Quyển 1 · Chương 20: Hồ Hợi: Phụ hoàng nhất định phải chết
Lúc này, tại triều hội ở Kỳ Lân Điện.
Doanh Chính hạ chỉ, triệu hồi Phù Tô về Hàm Dương.
Triệu Cao nghe tin, cảm xúc vẫn bình thản, dù sao hôm qua hắn đã biết từ miệng Hồ Hợi.
Nhưng một đạo ý chỉ khác của Doanh Chính lại khiến Triệu Cao khó lòng an tâm.
Doanh Chính ngoài việc triệu hồi Phù Tô, còn hạ chỉ phong Tần Mục làm Thái phó, kiêm nhiệm thầy của Phù Tô!
Đạo ý chỉ này khiến Triệu Cao không thể ngồi yên!
Tần Mục một khi trở thành thầy của Phù Tô, liệu việc họ lôi kéo ông ta còn hiệu quả?
Hơn nữa, chuyện này Doanh Chính nhất định đã bàn bạc trước với Tần Mục!
Nhưng hôm qua khi gặp Tần Mục, ông ta lại chẳng hề đả động nửa lời.
Trong lòng bất an, sau khi tan triều, Triệu Cao lập tức đi tới phủ đệ của Hồ Hợi.
.....
“Thế tử điện hạ đâu?” Trong thư phòng của Hồ Hợi, Triệu Cao nhíu mày hỏi hạ nhân bên cạnh.
Thông thường giờ này Hồ Hợi đều phải ở trong thư phòng mới đúng.
“Bẩm đại nhân, điện hạ đêm qua không may nhiễm phong hàn, hiện vẫn đang nằm trên giường không dậy nổi.” Tên hạ nhân vội vàng đáp.
“Không may nhiễm phong hàn?” Triệu Cao nheo mắt, điều này thật bất thường!
Người khác không biết, nhưng hắn là thầy của Hồ Hợi, sao lại không rõ?
Hắn đích thân dạy Hồ Hợi tập võ, hiện giờ Hồ Hợi đã là võ giả đệ tam cảnh, tu sĩ Kim Cương cảnh!
Sao có thể nhiễm phong hàn!
Võ giả sáu cảnh: Luyện Thể, Dẫn Khí, Kim Cương, Quy Hải, Tông Sư, Vô Thượng Tông Sư!
Bốn cảnh đầu đều là tôi luyện thân thể, tu luyện chân khí.
Đến đệ tam cảnh Kim Cương, thân thể đã vô cùng cường tráng!
Đừng nói là phong hàn, ngay cả ôn dịch cũng khó lòng xâm nhập.
“Dẫn ta đi gặp điện hạ!” Triệu Cao lên tiếng.
Hắn sợ Hồ Hợi đã xảy ra chuyện!
Võ giả Kim Cương cảnh, tuyệt đối không thể nào chỉ là nhiễm phong hàn thông thường!
“Tuân lệnh!” Tên hạ nhân lĩnh mệnh, vội vàng dẫn Triệu Cao đi tới tẩm điện của Hồ Hợi.
“Rốt cuộc là kẻ nào ra tay với Hồ Hợi... Chẳng lẽ là Phù Tô?” Dọc đường đi, Triệu Cao nhíu mày suy tư.
Phóng tầm mắt khắp Đại Tần, cao thủ tuy nhiều, nhưng kẻ dám ra tay với Hồ Hợi chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong đó khả năng cao nhất chính là người của phe Phù Tô.
Hiện giờ Phù Tô sắp về Hàm Dương, vào thời điểm mấu chốt này mà ra tay với Hồ Hợi, thật sự không phải không có khả năng!
Vừa đi vừa suy nghĩ, Triệu Cao đã tới trước giường Hồ Hợi.
“Lão sư? Khụ khụ...” Hồ Hợi mơ màng nằm trên giường, thấy Triệu Cao đến, khó khăn chào hỏi, sau đó định gượng dậy.
“Điện hạ không cần đứng dậy.” Triệu Cao ấn Hồ Hợi xuống.
“Lão sư thứ lỗi, học sinh không may nhiễm phong hàn, đành phải nằm nói chuyện với lão sư.” Hồ Hợi suy yếu lên tiếng.
