Quyển 1 · Chương 128: công khai lộ diện
Chương 128: Công khai lộ diện
Tại bãi đất trống phía đông nam thành trại, một linh đường tạm thời đã được dựng lên, bao quanh bởi những tấm vải bạt màu trắng, bên ngoài là từng hàng vòng hoa xếp lớp.
Linh đường hướng mặt về phía thành trại, đông đảo người dân đứng từ xa quan sát, cùng với rất nhiều phóng viên đang cầm máy ảnh liên tục bấm máy.
Đối với người bên ngoài thành trại mà nói, nơi đây vốn là một vùng đất thần bí, hỗn loạn và đầy rẫy tội ác. Rất nhiều người tràn đầy tò mò về nó. Vì vậy, khi thủ lĩnh Hợp Đồ qua đời và tổ chức một tang lễ quy mô lớn như thế này, hàng loạt phóng viên đã đổ xô tới. Một số người còn tranh thủ phỏng vấn những cư dân sống quanh khu vực thành trại.
“Ông có biết vị Lâm Kiến Tín tiên sinh này không?”
“Danh tiếng của ông ta trong thành trại thế nào?”
“Vậy ông có hiểu biết gì về Hợp Đồ không?”
Trần Võ Quân lấy bộ âu phục và áo sơ mi màu đen từ trong túi ra thay, vừa mặc vừa nói: “Ai cũng mặc màu đen thế này? Sợ người ta không biết là xã hội đen à?”
“Cá Mập Cửu tỷ yêu cầu, bảo là như vậy trông trang nghiêm hơn. Thực tế thì cứ mặc màu tối là được, xanh đậm, xám đậm cũng ổn…” A Phi giải thích.
Trần Võ Quân đã thay xong quần áo, kích cỡ mà A Nguyệt mua vừa vặn như in. Anh nhận lấy một đóa hoa trắng cài lên ngực, nhìn qua cửa sổ xe hướng lên phía trên, vừa vặn thấy được tấm biển hiệu nha khoa của nhà mình.
Lần này quy mô lớn như vậy, anh cảm thấy khó lòng tránh khỏi việc thân phận của mình sẽ bị người nhà phát hiện. Cũng may anh đã vớt được một khoản tiền phi nghĩa khổng lồ, vừa đủ mua mấy căn hộ, nhân cơ hội này đưa cả nhà đi nơi khác. Chứ để ngày nào đó bị người ta bắt giữ thì thật phiền phức.
Câu nói “họa không lây sang người nhà” chỉ nghe cho vui thôi. Lão Quỷ Bỉnh lăn lộn giang hồ cả đời, cuối cùng chẳng phải cả nhà đều chết sạch đó sao.
Một lát sau, ô tô tới gần linh đường. Phía trước, những tên đàn em mặc vest cài hoa trắng đang không ngừng đẩy đám phóng viên ra hai bên. Trần Võ Quân đeo kính râm vào rồi mở cửa bước xuống xe. Những chiếc xe phía trước và phía sau cũng lần lượt mở cửa, một hàng hai mươi người bước ra, trông vô cùng thanh thế.
Cảnh tượng này lập tức thu hút vô số ánh nhìn, hàng loạt máy ảnh chĩa về phía anh, đèn flash chớp nháy liên hồi.
“Người này là ai?”
“Trông trẻ quá nhỉ…”
“Anh chàng đẹp trai kia nhìn giống người nhà họ Trần ở tiệm nha khoa thế? Nhưng vóc dáng không giống lắm, không cao và vạm vỡ bằng…”
Cách đó không xa, trong căn phòng băng, vài gã cảnh sát Liên Bang đang nhìn về phía này, vừa uống nước ngọt vừa tán gẫu:
“Đó chính là tay sai đắc lực của Cá Mập Cửu, Trần Võ Quân.”
“Là tân binh của Hợp Đồ, tàn nhẫn độc ác.”
“Trước đó trên võ đài đã đánh chết Lợi Đông với Uy.”
“Cá Mập Cửu muốn nâng hắn lên vị trí cao, nhưng phải xem hắn có trụ vững được không đã!”
Dù sao thì lần cuối Trần Võ Quân ra tay công khai, thực lực cũng chỉ nhỉnh hơn Uy một chút. Hiện tại mới qua chưa đầy nửa năm, dù có tiến bộ nhanh đến đâu, so với những nhân vật cấp đường chủ vẫn còn khoảng cách không nhỏ.
……
“Quân ca.”
“Quân ca.”
