Quyển 1 · Chương 48: làm buôn bán thiên tài

Chương 48: Thiên tài kinh doanh

Trần Võ Quân từ trên lôi đài nhảy xuống, ném bao tay sang một bên.

“Không kiểm soát tốt lực đạo, hắn thế nào rồi?”

“Cú huých khuỷu tay của cậu nặng thật đấy, cần dưỡng thương vài ngày.” Tấc Bạo liếc nhìn Canh Mễ Tử rồi nói.

Hiện tại hắn vẫn chưa tỉnh táo lại, phỏng chừng là bị nứt xương.

Trần Võ Quân thò tay vào túi móc ra… trên người chỉ còn hơn 500 đồng, tất cả đều đưa cho Tấc Bạo: “Mời mấy anh em uống trà. Quay đầu lại tôi bảo người mang thêm tiền tới, tiền thuốc men cứ tính cho tôi.”

Tấc Bạo nhận tiền, ném cho Nước Miếng và Thần Đèn: “Còn không mau cảm ơn A Quân?”

Trần Võ Quân làm việc hào sảng, khiến Tấc Bạo được nở mày nở mặt, cảm quan đối với Trần Võ Quân cũng tốt hơn nhiều.

“Cảm ơn Quân ca!” Thần Đèn và Nước Miếng nhận tiền, tâm trạng đều khá lên không ít.

“Thế nào, còn cần người không? Lại muốn người thì phải để tôi đích thân luyện với cậu!” Tấc Bạo hỏi.

“Qua vài hôm nữa, đúng là cần anh giúp một tay!” Trần Võ Quân gật đầu.

“Đến lúc đó tôi dốc toàn bộ vốn liếng đặt cược vào cậu!” Tấc Bạo vỗ vỗ lưng Trần Võ Quân.

Trần Võ Quân rời khỏi võ quán, trong lòng vẫn thấy xót tiền.

Hắn vốn chẳng có bao nhiêu tiền.

Mấy vạn đồng đặt ở trong nhà đều là tiền mồ hôi nước mắt hắn cực khổ kiếm được.

“Luyện võ cần phải có tiền có thế mới được. Cậu có thế lực, những võ giả tân thuật này mới chịu luyện công cùng cậu, bằng không ai thèm để ý tới cậu? Cậu không phải một phần của thế lực, cứ lỗ mãng xông tới, chỉ có nước bị người ta vây đánh.”

“Nhưng chỉ có thế lực thôi cũng không được, trừ khi thế lực của cậu lớn đến mức người khác phải nịnh bợ, nếu không vẫn phải chi tiền. Luyện công động một chút là bị thương, một lần mời người uống trà cộng thêm tiền thuốc men ít nhất cũng mất một hai ngàn.”

“Hoặc là che giấu tung tích, đi tìm người của thế lực khác, gặp ai đánh nấy! Nhưng cách này chỉ được một hai lần, làm nhiều là không xong.”

“Nếu là khai chiến với bang phái khác, thì mới có thể danh chính ngôn thuận đánh tới cửa.”

“Hiện tại mình chỉ có chút thế lực nhỏ, không thể gây chuyện thị phi khắp nơi. Chờ thực lực mạnh, thế lực lớn, tùy tiện tìm cái cớ là có thể đánh tới cửa, bọn họ còn phải xin lỗi, bồi thường tổn thất cho mình.”

Trần Võ Quân rất nhanh đã có ý tưởng.

Hiện tại chỉ có thể tiêu tiền tìm người luyện quyền, chờ sau này thế lực lớn mạnh, không cần tiêu tiền mà người khác còn phải dâng tiền cho mình.

“Nhưng làm vậy cũng có cái lợi, có qua có lại, quan hệ mới thân thiết, khi có chuyện mới có người giúp đỡ.”

Mấy ngày nay Trần Võ Quân qua lại rất gần gũi với A Hào và Tấc Bạo, quan hệ hai bên rất hòa hợp.

Về chỗ ở lấy tiền, sau đó dọc theo Long Tân phố đi đến sòng bạc, Trần Võ Quân đẩy cửa đi vào, bên trong chỉ có lác đác vài con bạc.

“Quân ca!” Ngựa Con vội vàng đứng dậy.

Trần Võ Quân cảm thấy tâm trạng Ngựa Con không tốt, nhìn sòng bạc quạnh quẽ, bèn cùng A Phi đi sang một bên.

