Quyển 1 · Chương 99: bọn họ quả thực vô pháp vô thiên

Chương 99 Bọn họ quả thực vô pháp vô thiên

“Bác sĩ, bác sĩ, cấp cứu đây!”

“Bị thương thế nào…” Y tá phân loại bệnh nhân nhanh chóng tới kiểm tra, ý thức bình thường, hô hấp bình thường, mạch đập bình thường…

“Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau gọi bác sĩ tới…” A Phi trực tiếp đẩy y tá sang một bên.

“Không biết tình trạng người bệnh, tôi gọi bác sĩ nào? Sắp xếp cứu trị thế nào đây?” Y tá tức giận trừng mắt nhìn A Phi.

“Là bị cao thủ cầm đao đâm, bị đâm thương, không thấy trên người toàn là máu à? Cứ viết như vậy đi…” A Phi đứng một bên chỉ trỏ: “Nhanh lên đi, đại lão của tôi mà xảy ra chuyện gì, cô chắc chắn phải chết.”

“Đưa đến bên này…” Y tá tức giận ra hiệu cho A Phi đỡ người vào phòng cấp cứu, rồi nhanh chóng đi thông báo bác sĩ.

Không một lát, bác sĩ dẫn theo mấy y tá đi vào.

“Vị trí bị thương ở đâu?”

“Bụng? Cởi quần áo ra.”

“Chờ chút, quần áo của tôi rất đắt, hơn một ngàn đồng đấy.” Trần Võ Quân tự mình cởi nút áo, lộ ra vùng bụng đã khô máu…

Đúng là nên tiêu thì tiêu, nên tiết kiệm thì tiết kiệm!

“Vết thương ở đâu?” Bác sĩ và y tá nhìn trên bụng Trần Võ Quân mà chẳng thấy vết thương nào cả.

“A Phi, cậu nói với họ đi.”

A Phi từ trong túi móc ra hai xấp tiền đưa cho bác sĩ: “Đại lão của tôi bị sát thủ đâm, bụng trúng hai đao, ngực gãy xương, ông cứ làm theo thế mà viết bệnh án… Ông hiểu mà. Đây là tạ lễ, sau này còn một phần nữa…”

Bác sĩ vừa nghe lời này liền hiểu ý.

“Thế này tôi khó làm lắm, gần đây cảnh sát kiểm tra rất nghiêm…” Bác sĩ nhíu mày nói.

Hai ngày nay Cục Cảnh sát Liên Bang đã gửi thông báo đến mọi bệnh viện ở Bắc Cảng, phàm là vết thương do súng, vật nhọn hay vật nặng đập trúng đều phải báo cáo.

“Khó làm à? Vậy hôm nay ông cũng thử bị đâm hai đao vào bụng, gãy xương ngực xem… Ông nói thế nào? Viết cái bệnh án thôi mà cũng có tiền lấy, còn cần tôi dạy à?” Thần sắc A Phi lập tức trở nên khó coi.

“Không phải tôi không giúp các cậu, tôi cũng muốn giúp, nhưng đến lúc đó cảnh sát Liên Bang sẽ đến tra…” Bác sĩ vẻ mặt khó xử nhắc nhở.

Thông thường, người trong bang phái phần lớn đều có án tích, họ là những người ghét tiếp xúc với cảnh sát nhất.

“Tôi làm việc đường đường chính chính, bọn họ muốn tra thì cứ tra!” Trần Võ Quân ngồi trên ghế lên tiếng.

“Tôi giúp các cậu…” Thấy thái độ của Trần Võ Quân, bác sĩ lập tức đổi giọng.

Ông ta cũng không muốn tự tìm rắc rối.

A Phi lập tức nhét tiền vào túi ông ta, rồi nói với hai y tá bên cạnh: “Các cô ngậm miệng cho chặt, đến lúc đó đều có tạ lễ. Bằng không…”

A Phi lộ ra vẻ mặt đe dọa.

Hai y tá trừng mắt nhìn hắn, các cô làm ở bệnh viện lâu như vậy, bệnh nhân nào mà chưa từng thấy.

“Ánh mắt gì thế… Hôm nay không so đo với các cô…” A Phi hậm hực nói.