Đám đàn em của Cá Mập Cửu lần lượt chào hỏi anh. Sau khi danh sách ủy ban tang lễ được công bố vào đêm qua, mọi người đều đã rõ địa vị hiện tại của Trần Võ Quân.
“Ghi nhớ xem những phóng viên này thuộc tòa soạn nào, tên là gì. Đứa nào đưa tin bậy bạ, cẩn thận kẻo bị tìm tới tận cửa.” Trần Võ Quân chỉ tay về phía đám phóng viên. “Còn nữa, bảo bọn họ đừng làm phiền khách đến viếng. Đứa nào không nghe thì lôi ra một bên đánh gãy chân. Nhớ kỹ, đừng để xảy ra hỗn loạn.”
“Đã rõ, Quân ca.”
Trần Võ Quân dặn dò xong liền dẫn người đi về phía linh đường.
“A Quân tới rồi.” A Hào nhìn thấy anh, lập tức chạy tới đón.
“Lễ viếng bắt đầu chưa?”
“Bắt đầu rồi, nhưng người của các bang phái khác phải chiều mới tới.” A Hào nói, sau đó hạ giọng: “Chúc mừng nhé, A Quân.”
Trần Võ Quân vỗ vai hắn: “Chẳng phải cậu vẫn luôn nghiên cứu thị trường bất động sản sao? Quay lại nói chuyện với tôi.”
“Không thành vấn đề! Thị trường bất động sản Bắc Cảng chắc chắn còn tăng, hơn nữa mỗi dự án tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay.” A Hào vỗ ngực cam đoan.
“Để lát nữa nói.”
Trần Võ Quân nhìn quanh những vòng hoa và tên người gửi, đột nhiên nhớ ra một việc, quay đầu phân phó: “A Phi, Tín gia đã mất, tôi cũng phải bày tỏ tấm lòng! Lấy danh nghĩa của tôi mua 30 vòng hoa đặt ở bên ngoài, nhất định phải đặt ở chỗ bắt mắt nhất.”
Cá Mập Cửu đã xếp tên anh ngay sau các đường chủ, đây chính là lúc để bang phái Hoa Viêm ở Bắc Cảng phải biết đến tên tuổi của mình. Vòng hoa tất nhiên phải bày nhiều, và quan trọng nhất là phải dễ thấy.
Sau khi dặn dò xong, anh mới dẫn người tiến vào linh đường. Bên trong bày hàng trăm chiếc ghế, phía bên trái đã có không ít người ngồi trò chuyện. Phía chính diện là linh cữu và bàn thờ của Tín gia. Nhiều người vẫn đang tất bật, đặt những món đồ vàng mã như ô tô, biệt thự vào góc. Ở hàng đầu tiên, vài người mặc đồ tang đang quỳ bên cạnh.
Trần Võ Quân liếc mắt một cái đã nhận ra một người trong số đó, chính là người phụ nữ anh từng gặp ở biệt thự của Tín gia. Cô ta vốn đã xinh đẹp, nay mặc bộ đồ tang lại càng thêm phần diễm lệ. Người ta vẫn thường nói, muốn đẹp thì phải mặc đồ tang là vậy.
Trần Võ Quân đi thẳng tới hàng ghế thứ hai bên trái rồi ngồi xuống. Hàng đầu tiên bên trái là chỗ của Cá Mập Cửu và mấy vị đường chủ, vị trí của anh ở hàng thứ hai, ngay cạnh Tấc Bạo. Hàng ghế bên phải là để dành cho người của các bang phái khác lát nữa sẽ tới.
“Mấy người phía trước là ai? Người phụ nữ kia tôi biết, là tình nhân của Tín gia, còn mấy người kia không phải con trai ông ta chứ?” Trần Võ Quân quay đầu hỏi. Anh nhớ Tín gia không có con trai.
“Đó là mấy tên vệ sĩ của Tín gia. Tín gia chết rồi, Cá Mập Cửu tỷ sắp xếp cho bọn họ mặc đồ tang.” Tấc Bạo hạ giọng đáp.
Trần Võ Quân gật đầu, ánh mắt lướt qua Cao Lão rồi thu lại.
Đến quá trưa, người của các bang phái khác bắt đầu lục tục kéo đến. Đầu tiên là người của Tứ Điều, bởi địa bàn của họ nằm gần thành trại. Đại lão Đàm Thành của Tứ Điều đích thân tới, theo sau là các đường chủ và những nhân vật quan trọng khác.
