Chính văn cuốn · Chương 8: Trang 8
Dao Cơ cười bảo đảm, Xích Tùng Tử trong lòng lại tổng còn có chút bất an.
Chương 5
Dao Trì bàn đào yến lúc sau, các lộ thần tiên đều lục tục rời đi Côn Luân Sơn, trở về động phủ riêng, Dao Cơ cũng cùng Mật Phi ở Dao Trì nói lời tạm biệt.
“Quá chút thời điểm đó là Lạc Dương Ngày Hoa, ngươi nhưng ngàn vạn muốn tới. Năm trước ngươi liền không có tới, ta còn nhớ rõ.” Lạc Thần nắm tay Dao Cơ, tha thiết nói.
“Thực hổ thẹn, khi đó Vân Mộng Trạch có lũ lụt, ta không thiếu được phải nhọc lòng một phen, liền lỡ mất lời mời của Mật Phi tỷ tỷ. Ta thế nhưng quên cùng tỷ tỷ giải thích ngọn nguồn, đó là Dao Cơ thất lễ.” Dao Cơ khẩn thiết nói, lại hứa hẹn: “Năm nay nhất định tới.”
“Ngươi nhưng nhớ kỹ chính ngươi lời nói.” Mật Phi nắm tay nàng.
“Đây là tự nhiên.” Dao Cơ thề thốt cam đoan, lại nói: “Tỷ tỷ rảnh rỗi cũng tới ta Vu Sơn ngồi ngồi, tuy so không được Lạc Dương phồn hoa, nhưng hương dã địa phương cũng có hương dã địa phương phong cảnh.”
Như thế hai vị nữ thần song song ước hẹn sẽ thường xuyên lui tới, qua lại với nhau.
Dao Cơ cưỡi mây bay về phía đông, đến Đông Hải, hạ mây xuống.
Đông Hải vừa yên tĩnh vừa mỹ lệ, gió mang theo hơi ẩm và mùi tanh ập vào trước mặt. Dao Cơ dõi mắt nhìn lại, mênh mông một mảnh, lại không biết Nữ Oa biến thành Tinh Vệ ở đâu một chỗ.
Nữ Oa xảy ra chuyện sau, Viêm Đế từng ba lần phó Đông Hải hiến tế. Khi đó Dao Cơ ở Côn Luân Sơn tĩnh dưỡng, vẫn chưa đi theo. Sau lại nàng lại chính mình đi Đông Hải, gặp được Tinh Vệ điểu. Đó là trên đời đệ nhất chỉ Tinh Vệ, Dao Cơ vươn tay, kia điểu đậu trên lòng bàn tay nàng, dùng mỏ trắng mổ nàng đầu ngón tay.
Nữ Oa lúc sinh tiền cùng Dao Cơ cũng không tính thập phần thân hậu, nàng một lòng nhào vào tu tiên phía trên, Dao Cơ lại càng hỗn nhiên vô tâm, vạn sự tùy tâm tùy tính, chẳng mấy để bụng. Nhưng hai người cùng sống dưới gối Viêm Đế, cùng ăn cùng ở nhiều năm, lại là ruột thịt tỷ muội, muốn nói không có cảm tình, kia cũng là lời nói dối.
Khi Nữ Oa còn sống, các nàng chẳng qua là một đôi tỷ muội bình thường, không mấy thân thiết. Nhưng Nữ Oa đã chết, Dao Cơ đối nàng cảm tình liền bị phóng đại rất nhiều, hơn nữa theo tuổi tác chỉ tăng không giảm.
Trước khi Nữ Oa bệnh chết, lần cuối cùng Dao Cơ tới Đông Hải thăm nàng, Tinh Vệ phát ra tiếng kêu ai ai. Còn khi nàng khôi phục thần cách rồi lại đến Đông Hải, Long Vương đều đã thay đổi hai nhậm, không người nhận thức nàng, mà nàng cũng lại chưa thấy qua Nữ Oa.