Bác sĩ tiến lên ấn vào bụng Trần Võ Quân, cảm giác không giống ấn vào người thường mà như ấn vào tấm ván sắt, trong lòng lập tức hiểu rõ.

Là võ giả tân thuật.

“Cảm giác thế nào?”

“Đang chảy máu đây, bác sĩ…” Trần Võ Quân lên tiếng.

“Nhiều vết thương do vật nhọn đâm…” Bác sĩ phân phó y tá viết bệnh án.

“Còn ngực thì sao?” Bác sĩ hỏi tiếp.

“Gãy xương…”

“Ngực bị bầm tím nghiêm trọng, nghi ngờ gãy xương.” Bác sĩ tiếp tục phân phó.

“Còn chỗ nào không thoải mái không?”

“Tôi sắp không xong rồi đây, bác sĩ!”

“Sốc do mất máu…”

“Trước tiên tiêu độc và băng bó, sau đó đi chụp CT… Anh muốn nằm viện hay sao?”

“Đương nhiên là nằm viện, phải có phòng đơn! Nhớ làm chút máu trên băng gạc nhé…”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng y tá: “Không được vào, bên trong có bệnh nhân.”

Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra, mấy tên đàn em định chửi bới thì thấy Cá Mập Chín sải bước đi vào.

“Chị Chín.”

“Sao thế này?” Cá Mập Chín đẩy đám đàn em ra, ánh mắt quét qua người Trần Võ Quân, chỉ thấy hắn khí sắc hồng hào, tinh thần sung mãn, đâu giống người bị thương?

Máu trên bụng đều đã khô cả rồi.

“Bị bốn cao thủ ám sát, chị Chín, em hiện tại đang trọng thương đây!” Trần Võ Quân nằm trên bàn cấp cứu thều thào nói.

Cá Mập Chín nhìn bộ dạng này của hắn mà suýt chút nữa bật cười.

Nửa giờ sau, Trần Võ Quân đã được xử lý xong và đưa vào phòng bệnh, bụng và ngực đều quấn băng vải dày cộm.

Cá Mập Chín sai người mua một rổ táo, tự mình cầm quả táo lên cắn rắc rắc.

“Sư tỷ, em mới là người bệnh đấy.” Trần Võ Quân giơ tay đòi táo.

“Có cần chị gọt vỏ cho không?” Cá Mập Chín liếc hắn một cái.

“Cũng được…” Trần Võ Quân nghĩ ngợi.

Cá Mập Chín giơ tay ném thẳng quả táo vào người Trần Võ Quân.

“Đàn em của chị bị thương nặng, chị thế nào cũng phải đến xem. Giờ xem xong rồi, chị đi đây.” Cá Mập Chín ăn xong hai quả táo, đứng dậy dẫn người rời đi.

“Đi tìm mấy quyển tạp chí tới đây.” Trần Võ Quân nằm trên giường phân phó.

“Cà Ri, cậu với A Vĩ ở đây làm gì? Đi dạo phố đi! Đừng có gây chuyện cho tôi.”

“Đúng rồi, bảo người đưa A Kỳ tới bệnh viện học bài. Tôi thấy chân con bé cũng đỡ nhiều rồi.”

Chưa đầy một giờ sau, một nam một nữ cảnh sát Liên Bang đi vào phòng bệnh.

“Đang làm gì đấy?” Mấy tên đàn em chặn ngay cửa.

“Cảnh sát Liên Bang đây, tốt nhất các người tránh ra.” Hai cảnh sát trực tiếp rút thẻ ngành.

“Cảnh sát thì ghê gớm lắm à? Bên trong là bệnh nhân đấy.”

“Không nhường đường phải không? Cản trở điều tra, có tin tôi bắt hết các người vào không?”

“Để họ vào đi.” Trần Võ Quân nghe tiếng ồn ào bên ngoài liền lên tiếng.

Vừa rồi nghe bác sĩ nói gần đây cảnh sát kiểm tra nghiêm ngặt, hắn đã đoán được lý do.

Là vì vụ Harris mất tích.

Harris là cao thủ dị hóa, hơn nữa trong tay còn có súng, gần đây tất cả những người bị thương nhập viện đều là mục tiêu nghi vấn của cảnh sát.

