Quyển 1 · Chương 6: võ quán thân phận thực dùng tốt

Chương 6: Thân phận võ quán thật hữu dụng

Hôm nay võ quán thiếu một học viên, bất quá Lý sư huynh căn bản không để tâm.

Một buổi sáng, tâm tư của hắn đều đặt trên người Trần Võ Quân.

Gần một ngày, Trần Võ Quân đi học đều dùng trạng thái hô hấp khống chế, giữ mình ở ngưỡng cửa "như lâm đại địch", thời khắc có thể tiến vào, nhưng lại chưa thực sự bước vào trạng thái đó.

Tuy rằng vẫn thỉnh thoảng lỡ đà tiến vào "như lâm đại địch", nhưng theo thời gian, tin rằng cậu rất nhanh có thể khống chế tốt.

Còn về Kim Kê Cọc, tiến triển của Trần Võ Quân cũng rất nhanh.

Ngày hôm qua cậu đứng còn loạng choạng, hôm nay đã đứng rất vững.

Các ngón chân như thép găm chặt xuống mặt đất, một chân nâng cao quá đầu gối, giống như tấm khiên che chắn trước người, đôi tay bảo vệ nửa thân trên.

Ánh mắt tràn đầy chuyên chú, cùng với vài phần tàn nhẫn.

"Không tồi, có thiên phú, chịu khó dụng công!" Lý sư huynh ở một bên khẽ gật đầu thầm nghĩ.

Bất quá hắn cũng không nói thêm gì, miễn cho Trần Võ Quân đắc ý quên mình.

Sau đó, hắn nhấc chân quét vào cái chân đang nâng làm thuẫn của Trần Võ Quân.

Tuy Lý sư huynh không dùng nhiều sức, nhưng Trần Võ Quân lập tức mất thăng bằng, thân thể lảo đảo lùi về sau rồi ngã xuống đất.

"Dậy, làm lại!" Lý sư huynh mặt vô biểu tình nói.

Trần Võ Quân khẽ cắn răng, từ dưới đất bò dậy tiếp tục nâng gối đứng Kim Kê Cọc, trong lòng cân nhắc làm sao để ổn định thân hình khi chịu ngoại lực. Đang lúc suy tư, cậu bị Lý sư huynh đẩy vào hông, lập tức ngã chúi về phía trước.

Cậu vội vàng bước tới lảo đảo một chút, rồi ổn định lại thân hình.

"Tiếp tục đứng!" Lý sư huynh ở một bên nói.

Lâm Trạch Đào cùng mấy học viên khác đứng cách đó không xa nhìn nhau, thầm nghĩ may mắn là lúc họ mới tập Kim Kê Cọc không bị đối xử như vậy.

Họ ít nhất phải đứng mười ngày sau, Lý sư huynh mới bắt đầu gây ngoại lực.

Mà Trần Võ Quân, lúc vừa rơi chân xuống đất lảo đảo, đột nhiên nhận ra mình có thể thuận thế chuyển từ Kim Kê Cọc sang Xung Phong Cọc.

Khi đứng lại lần nữa, trong lòng cậu cân nhắc ý niệm này, càng nghĩ càng thấy như vậy mới đúng.

Dù sao thì không thể cứ đứng một chân mà đuổi theo người ta.

Kim Kê Cọc chỉ là để giữ thăng bằng trong khoảnh khắc ra đòn, còn dù tiến hay lùi, đều phải chuyển sang Xung Phong Cọc mới đúng.

Vì vậy, cậu tính toán rằng nếu Lý sư huynh lại dùng ngoại lực, mình sẽ chuyển sang Xung Phong Cọc.

Một lúc lâu sau, Trần Võ Quân đột nhiên cảm thấy sau lưng truyền đến một lực đẩy, trọng tâm cả người chúi về phía trước. Nhưng cậu đã sớm chuẩn bị, nhấc cái chân đang làm thuẫn bước lên trước một bước, thuận thế chuyển sang Xung Phong Cọc, tùy thời có thể hóa thành thế tấn công hung mãnh.

Sau khi chuyển thế, thân trên chỉ chao đảo một chút rồi lập tức ổn định.

Lý sư huynh ở phía sau nhìn thấy động tác của cậu, hơi sửng sốt. Kim Kê Cọc chuyển sang Xung Phong Cọc quả thực là một biến hóa thông thường.

Không ngờ tiểu tử này lại nhanh chóng tự mình nghĩ ra.

Bất quá ngoài miệng hắn vẫn trách cứ: "Cái chân chống đỡ của ngươi là bài trí à? Đứng còn không vững thì đánh đấm kiểu gì? Người khác chẳng cần đánh, đẩy một cái là đổ!"

Trần Võ Quân tuy bị răn dạy, nhưng lần này không ngã, khiến trong lòng cậu dấy lên vài phần vui mừng.