Tuần hải binh tôm tướng cua đã quen nhìn các vị thần tiên cưỡi mây cưỡi gió, giờ thấy một nữ tiên xinh đẹp do dự trên mặt biển, không khỏi tò mò không biết có phải vị tiên tử này pháp thuật thấp kém, không qua nổi Đông Hải.
Bọn họ chỉ là những thủy tộc cấp thấp mới nửa hóa hình trong trăm năm gần đây, tự nhiên là không biết vị này nhìn mảnh mai tiên tử từng tàn sát Long tộc.
Dao Cơ định hạ thêm chút nữa, bỗng nhiên có một lực kéo cánh tay nàng. Nàng hơi phẫn nộ nhìn chằm chằm người ngăn cản mình.
“Ngươi làm cái gì?” Sắc mặt Xi Vưu cũng chẳng tốt.
“Đây là điều ta hỏi ngươi.” Dao Cơ ngắm mắt cái tay đang kéo cánh tay nàng, hỏi.
Xi Vưu buông tay, nói: “Hôm nay ta tuần Đông Hải, thấy nàng đứng trên mây vẻ mặt u ám, tưởng nàng muốn đi phá Long Cung. Ta không thấy thì thôi, đã thấy thì đương nhiên phải ngăn.”
Dao Cơ bèn nhớ ra hiện nay trên trời quả có thần tướng tuần thú bốn biển, để bảo đảm trời yên biển lặng, thiên hạ thái bình. Đó vừa là sự bảo hộ của Thiên Đình đối với bốn biển, cũng là sự quản chế của Thiên Đình. Chỉ là, thế mà lại là Xi Vưu tự mình đi tuần biển, trước đây hắn đâu phải người việc gì cũng tự tay làm.
“Ta chỉ đứng trên mây một lát, vậy mà làm tướng quân suy đoán như thế.” Dao Cơ châm chọc nói.
“Hy vọng ta nghĩ nhiều, thế thì tốt.” Xi Vưu mặt không thẹn sắc.
Xi Vưu năm đó cũng là kẻ tranh giành thiên hạ, ngày nay lại thay Thiên Đình tuần thú Đông Hải tận tâm tận lực đến thế. Dao Cơ nghĩ vậy, càng thấy châm chọc.
Đang nói chuyện, Đông Hải Long Vương rẽ nước mà lên.
Binh tôm tướng cua có lẽ không biết Dao Cơ, nhưng không thể không biết Xi Vưu. Chiến thần Xi Vưu vốn là một sát thần, từ thượng cổ tới nay, thần tộc yêu tộc chết dưới tay hắn không đếm xuể. Hắn xuất thân từ Cửu Lê tộc, lấy máu thịt đúc nên chiến danh hiển hách, nhờ chiến tích vô thượng mà được phong làm binh chủ chiến thần. Bức chân dung ấy truyền khắp bốn biển, có công hiệu ngăn trẻ nhỏ khóc đêm.
Hiện nay chiến thần giá lâm Đông Hải, Long Vương vì kính trọng, tự mình ra biển nghênh đón.
“Không biết hai vị tôn thần giá lâm, tiểu long chưa kịp từ xa nghênh đón, xin tôn thần thứ tội.” Đông Hải Long Vương vội vàng cáo tội.
Hiện tại Đông Hải Long Vương đâu còn là vị lão long quân năm đó từng giằng co với Dao Cơ trên biển Đông, mà là một vị huyền tôn nào đó, tư lịch còn thấp, cũng không nhận biết Dao Cơ. Thấy Dao Cơ cùng Xi Vưu nói chuyện, liền tiện thể nâng Dao Cơ lên một phen.
Xi Vưu phất phất tay nói: “Không cần đa lễ, hôm nay ta tuần Đông Hải, nên ở đây, các ngươi không có việc gì thì lui đi.”