“Dạo này làm ăn thế nào?”

“Không tốt lắm! Nguyên bản sòng bạc Văn Long còn bán thuốc kích dục và hàng số 4, chúng ta không bán mấy thứ đó nên khách khứa đều không tới. Hơn nữa gần đây mấy sòng bạc Lợi Đông gần đó đều tặng bàn ăn vặt, bày biện náo nhiệt, khách đều chạy sang bên kia cả rồi.” A Phi nhìn đám con bạc rồi nói:

“Mấy người đó đều là thuê tới để làm nóng không khí, buổi tối người đông hơn một chút nhưng cũng chẳng kiếm được tiền.”

Trần Võ Quân nghe vậy, mày nhíu chặt lại.

Sòng bạc quyết định thu nhập của hắn.

Hơn nữa sòng bạc không kiếm được tiền, không nộp đủ cho Cá Mập Chín thì mặt mũi hắn cũng chẳng còn.

Bãi đã giao cho mình, kết quả một tháng không kiếm được đồng nào, người khác sẽ nhìn mình thế nào?

Dù sư tỷ không nói gì, những người khác cũng sẽ bàn tán.

Cho nên phải thay đổi tình hình hiện tại.

Trần Võ Quân ngồi xuống, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng. Hắn không hiểu nhiều về kinh doanh, nhưng ít nhiều cũng từng chứng kiến.

Hơn nữa mấy ngày nay kiến thức mở mang, đầu óc cũng linh hoạt hơn, lúc này suy tư về chuyện sòng bạc, trong đầu lập tức nảy ra không ít chủ ý.

Sau một hồi suy nghĩ, Trần Võ Quân nói: “Bọn họ tặng bàn ăn vặt, chúng ta tặng tiền. Con bạc có thể nhịn ăn, nhưng trong đầu họ lúc nào cũng nghĩ đến chuyện gỡ vốn.”

“Thua ở đây, hoàn lại 15% bằng phiếu thay thế tiền mặt, có thể dùng để tiếp tục đặt cược hoặc đổi đồ ăn vặt, thậm chí là tìm phụ nữ!”

“Quay đầu lại tôi sẽ nói với Khải Luân, đến lúc đó đi sổ sách sòng bạc để thanh toán với cô ấy.”

“Tôi nhớ trong thành trại có bảng chiêu công, mỗi ngày đều có không ít người tìm việc ở đó. Hãy xé hết thông tin chiêu công trên bảng, sau đó dựng một cái bảng ngay cạnh sòng bạc, dán hết những thông tin đó lên. Những người đó tuy không đánh bạc, nhưng người đông, kiểu gì cũng có người bước vào.”

“Ra khỏi sòng bạc là có thể xem bảng chiêu công tìm việc, nói đi nói lại thì chúng ta cũng là đang giúp họ!”

“Lại sắp xếp thêm vài bàn cược nhỏ, chỉ cần hai đồng là có thể vào bàn, trước tiên phải làm nóng bãi đã.”

Sòng bạc trong thành trại chia làm vài cấp, cao nhất là loại đại sòng bạc trong tay Trần Võ Quân, vào bàn phải có phí cửa, mỗi ván ít nhất là 10 đồng.

Loại sòng bạc lớn này đều nằm trên các con đường chính.

Mà số lượng nhiều nhất chính là loại sòng bạc nhỏ có phí cửa cực thấp, vài chục đồng là có thể chơi cả đêm.

Trần Võ Quân tin rằng mấy chiêu này chắc chắn sẽ làm nóng được sòng bạc.

“Quân ca…” A Phi do dự một chút nói: “Những con bạc đó không chỉ thua cho sòng bạc, mà còn thua cho những con bạc khác. Tính ra, tiền xâu của sòng bạc chúng ta chỉ có 8%, nếu hoàn lại 15% bằng phiếu thay thế tiền mặt…”

“Số tiền đó họ không mang đi được, chỉ là chơi thêm vài ván thôi. Hơn nữa chúng ta có thể quy định phiếu thay thế tiền mặt chỉ được dùng để bù một phần tiền cược. Ví dụ như muốn đặt 10 đồng, phiếu chỉ được dùng tối đa 5 đồng, như vậy họ vẫn phải móc tiền túi. Không có tiền thì phiếu đó có thể để lần sau dùng tiếp.”