Tuy nhiên, chưa đầy mười phút sau, cậu đã bị Lý sư huynh đá vào mắt cá chân, cả người ngã nhào xuống.

Sau khi đứng dậy, tâm tư Trần Võ Quân đã bình ổn hơn nhiều. Lý sư huynh nói đúng, vẫn phải luyện tốt Kim Kê Cọc trước đã.

Hôm qua cậu đã xem Lý sư huynh biểu diễn, lúc hắn đứng Kim Kê Cọc thì bất động như núi, người khác đẩy một cái liền bị hắn dùng lực đàn hồi trở lại, đúng như dưới chân mọc rễ.

Cách đó không xa, hai học viên học lâu hơn đang đứng Kim Kê Cọc bên cạnh cọc gỗ quấn dây thừng, thỉnh thoảng lại nâng gối dùng đầu gối đâm vào cọc gỗ, phát ra tiếng "bang bang".

Điều này khiến Trần Võ Quân vô cùng hâm mộ.

Nhưng phải đứng tốt Kim Kê Cọc mới có thể luyện bước tiếp theo: đứng tấn kết hợp tiến công.

Hai học viên kia đã luyện ở võ quán hơn hai tháng mới bắt đầu học tiến công.

"Đầu gối là vũ khí tốt nhất của các ngươi, là chùy, là pháo, đâm nát mọi thứ phía trước... Mềm nhũn như bông, không ăn cơm à?" Tiếng Lý sư huynh răn dạy hai học viên không ngừng lọt vào tai cậu.

……

Buổi chiều, Trần Võ Quân từ nha khoa trở về, cậu không về nhà mà đi dọc theo đường Long Tân tiến vào trong.

Đường Long Tân là một trong số ít tuyến đường chính của Cửu Long Thành Trại, cũng là con đường huyết mạch nối liền thành trại, tuy chật hẹp, bẩn thỉu, hỗn loạn nhưng lại cực kỳ phồn hoa náo nhiệt.

Con đường này chỉ đủ cho ba bốn người đi sóng vai, hai bên và phía trên các khe hở đều treo đầy bảng hiệu.

Trên đỉnh đầu là những dãy nhà san sát và dây điện chằng chịt che khuất bầu trời, hoàn toàn dựa vào ánh đèn neon từ các bảng hiệu để chiếu sáng.

Bên đường ngoài các cửa hàng sĩ, tiệm may, tiệm hương nến, phòng khám nắn chỉnh xương, tiệm sửa đồ điện, còn có đủ loại tiểu quán.

Bán rau dưa thịt cá, bán đồ ăn chín, bán trứng.

Hương thơm đồ ăn hòa quyện với mùi phân gà vịt, cùng với mùi hôi thối, tanh tưởi và ẩm mốc không lúc nào không có của thành trại.

Tất cả hội tụ thành một khu chợ náo nhiệt tràn đầy sức sống vặn vẹo.

Trần Võ Quân chậm rãi đi qua mấy quầy hàng cũ, ánh mắt đảo qua những món đồ bày bán như đồng hồ, radio, quần áo... Đây là "quầy hàng chuột", bán toàn đồ không rõ lai lịch.

Cậu dừng bước, cầm một chiếc kính râm lên xem.

"Cái này là Bạo Long, hàng hiệu đấy, bên ngoài ít nhất phải 600! 100 đồng lấy đi." Chủ quán lập tức nói.

Trần Võ Quân tùy tay ném lại quầy.

Mấy quầy hàng chuột này toàn đồ tang vật, hàng giả cũng nhiều, hơn nữa trong thành trại vốn đã chẳng nhìn rõ đường, đeo kính râm vào chẳng khác nào người mù.

"Làm vỡ là phải đền đấy!" Chủ quán tức giận nói.

"Ta đặt nhẹ như thế, vỡ là do chất lượng kém, ngươi bán hàng giả định tống tiền ta à?" Trần Võ Quân phản pháo.

Sau đó cậu đi vài bước, ngồi xổm trước một quầy sách báo cũ, rút một cuốn tạp chí ẩm ướt ra xem đầy hứng thú, bên trong toàn hình ảnh phụ nữ khỏa thân.

"Kích thích không? 5 đồng!" Lão bản cười hắc hắc nói.

"Kích thích, rất kích thích!" Trần Võ Quân gật đầu tán đồng, sau đó lật xem vài trang rồi mới lưu luyến đặt lại.

Xem vậy là đủ rồi, xem lâu quá đi đường không tiện.

Vừa quay đầu, cậu nhìn thấy một thanh niên dáng người gầy gò đi ngang qua một người phụ nữ trẻ, thuận tay rút chiếc ví trong túi xách của cô ta.

Tên móc túi chừng 20 tuổi, trông gầy gò nhỏ bé, hốc mắt thâm đen, môi tái nhợt, nhìn là biết ngay "đạo hữu" (người nghiện).