“Biển cả gió lớn, tôn giá đã đến đây, tiểu long trong cung cũng đã dọn sẵn rượu nhạt, xin mời hai vị tôn thần vào Long Cung nghỉ ngơi một lát.” Vị Long Vương này rất biết điều, thịnh tình mời mọc.
Dao Cơ xưa nay không biết mình lại có lúc được Đông Hải tôn sùng làm thượng tân, không khỏi cảm thấy rất thú vị. Huống hồ nàng hôm nay tới Đông Hải vốn định dò xét Long Cung, tìm tung tích Nữ Oa, giờ cơ hội tới trước mắt, đương nhiên thuận nước đẩy thuyền.
Thế là liền giả vờ giả vịt nói: “Long Vương thịnh tình, từ chối thì bất kính.”
Xi Vưu liếc nhìn Dao Cơ, rồi quay sang nghiêm mặt nói với Đông Hải Long Vương: “Đã vậy, xin Long Vương dẫn đường.” Long Vương vội vẫy tay áo, phân ra một đường thủy, thẳng tới đáy biển, ẩn ẩn thấy ánh sáng dưới biển. Xi Vưu và Dao Cơ một trước một sau bước lên thủy lộ. Nước biển cuộn thành sóng, Dao Cơ đứng trên ngọn sóng, theo sóng biển đưa xuống đáy biển.
Thủy Tinh Cung Đông Hải nổi tiếng là nơi giàu có nhất tam giới. Long tộc vốn ưa thích những vật lấp lánh ánh vàng, nghe nói trong Long Cung chứa vô số tài bảo pháp khí, đều do các đời Long Vương tích trữ và đoạt được.
Dao Cơ một đường đi xuống, càng xuống sâu càng tối, nhưng dần dần có những đàn cá phát sáng lướt qua bên người. Càng xuống sâu, những đàn cá sáng ấy càng nhiều. Đến khi thấy Thủy Tinh Cung, nơi đó sáng như ban ngày, xung quanh là san hô đỏ, những đàn cá hình thù kỳ lạ, cùng những con trai hé vỏ lộ trân châu, đều lấp lánh ánh sáng.
Xi Vưu và Dao Cơ được nghênh vào phòng khách Thủy Tinh Cung, ngồi ở hàng tối thượng. Vừa mới ngồi xuống, đã thấy long hậu dẫn long tử long nữ tới bái kiến.
Đời này Đông Hải có ba vị long tử, bốn vị long nữ, lớn nhất chưa tới hơn một vạn tuổi, nhỏ nhất vừa mới chui ra khỏi vỏ trứng. Dao Cơ thấy vị long nữ lớn còn rụt rè lén nhìn Xi Vưu, không khỏi mỉm cười.
Truyện liên quan
Kinh Hôn Nồng Ẩn
【Cưới trước yêu sau, ẩn hôn, niên thượng, song khiết/sạch】. —.
Cùng Hắc Hồng Đệ Đệ Cùng Nhau Thượng Tổng Nghệ, Ta Bạo Hồng
【Chính văn đã kết thúc, phiên ngoại nóng bỏng vẫn đang tiếp nối…】. .
Tra Cha Vong Ân Khác Cưới! Tùy Mẫu Hòa Li Ném Đi Toàn Phủ
Song Nữ Chủ + Mẹ Con Liên Thủ + Cung Đấu Trạch Đấu + Thuần Cổ Ngôn Vô Bàn Tay ...
Linh Độ Ái Muội
【1V1+SC+HE+ẩn hôn+ngọt sủng ♥ trà sữa kem mặn bảy phần đường!】
Mạt Thế Nữ Xứng: Khai Cục Xuyên Đến Nam Chủ Trên Giường
【Xuyên thư + tang thi + không gian + dị năng + chênh lệch tuổi tác + song khiết + ...
Một giấc mộng như thuở ban đầu
# mảnh nhỏ hảo văn # cứu rỗi # lạn bài đánh hảo # nữ chủ siêu có mị lực ...