Thấy Cá Mập Cửu đứng dậy, Trần Võ Quân cùng Tấc Bạo và Hoa Tử Vinh cũng đứng dậy theo sau. Cá Mập Cửu với tư cách chủ nhà bắt tay trò chuyện với Đàm Thành, còn Trần Võ Quân thì quan sát đám đường chủ phía sau Đàm Thành. Từng tên đều vóc dáng cao lớn, tỏa ra khí chất bưu hãn và đầy nguy hiểm.
Mà bọn họ cũng đang đánh giá Cá Mập Cửu cùng Trần Võ Quân. Không ít người từng xem trận đấu trên võ đài nên có chút ấn tượng với Trần Võ Quân, nhưng cũng không mấy coi trọng anh.
Dẫu sao Trần Võ Quân so với bọn họ vẫn còn kém một bậc.
Bất quá lần này Cá Mập Chín đặt tên Trần Võ Quân ở vị trí thứ năm trong ủy ban tang lễ, đã minh xác cho thấy Cá Mập Chín muốn dìu hắn thượng vị.
Mấy vị đường chủ của Tứ Điều đánh giá Trần Võ Quân một chút, sau đó dời ánh mắt sang nơi khác.
Không bao lâu, người của Tứ Điều ngồi xuống một bên, tiếp theo là người của các bang phái khác, Tứ Đại, Cùng Nghĩa, Cùng Dũng, Phúc Nghĩa Xã...
Trần Võ Quân cùng Cá Mập Chín tiếp đãi người của các bang phái này, còn thấy Xà Cô mặc bộ tây trang kiểu nữ màu đen, chớp chớp mắt với hắn.
Khi người của Lợi Đông tới, Trần Võ Quân lạnh lùng nhìn qua, ánh mắt lướt qua long đầu Mã Đông của Lợi Đông, rơi xuống người Hỏa Long và Văn Long.
“Tang gia khuyển cũng tới.” Trần Võ Quân cười lạnh, nghiêng đầu, môi khẽ nhúc nhích, nhẹ giọng nói với Tấc Bạo, không để người khác nghe thấy.
Dẫu sao hiện tại gây chuyện, không phải là vả mặt Tín gia, mà là vả mặt Cá Mập Chín.
Hắn ngược lại âm thầm chờ mong Hỏa Long và Văn Long chọc chút phiền toái, để chính mình có thể tìm cớ đánh chết bọn họ.
Sắc mặt Hỏa Long không mấy dễ coi, mấy ngày gần đây Trần Võ Quân đến Tây Đê, những kẻ sinh sát kia chạy tới quấy rầy hắn.
Hắn hiện tại cảm giác giống như bị bôi đầy băng vệ sinh dính máu lên mặt, vừa ghê tởm vừa táo bạo.
Bất quá người của Lợi Đông còn tính là giữ quy củ.
Dẫu sao cái chết của Tín gia không liên quan đến bọn họ, bọn họ cũng không chuẩn bị gây chuyện ở đây, đem lửa đốt lên người mình.
Sau khi người đến đã đông đủ, người dẫn lễ bắt đầu chủ trì tang lễ.
Cá Mập Chín là người đầu tiên tiến lên tế bái, theo sau là đám người Voi, sát ngay sau mấy vị đường chủ chính là Trần Võ Quân.
Trần Võ Quân bước lên nhận hương, châm lửa xong thì bái lạy trước linh cữu Tín gia, hắn vốn muốn giả bộ bi thống, đáng tiếc thật sự không diễn nổi, không cười ra tiếng đã là tốt lắm rồi.
Sau khi thắp hương xong, Trần Võ Quân xoay người, ánh mắt quét một vòng trong sảnh, đặc biệt là người của các bang phái khác, sau đó mới loạng choạng thân thể trở về vị trí của mình ngồi xuống.
Trận tang lễ này đối với hắn mà nói, quan trọng nhất chính là công khai lộ diện trước toàn bộ người giang hồ ở Bắc Cảng Hoa Viêm, để tất cả mọi người nhận thức được mình.
……
Mãi cho đến 5 giờ chiều, Trần Võ Quân rời khỏi linh đường, đi dạo một vòng xung quanh, xác định vị trí đặt vòng hoa của mình rất bắt mắt, lúc này mới hài lòng dẫn người đem 1750 vạn đưa cho Cá Mập Chín.
Lại cất tiền của mình xong xuôi, sau đó trở lại chỗ ở của A Nguyệt.
Đẩy cửa ra, A Nguyệt liền vui sướng nhào vào người Trần Võ Quân, dáng người mềm mại ép chặt vào ngực hắn, ôm cổ hỏi:
“Lần này đi ra ngoài thế nào? Có mang quà cho ta không?”