“Không sao, điện hạ còn cảm thấy chỗ nào không khỏe?” Triệu Cao thấy dáng vẻ Hồ Hợi, khẽ nhíu mày, ngay sau đó đặt tay lên mạch đập của hắn để bắt mạch.
“Không có!”
“Lão sư yên tâm, ta đã tìm người xem qua, chỉ là phong hàn thôi, không phải bị kẻ nào tính kế.” Hồ Hợi thấy hành động của Triệu Cao liền nói.
Ban đầu hắn cũng nghi ngờ có kẻ muốn hại mình!
Dù sao hắn cũng là võ giả Kim Cương, thân thể cường tráng!
Theo lý mà nói, căn bản không thể nào nhiễm phong hàn!
Nhưng Hồ Hợi đã tìm mấy vị danh y tới xem, quả thực chỉ là phong hàn mà thôi.
“Chỉ là phong hàn?” Triệu Cao nghe vậy hơi cạn lời, ngươi là võ giả Kim Cương cảnh mà lại nhiễm phong hàn? Chuyện này nói ra sợ người ta cười rụng răng.
“Học sinh cũng không biết tại sao, việc tập võ rèn thể mỗi ngày ta chưa từng bỏ bê, ai ngờ...” Hồ Hợi cười khổ lắc đầu, hắn cũng biết một cường giả Kim Cương cảnh nhiễm phong hàn thì mất mặt đến mức nào.
“Thôi, chỉ cần không phải bị người tính kế là tốt rồi!” Triệu Cao gật đầu nói.
Chỉ là lá bùa của Tần Mục kia dường như vô dụng rồi!
Chẳng phải nói phù hộ chủ nhân phủ đệ mọi sự hanh thông sao.
Sao đến lượt Hồ Hợi, không những chẳng hanh thông mà còn nhiễm phong hàn khác thường như vậy.
“Lão sư tới đây vì chuyện gì?” Hồ Hợi hỏi.
Tính thời gian thì vừa mới tan triều, nếu không có việc gì gấp, Triệu Cao không thể nào vội vàng tới tìm hắn như vậy.
Nghe đến chính sự, Triệu Cao thu hồi suy nghĩ, lập tức nói: “Hôm nay lâm triều, bệ hạ đã triệu trưởng công tử về Hàm Dương!”
“Ồ, việc này nằm trong dự liệu!” Hồ Hợi nghe vậy gật đầu.
“Nhưng bệ hạ còn phong Tần Mục làm Thái phó, trở thành thầy của trưởng công tử!” Triệu Cao nói tiếp.
“Cái gì!?” Hồ Hợi kinh ngạc nhìn Triệu Cao.
“À... Phụ hoàng tốt của ta... Ai cũng nói phụ hoàng sủng ái ta, nhưng thực tế thì sao, ha ha...” Trên mặt Hồ Hợi lộ vẻ cười lạnh.
Ý của Doanh Chính, hắn hiểu quá rõ!
Để vị Quốc sư đang nổi như cồn hiện nay đi làm thầy của Phù Tô.
Ý tứ đó còn chưa đủ rõ ràng sao?
Dù đến tận bây giờ, Doanh Chính vẫn coi trọng Phù Tô, vẫn coi Phù Tô là người kế vị đời thứ hai của Tần!
Hắn đã hãm hại Phù Tô bao nhiêu lần, vẫn không thay đổi được ý định của Doanh Chính.
“Vốn tưởng rằng đuổi được đại ca ra khỏi Hàm Dương, ngôi vị hoàng đế này chắc chắn thuộc về ta...”
“Ha ha ha ha... Nhưng phụ hoàng, chưa bao giờ nghĩ tới việc để ta ngồi vào vị trí đó!”
“Là chúng ta đã sai rồi!”
“Phụ hoàng đưa đại ca đi biên cương, không phải để đại ca đi chịu tội!”
“Mà là để hắn đi nắm giữ binh quyền của mấy chục vạn đại quân ở đó!” Giọng Hồ Hợi càng lúc càng kích động, gương mặt vốn tái nhợt nay đã đỏ bừng.
Hiện giờ Doanh Chính vừa mới bình phục, lập tức triệu Phù Tô trở về.
Còn đích thân trải đường, bái Tần Mục làm thầy!