“Họ đã muốn đánh bạc thì đi đâu cũng là đánh, dùng phiếu còn có thể trừ nợ, sao họ lại không tới?”

“Tìm phụ nữ cũng vậy, phiếu thay thế tiền mặt có thể trừ một nửa.”

“Chỉ có bàn ăn vặt là dùng phiếu đổi trực tiếp được, nhưng mấy con nghiện cờ bạc đó chẳng quan tâm đến ăn uống đâu.”

Trần Võ Quân càng nghĩ càng thấy chủ ý của mình rất ổn.

Hắn đột nhiên phát hiện mình là một thiên tài, làm kinh doanh cũng rất có năng khiếu.

“Làm theo lời tôi, trước tiên phải làm nóng bãi lên.”

“Nhớ kỹ, chúng ta không ép người đánh bạc! Đều là họ tự nguyện muốn chơi.”

“Tôi biết rồi!” A Phi suy nghĩ kỹ lưỡng, cũng thấy chủ ý này khả thi, sau đó cười nói:

“Quân ca, không ngờ anh còn biết làm kinh doanh!”

“Ra ngoài làm việc phải động não chứ! Không thì để cái đầu này làm gì? Để cho cao người à?” Trần Võ Quân chỉ chỉ vào đầu mình.

Sau đó hắn móc trong túi ra một xấp tiền đưa cho A Phi: “Mang đi đưa cho Tấc Bạo.”

Dặn dò xong, Trần Võ Quân đứng dậy về nhà.

Những ngày tiếp theo, hắn vẫn như cũ: ban ngày luyện võ —— tối về nhà ăn cơm —— sang chỗ A Nguyệt ăn thêm bữa nữa —— lên sân thượng luyện võ —— trở về ăn A Nguyệt.

Mà những người tìm việc trong thành trại, khi tới chỗ bảng chiêu công, lại phát hiện mấy thanh niên trông rất bặm trợn đang xé thông tin trên đó.

“Các người làm gì thế?” Có người không nhịn được hỏi.

“Bảng chiêu công đổi chỗ rồi, dọc theo đường Long Tân đi về phía đông 150 mét là thấy.” Một trong số những thanh niên bặm trợn giải thích.

“Đổi chỗ đi đâu cơ?” Một thanh niên tìm việc vẻ mặt nghi hoặc, lầm bầm đi theo hướng chỉ dẫn.

Lúc này mới phát hiện bảng tìm việc đã chuyển tới một đầu ngõ, một đám người đang chen chúc ở đó.

“Sao lại đổi tới đây? Một đám người chen chúc, chẳng xoay xở nổi.” Thanh niên lầm bầm.

Sau đó nhìn sang bên cạnh, kết quả phát hiện ngay sát vách chính là sòng bạc.

“Chiêu bài tuyển dụng sao lại chuyển đến cạnh sòng bạc rồi?”

……

Mấy gã thanh niên nhìn thấy đám đông vây quanh bên cạnh sòng bạc, sau khi hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra, lập tức cười nhạo một tiếng.

“Tên kia sòng bạc ế ẩm, đây là đường cùng không còn cách nào khác, loại chiêu trò này cũng nghĩ ra được.”

Mấy gã thanh niên bước vào tiệm cầm đồ Kim, trước tiên đem số tiền thu hồi được nộp lên.

“Anh Cát Tường, nợ của thiếu gia Ngưu đã thu về rồi.”

Đoạn ghé vào bàn nói: “Anh Cát Tường, anh đoán xem lúc về chúng em nhìn thấy gì?”

“Sòng bạc của A Quân chẳng có lấy một vị khách, anh đoán xem hắn làm trò gì?” Mấy người trên mặt lộ vẻ hả hê châm chọc:

“Hắn đem bảng tuyển dụng dời đến cạnh sòng bạc!”

“Kết quả là trước cửa sòng bạc vây kín người, còn bên trong thì vắng tanh như chùa Bà Đanh, chẳng có lấy một bóng ma.”

“Mấy gã cu li đi tìm việc làm, dù có muốn chơi bời thì cũng chỉ tìm mấy cái sòng bạc nhỏ, vài chục đồng là chơi được cả đêm.”

“Hắn đúng là có bệnh thì vái tứ phương rồi!” Cát Tường cười cười, trong lòng có chút mỉa mai, cũng chẳng buồn để tâm.

“Được rồi, đi làm việc đi.”

Truyện liên quan