thật sự đang ở chỗ tôi, ảnh gửi cho ông rồi đấy, ông xem đi.”

“Á đù”

“......”

Một lát sau.

Gã đầu trọc nói với Chu Thành: “Mấy anh em đợi ở đây một lát nhé! Cấp trên lát nữa sẽ phái người đến, phần thưởng của các người cũng ở trên tay người đó.”

Chu Thành và mấy người kia cũng không nghi ngờ, tổ chức dị loại tuy lòng dạ độc ác nhưng uy tín vẫn còn tạm được.

Tất nhiên, không phải vì nhân phẩm họ tốt, mà là vì đám nhà giàu giáo đình cho quá nhiều.

Dưới sự bóc lột tầng tầng lớp lớp, phần rơi vãi ra từ kẽ móng tay cũng đủ cho kẻ cấp thấp nhất ăn đến đầy mồm.

Ban thưởng một chút để thu hút thêm nhiều người tự nguyện dâng hiến, đi theo con đường phát triển bền vững, là thủ đoạn quen thuộc của tổ chức dị loại.

Cơn mưa buổi chiều, sau vài giờ ủ lại, càng lúc càng lớn.

Người đi đường thưa thớt.

Cả đất trời đều bao phủ trong màn sương nước dày đặc.

Một bóng người từ cuối con đường đi tới.

Người đến đeo mặt nạ răng nanh ác quỷ, cầm một chiếc ô đen.

Đi rất chậm, nhưng lại rất nhanh.

Vài giây trước, hắn còn ở ngã tư trước, vài giây sau, hắn đã xuất hiện trước cửa công ty môi giới.

Nhận ra có người đến, những người trong phòng lập tức cảnh giác.

Ánh mắt đồng loạt nhìn về phía người mới đến.

Gã đầu trọc lên tiếng trước: “Mày là thằng nào?”

“Đỗ Hưu đâu?”

“Người của giáo phái à? Sao lại giả thần giả quỷ thế!” Gã đầu trọc lẩm bẩm.

Tuy thắc mắc nhưng không nghi ngờ, hắn vừa báo cáo tin tức lên, đã có người trực tiếp đến đây, gọi tên Đỗ Hưu, chắc chắn là người của giáo phái.

Hơn nữa nhìn bộ dạng che giấu thân phận này, đoán chừng là đại lão trong giáo.

Chẳng mấy chốc, Đỗ Hưu bị dẫn ra ngoài.

“Ai bắt được người?” Người mới đến đảo mắt nhìn quanh nói.

Chu Thành vội vàng đứng ra: “Tôi bắt.”

“Người của cậu đều ở đây cả rồi?”

Chu Thành tưởng là đang hỏi số lượng người gia nhập giáo phái, buột miệng đáp: “Đều ở đây cả rồi.”

Lời hắn vừa dứt, một luồng nguyên lực đen kịt lập tức bùng phát từ trên người kẻ đeo mặt nạ.

Tất cả mọi người bao gồm cả gã đầu trọc đều bị luồng sức mạnh này đập mạnh vào tường.

Lực va chạm khủng khiếp khiến những kẻ này cảm thấy ngũ tạng lục phủ như sắp vỡ nát.

Không chỉ vậy.

Nguyên lực màu đen kịt không ngừng ăn mòn thân thể của những kẻ này.

Chúng lộ vẻ kinh hoàng, còn chưa kịp nói gì.

Thân thể chúng đã tan chảy thành một đống thịt thối bốc mùi hôi thối với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Kẻ đeo mặt nạ cởi trói cho Đỗ Hưu.

Dây thừng được tháo ra, Đỗ Hưu tháo bịt mắt, xé miếng băng dính dán trên miệng.

Cử động tay chân một chút, hai ngày bị trói khiến hai tay cậu đau nhức vô cùng.

Hai ngày nay, cảm giác bất lực hoàn toàn bao vây lấy cậu.

Cậu rất ghét điều đó.

Nhìn bóng người đeo mặt nạ xoay người rời đi, Đỗ Hưu lặng lẽ theo sau, không nói một lời.

Mùi thịt thối trong căn phòng kích thích khứu giác, nỗi sợ hãi suốt thời gian qua, cùng cảm giác nhẹ nhõm sau khi được cứu thoát.

Muôn vàn cảm xúc đan xen vào nhau.

Hai người, bước đi trong đêm mưa.

Một lớn một nhỏ, hai bóng hình, nép dưới tán ô đen.

Tại ngã tư đường, Đỗ Hưu vươn tay ra, những giọt mưa rơi vào lòng bàn tay.

Cái lạnh cuối đông chưa kịp tan đi trong tiết đầu xuân, theo lòng bàn tay truyền khắp toàn thân.

Đỗ Hưu cất tiếng:

"Khi còn ở trại trẻ mồ côi, con thường mong mỏi, một ngày nào đó, cha mẹ ruột sẽ đột ngột xuất hiện trước mắt, ôm con vào lòng, rồi nhấc bổng con lên, xúc động nói với con rằng 'con ơi, cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy con rồi', cảnh tượng này con đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần."

"Thậm chí con còn nghĩ sẵn lời thoại, con sẽ kiễng chân lên, lau đi những giọt nước mắt của họ, rồi thật thản nhiên nói với họ rằng 'đừng khóc nữa, trong những năm chờ đợi cha mẹ, con sống rất tốt, sau này cả nhà mình sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa'."

"Khi lang thang, con thường mong mỏi, những người qua đường có thể bố thí cho con vài đồng xu, không cần nhiều, chỉ cần đủ mua ổ bánh mì sắp hết hạn trong cửa tiệm là được."

"Hoặc là có thể tìm thấy trong thùng rác vài loại trái cây chưa thối rữa hẳn, hay những phần thức ăn thừa đựng trong túi nilon, nếu không có trái cây hay thức ăn thừa, thì xác chuột chết cũng được, chỉ cần giúp con sống sót là đủ."

"Khi làm nô lệ mỏ, con mong mỏi, những tên lính canh nhìn thấy con còn nhỏ, đáng thương, có thể bớt đánh con vài roi, khi người khác bắt nạt con, có người tốt bụng nào đó đứng ra nói giúp con một câu."

"Con ở trại trẻ mồ côi chín năm, không đợi được cha mẹ mình, cũng chẳng đợi được người nhận nuôi mình."

"Lang thang ba năm, không ai bố thí cho con một đồng xu nào, con đi trộm đi cướp, họ bắt được con, ấn vào góc tường mà đánh, họ đánh, con vẫn cứ ăn."

"Ở mỏ quặng, những roi vọt đáng lẽ phải chịu, chưa bao giờ thiếu một lần. Chẳng có người tốt bụng nào đứng trước mặt con, nói lấy một câu công đạo."

"Vì vậy, con rất ghét việc giao phó vận mệnh vào tay người khác, càng không thích cảm giác bất lực khi phải chờ chết, mỗi khi như thế, trong đầu con lại vang lên tiếng kim giây tích tắc trôi, rõ mồn một, như thể đang nhắc nhở rằng, mạng sống của con đang đếm ngược."

"Sư phụ, con muốn học Độc Kinh."

Truyện liên quan