Tất cả những điều này đều chứng minh, Doanh Chính chưa bao giờ từ bỏ Phù Tô.
Triệu Cao nghe vậy cũng trầm mặc.
Nực cười thay, trước đây họ còn tưởng Doanh Chính đày Phù Tô ra biên cảnh là do họ hãm hại.
Kết quả, người ta là đi mạ vàng, nắm binh quyền.
“Điện hạ hiện giờ còn mềm lòng không?” Triệu Cao nhìn vào mắt Hồ Hợi, đoạn hướng về phía vương cung mà cất lời.
“Phụ hoàng nhất định phải chết!” Hồ Hợi thấp giọng phẫn nộ quát!
Hiện tại hắn đã chẳng còn nghĩ ngợi nhiều nữa!
Ngôi vị hoàng đế kia nhất định phải thuộc về Hồ Hợi hắn!
Mặc kệ tình phụ tử, mặc kệ những bận tâm vớ vẩn!
“Ân... Kế sách hiện nay là phải thăm dò thái độ của Tần Mục!”
“Hơn nữa, trưởng công tử nhất định phải chết trên đường hồi triều!” Triệu Cao gật đầu, ngữ khí sâm hàn nói.
Đồng thời trong lòng hắn cũng khá hài lòng với thái độ hiện tại của Hồ Hợi!
Hồ Hợi lúc này mới chính là kẻ mà Triệu Cao mong muốn!
Đủ tàn nhẫn, dễ khống chế!
Có thể vì Triệu Cao hắn mà sử dụng.
“Việc này không nên chậm trễ, thỉnh tiên sinh lại vào cung một chuyến, mời Quốc sư nhập phủ một lần!” Trong mắt Hồ Hợi lập lòe ánh sáng khó hiểu.
“Ân, phía La Võng ta đã phái người đi chặn giết trưởng công tử, còn về phía Quốc sư, đành dựa vào điện hạ thử xem sao!” Triệu Cao gật đầu nói.
Vốn dĩ hắn vô cùng tự tin vào việc lôi kéo Tần Mục về phe mình!
Nhưng hiện tại, mọi chuyện đã có chút vượt ngoài tầm kiểm soát.
Ít nhất, trước đó bọn họ không hề hay biết, Tần Mục đã trở thành thầy của Phù Tô.
“Nhờ cả vào lão sư!” Hồ Hợi suy yếu hành lễ.
Triệu Cao đáp lễ xong, xoay người rời khỏi tẩm cung.
“Khụ khụ khụ... Phụ hoàng... Người đừng trách tiểu mười tám tàn nhẫn!” Trong mắt Hồ Hợi lập lòe ánh sáng dị dạng, miệng lẩm bẩm.
Truyện liên quan
Mạnh Nhất Phản Kịch Bản Hệ Thống
Đỉnh cao chống rập khuôn, ta lật ngược tình thế tạo nên một kịch bản chất lừ, quét sạch Tu ...
Huyền Huyễn: Nghịch Mệnh Muôn Đời, Ta Đánh Bạo Tiên Đế
【Luân hồi chuyển thế】+【Có bạn lữ, không cố định nữ chính】+【Trường sinh muôn đời】+【Trưởng thành hình, không phải vừa vào ...
Đầu Tư Thiên Mệnh Tộc Nhân, Ta Thực Lực Là Toàn Tộc Tổng Hoà
【Vô địch + gia tộc + hình tượng + hậu trường + sảng văn + bá đạo + không nữ ...
Thiên Phú Muôn Đời Vô Song, Chỉ Tay Hoành Đẩy 3000 Đế!
Võ Đạo Phục Hưng, hung thú hoành hành, vạn tộc xâm lấn, tranh giành hào quang với Nhân tộc!. .
Huyền Huyễn: Mạnh Nhất Gia Tộc, Từ Khai Chi Tán Diệp Bắt Đầu
Huyền huyễn gia tộc + nhiều con nhiều phúc. Lâm Phàm xuyên không đến thế giới huyền huyễn 30 năm ...
Làn Đạn Nói Ta Tình Thâm Nghĩa Trọng, Ta Dựa Áo Choàng Thêm Chút
【 cho điểm mới vừa khai, sẽ trướng 】 . 【 vô nữ chủ, địch hóa, diễn đàn, làn đạn, ...