Đám đàn em ở cửa hậm hực lùi sang bên cạnh.

Hai cảnh sát lúc này mới đầy cảnh giác bước vào phòng bệnh, ánh mắt quét một vòng, chỉ thấy một thanh niên cơ bắp cuồn cuộn, trên tay còn cầm một quyển tạp chí hơi ẩm ướt.

“Cảnh sát điều tra đây, phối hợp một chút.” Một nam cảnh sát lên tiếng.

“Tên họ.”

“Trần Võ Quân.”

“Địa chỉ.”

“Thành Trại!”

Hai cảnh sát nhìn nhau một cái.

Thành Trại là vùng đất không người quản nổi danh.

“Làm gì đó?”

“Khởi động máy phòng…… Phòng máy tính các ngươi biết chứ? Tự sướng!”

“Sao lại bị thương?”

“Ta mới từ trong tiệm ra tới, lao ra vài người cầm đao thọc ta! Còn nói muốn ta máu bắn đầu đường, cảnh sát, bọn họ quả thực vô pháp vô thiên mà! Thế nhưng ở giữa thanh thiên bạch nhật hành hung!”

“Có biết là ai làm không?”

“Khẳng định là người của Lợi Đông, Thành Trại này bọn họ là vô pháp vô thiên nhất, thu bảo kê, bán hàng trắng, ép lương làm xướng, quả thực không chuyện ác nào không làm. Cảnh sát, nhất định phải bắt lấy bọn họ a!” Trần Võ Quân cười tủm tỉm nói.

Hai cảnh sát ghi chép xong, xoay người rời đi.

Hiển nhiên, người bị thương này hiềm nghi không lớn, bất quá hai người cũng không hoàn toàn tin tưởng.

Rời đi sau, họ dùng bộ đàm truyền tin tức về: “Bệnh viện Quan Phú Tràng vừa mới thu trị một người bị thương, là một tân thuật võ giả, bị vật nhọn đâm, tên là Trần Võ Quân…… Hắn nói là bị người của Lợi Đông đâm bị thương……”

Lúc này, tin tức Trần Võ Quân bị sát thủ đâm bị thương cũng truyền vào tai không ít người ở Thành Trại.

“Đi mua giỏ trái cây, lát nữa đi bệnh viện thăm cậu ta.” A Hào phân phó Mã Tử.

“Mua cái gì?”

“Táo đi, bình bình an an mà!”

Nghĩ nghĩ, hắn lại gọi điện cho Khải Luân.

“A Quân bị người đâm bị thương, ngươi không mau chân đến xem sao?”

“Ta đang trên đường, ngươi muốn tới thì ta ở dưới lầu bệnh viện chờ ngươi……” Khải Luân ở đầu dây bên kia nói.

……

“Thế mà vẫn không xử lý được hắn! Sinh Sát thật vô dụng!” Hỏa Long nghe nói Trần Võ Quân không chết, tức giận nói.

“Nghe nói là mấy cao thủ có thực lực ngang ngửa Dữ Uy……”

“Đánh rắm, nếu thực lực ngang ngửa Dữ Uy, hắn đã sớm bị đánh chết rồi!” Hỏa Long mắng.

“Thông báo cho người bên Sinh Sát!”

……

“Cát Tường ca, tên Trần Võ Quân kia bị người ám sát, trọng thương rồi.”

“Nói xem là chuyện thế nào?”

Biết được tình huống chi tiết, Cát Tường vui sướng khi người gặp họa nói: “Phỏng chừng là bên Lợi Đông an bài người.”

“Hắn tìm Lợi Đông gây phiền phức nhiều lần như vậy, Lợi Đông khẳng định không nuốt trôi cục tức này.”

“Tên kia thật cho rằng Cá Mập Chín có thể bảo vệ hắn sao? Kiêu ngạo như vậy, gây thù chuốc oán nhiều thế, sớm muộn gì cũng bị người đánh chết!” Cát Tường cười nhạo, trong mắt đầy vẻ châm chọc.

“Lợi Đông khẳng định sẽ không bỏ qua đâu.”