“Ta đi làm việc, ngươi tưởng đi chơi à?” Trần Võ Quân ôm A Nguyệt đi hai bước, ném nàng lên giường.
Sau đó hắn thay một bộ đồ thể thao, chuẩn bị về nhà ăn cơm.
Nhìn nồi canh thịt bò hầm trên bếp, Trần Võ Quân nói: “Lát nữa ngươi thay quần áo đi, tối nay ra ngoài ăn cơm.”
Tối nay hắn hẹn A Hào ra ngoài ăn cơm.
“Được thôi!”
Một lát sau, Trần Võ Quân về đến nhà, đẩy cửa ra là hơi nóng cùng mùi thơm nức mũi, còn có tiếng phim hoạt hình quen thuộc phát ra từ TV.
Cả nhà đang quây quần bên bàn ăn cơm.
“Ca, anh về rồi!” Trần Võ Khải lập tức ngẩng đầu, vẻ mặt kinh hỉ.
“Còn tưởng con sẽ ở bên kia thêm mấy ngày, về đến nơi cũng không gọi điện thoại trước.” Hoàng Mỹ Trân đứng dậy, vừa oán trách vừa đi vào bếp lấy bát đũa.
“Về sớm hơn dự tính.” Trần Võ Quân cười ngồi vào cạnh bàn.
Theo tầm nhìn càng ngày càng rộng, tầm mắt càng ngày càng xa, cơm chiều ở nhà cũng không còn ngon như trước.
Bất quá hắn vẫn rất hưởng thụ việc ăn cơm chiều ở nhà.
“Về rồi thì đừng chạy lung tung nữa. Nói đi cũng phải nói lại, con không thể cứ luyện võ mãi, cũng phải làm việc gì đó để nuôi sống bản thân, có tính toán gì chưa?” Trần Hán Lương vừa ăn cơm vừa dò hỏi.
Hiện tại con cả mỗi ngày đều ở nhà, không ra ngoài đánh bạc nữa, ông bắt đầu lo lắng cho con thứ.
Con thứ hiện tại ngày nào cũng luyện võ, đã hơn một năm rồi, không thể cứ luyện mãi như vậy được?
“Con có tính toán rồi, qua một thời gian nữa hãy nói.” Trần Võ Quân tùy ý đáp lại.
Hắn phỏng chừng tình huống của mình sắp bại lộ, hiện tại không cần thiết phải nói thêm gì.
Cơm nước xong, con cả Trần Võ Hoành lại kéo hắn về phòng: “Lão nhị, trước kia chú nói chờ chú về sẽ cho anh ra ngoài làm việc, giờ chú đã về rồi, nên để anh đi làm chứ?”
“Hai ngày nữa tôi sẽ cho người đưa anh đi làm việc, nếu như tôi biết anh còn liên hệ với đám hồ bằng cẩu hữu kia, lại cùng người ta đánh bạc, tôi sẽ ném anh từ trên lầu xuống.” Trần Võ Quân mặt vô biểu tình nói.
Hắn chuẩn bị để con cả làm ở phòng máy tính vài ngày, chờ mấy hôm nữa mua nhà xong sẽ ném anh ta ra khỏi thành trại.
“Anh chắc chắn không đánh bạc……” Con cả vẻ mặt mừng như điên, thề thốt cam đoan.
Hơn nửa năm rồi, cuối cùng anh ta cũng có thể ra ngoài.
Truyện liên quan
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Đất Hoang Cầu Sinh, Ta Vật Phẩm Có Thể Thăng Cấp
Xuyên không đến thế giới Sơn Hải Kinh kinh dị.. Nơi đây cự thú tràn lan, yêu ma quỷ quái ...
Bắt Yêu
Năm Chính Đức thứ 27, yêu tà trỗi dậy tứ phương, nhân gian chìm trong loạn lạc.. Nho, Phật, Cổ ...
Âm Dương Kính
Vừa tốt nghiệp chưa lâu, cảnh sát Chu Bình An tình cờ có được một tấm gương tàn, mở ra ...
Đông Bắc Quỷ Dị Thật Lục
Cùng tên mạn kịch đã online, biệt danh Sơn Tiêu Bị Lạc.. Mạn kịch Đông Bắc Quỷ Sự đang được ...
Ta, Có Gian Khách Điếm Là Quái Dị
Đang mang trọng bệnh, Huyền Mặc xuyên không đến thế giới khác, trở thành quái dị bất tử bất diệt ...