Trần Võ Quân đảo mắt, không hé răng.

Nhìn tên móc túi rời đi, cậu bước nhanh theo sau.

Đi được vài chục mét, cậu mới tiến lên nắm lấy tay tên móc túi, nổi giận đùng đùng nói: "Đến đồ của bạn ta mà cũng dám trộm, ngươi chán sống rồi à?"

"Ngươi nói cái gì, tiểu tử, ngươi nói bậy cái gì?" Tên móc túi quay đầu thấy là một thiếu niên, lập tức lộ hung quang mắng.

"Ta là người của Chu Khánh võ quán, ngươi mẹ nó không có mắt à, trộm ai không trộm, trộm bạn của sư huynh ta? Tin không ta gọi sư huynh tới đánh gãy tay ngươi, để ngươi không bao giờ xin cơm được trên con phố này nữa?"

Nghe vậy, tên thanh niên lập tức khí thế giảm hẳn, nhưng vẫn không chịu thừa nhận.

"Vừa nãy chỗ đó ngươi trộm một người phụ nữ! Đó là bạn của sư huynh ta, lấy ví ra đây, chuyện này coi như xong! Bằng không……"

Thanh niên không thoát khỏi tay Trần Võ Quân, đối phương tuy tuổi nhỏ nhưng sức lực lại lớn hơn hắn.

Hắn chỉ có thể thầm mắng một tiếng xui xẻo, ném chiếc ví vừa trộm được xuống đất, rồi vùng ra chạy vào ngõ nhỏ.

Trần Võ Quân cũng không đuổi theo, nhặt ví lên rồi lập tức hòa vào đám đông. Đi được vài chục mét, cậu rẽ vào một con hẻm, mở ví ra xem, bên trong có hơn 230 đồng cùng hai chiếc bao cao su.

Nhét tiền vào túi, đoạn ném ví tiền về phía góc tường.

“Thân phận võ quán quả nhiên vẫn là dễ dùng!”

Trần Võ Quân mấy ngày trước tìm Tiền Chiêu không thấy, vừa rồi cũng chỉ là linh cơ nhất động, dọa dẫm tên đạo hữu kia.

Không ngờ học phí võ quán của mình cứ thế mà lấy lại được…… lấy lại được rồi……

1500 trừ đi 236……?

Trần Võ Quân rơi vào trầm tư.

Dù sao cứ làm vài lần như vậy, học phí võ quán đều có thể thu hồi đủ.

Nhưng hắn cũng biết ngẫu nhiên một lần thì được, làm nhiều lần chắc chắn sẽ bị người ta ghi hận rồi tìm cách trả thù.

Một lát sau, Trần Võ Quân lại bước vào một cửa hàng tạp hóa, nhìn về phía kệ thuốc lá sau quầy:

“Lấy một bao Lương Hữu!”

Trần Võ Quân biết loại thuốc này, cha hắn vẫn thường hút.

“8 đồng!”

“Lấy thêm cái bật lửa!”

Mua đồ xong, Trần Võ Quân mới chui vào một sòng bạc trong ngõ nhỏ.

Chỉ thấy bên trong khói mù mịt mờ, như sương khói bao phủ, một đám người đang vây quanh cái bàn lớn gào thét.

“Yêu sáu! Yêu sáu! Yêu sáu!”

“Mở!”

Mấy gã thanh niên trông coi sòng bạc đứng một bên.

Trong đó một tên nhìn thấy Trần Võ Quân bước vào, lập tức nói: “Mao Trường Tề không có ở đây, tới sòng bạc làm gì?”

Trần Võ Quân móc thuốc lá ra, đưa một điếu cho gã thanh niên: “Lão ca, có thấy gã con nghiện cờ bạc nào không?”

“Ở đây ai mà chẳng nghiện cờ bạc? Tự mà tìm!” Gã thanh niên nhận lấy thuốc lá rồi cười cười, không thèm để ý đến hắn nữa.

Trần Võ Quân đứng một bên, ánh mắt không ngừng quét qua quét lại, hắn đương nhiên không phải tìm đại ca mình, mà là tìm tung tích mấy kẻ cho vay nặng lãi ngày hôm qua.

Trong thành trại ít nhất có hơn 100 sòng bạc, nhưng nơi có thể cho gã đại ca nghiện cờ bạc của hắn vay tới cả vạn đồng thì không nhiều, chắc chắn không quá 30 chỗ.

Trần Võ Quân không định gây chú ý, cũng không định đi hỏi thăm người khác, cứ dùng cách thủ công nhất là đi từng nhà tìm.

Một ngày tìm mười nhà, ba ngày là có thể tìm được một vòng.

Chín ngày là có thể tìm được ba vòng.

Truyện liên quan