“Chúng ta cứ ngồi xem là được, xem hắn khi nào bị đánh chết!”

……

A Kỳ chống nạng, đi theo Tường Tử vào bệnh viện.

Vừa tới ngoài phòng bệnh của Trần Võ Quân, đã nghe bên trong một mảnh náo nhiệt.

“Cũng không biết Lợi Đông tìm người từ đâu, mấy tên sát thủ kia mỗi tên thực lực đều không kém Dữ Uy……”

“Bất quá ta cảnh giác lắm, phát hiện không ổn, một cái tát vả vào đầu một sát thủ, trực tiếp bị ta vả chết tươi.”

“Còn có tên sát thủ kia, một chân ít nhất hai ngàn cân sức lực…… Ta trực tiếp nện hắn vào trong đất……”

“Thảm nhất là tên kia, ta một nồi dầu sôi tạt qua, ta còn ngửi thấy mùi thơm……”

“Bất quá ta cũng ăn hai đao. Chuyện nhỏ, mười ngày tám ngày nữa ta đi đánh chết bọn chúng……”

Trần Võ Quân nằm trên giường, cười hì hì chém gió với Khải Luân và A Hào.

“Xem bộ dạng này của ngươi là không sao rồi…… Long tinh hổ mãnh……” A Hào cười nói.

Trần Võ Quân lập tức đổi giọng: “Sao lại không sao? Không thấy ta sắp treo rồi à?”

“Ta đang cố gồng mình nói chuyện với các ngươi đây…… Hiện tại sức lực cũng chẳng còn…… Ta phải nghỉ ngơi……”

A Hào và Khải Luân bật cười: “Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Khi hai người ra ngoài, liền nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn gầy gò, đeo kính, trông rất ngoan ngoãn đang chống nạng đứng bên ngoài.

“Ngươi tìm nhầm phòng rồi……” A Hào buột miệng nói, rồi cùng Khải Luân nghênh ngang dẫn người rời đi.

Đi được vài bước, Khải Luân nghe tiếng nạng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cô gái nhỏ nhắn gầy gò kia thế mà lại vào phòng bệnh của Trần Võ Quân.

Mã Tử cũng không ngăn cản.

“Ta còn tưởng nàng tìm nhầm phòng…… Không nhìn ra, A Quân lại thích kiểu này……” A Hào cũng quay đầu lại thấy được, tức khắc cười nói.

……

“Ngươi không sao chứ?” A Kỳ chống nạng đứng trước giường bệnh, chỉ thấy ngực và bụng Trần Võ Quân đều quấn băng gạc dày.

Trên băng gạc ở bụng còn có máu tươi rỉ ra.

Lại nhìn đôi mắt Trần Võ Quân, hai mắt vẫn sáng ngời, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Bất quá nhìn băng gạc trên người, nàng cảm thấy đối phương có lẽ bị thương rất nặng.

“Có việc, sao lại không có việc gì?”

“Vài ngày nữa học cũng được, không cần phải đua như vậy.” A Kỳ trấn an.

“Người còn chưa chết, nên học vẫn phải học.” Trần Võ Quân vẻ mặt không sao cả, lại nói với Mã Tử: “Các ngươi nhường một chút đi, nhiều người chen chúc trong phòng, ta thở không nổi.”

Sau đó liền thấy A Kỳ lấy từ trong túi Tường Tử xách ra một quyển sách toán trung học.

Hắn lập tức cảm thấy càng khó thở hơn.

……

Tối 10 giờ rưỡi, bệnh viện đã tắt đèn, Trần Võ Quân từ trên giường bệnh nhảy xuống, khoác quần và áo sơ mi, ngoài cửa chỉ có A Phi dẫn theo bốn tên Mã Tử, mấy tên này đều là người tin cẩn mà A Phi chọn ra.

“Canh chừng nơi này, không ai được vào.”

“Có người vào thì cứ nằm trên giường.”

Trần Võ Quân dặn dò vài câu.

“Quân ca yên tâm.”

Trần Võ Quân lúc này mới gật đầu, nghênh ngang cùng A Phi rời đi, từ lối thoát hiểm bên cạnh xuống lầu.

Một chiếc Minibus lướt đi trên phố.

Truyện liên quan