Chương 548: Làm đàn ông thật khó

Lý Bái Thiên cùng Lý Thanh Liên đêm đó cũng không chạy về Bồng Lai, mà ở lại Lý phủ một đêm.

Sáng ngày hôm sau, hai người cùng đông đảo trưởng bối và thế hệ trẻ trong nhà Lý Thanh Liên dùng bữa sáng vô cùng náo nhiệt, sau đó mới nhích người rời đi.

Rời khỏi Lý phủ, hai người liền phân công nhau đi làm việc.

Lý Thanh Liên cứ theo lẽ thường đến Dị Sự Cục, siêu phàm giới trước sau vẫn không bình tĩnh, trong cục thật sự không thể thiếu nàng.

Lý Bái Thiên thì một mình quay trở về Bồng Lai Đảo, dọc đường đi trong lòng vẫn còn cân nhắc về lời hứa năm năm tối hôm qua.

Trở lại Bồng Lai Đảo, Lý Bái Thiên không nghỉ chân mà đi tìm cha mẹ ngay, đem quyết định đã nói trước mặt mọi người tại nội sảnh Lý phủ tối qua thuật lại từ đầu chí cuối.

Hắn nói rất nghiêm túc, làm rõ lời hứa sẽ tổ chức nghi thức trong vòng năm năm tới.

Cha mẹ hắn sau khi nghe xong, đối với việc hắn hạ quyết tâm, chính thức suy xét chuyện cùng Lý Thanh Liên tiến tới hôn nhân, đều tỏ ra vô cùng vui mừng, đồng thời khẳng định ủng hộ.

Đặc biệt là mẹ của Lý Bái Thiên, bà Trương Ngọc Mai, nghe xong liền vô cùng để tâm, thậm chí ngay tại chỗ lấy điện thoại ra gọi cho mẹ của Lý Thanh Liên là Hà Tranh, hẹn vài ngày tới sẽ gặp mặt để hai nhà cùng bàn bạc tỉ mỉ về quy trình và sắp xếp hôn lễ.

Lý Bái Thiên ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ hứng thú bừng bừng của mẹ, trong lòng không khỏi cảm khái, còn tận năm năm nữa, sao phải nghiên cứu sớm thế làm gì!

Lúc này hắn mới phát hiện, hóa ra mẹ mình cũng luôn coi trọng chuyện này, chỉ là trước kia không biểu hiện rõ ràng mà thôi.

Thực ra từ trước đó, cha mẹ cũng đã từng nhắc với hắn hai ba lần, hỏi khi nào định tổ chức hôn lễ với Lý Thanh Liên.

Nhưng khi đó Lý Bái Thiên trong lòng chưa nghĩ kỹ, mỗi lần đều thuận miệng ứng phó vài câu, tìm lý do hàm hồ cho qua chứ không thực sự để tâm.

Cho đến tận bây giờ, nhìn thấy mẹ tích cực chủ động hẹn thời gian, bàn bạc quy trình, hắn mới biết hóa ra mẹ đã sớm có tâm tư này, chỉ là luôn chờ hắn mở lời trước.

Nghĩ đến đây, lòng Lý Bái Thiên không khỏi sinh ra vài phần hổ thẹn.

Nỗi hổ thẹn này chồng chất, một mặt là cảm thấy có lỗi với Thanh Liên vì để nàng đợi lâu như vậy mới có một lời hứa; mặt khác là đối với cha mẹ, vốn tưởng rằng đã cho họ cuộc sống tốt nhất, vô ưu vô lo, nhưng không ngờ mình vẫn là người khiến họ lo lắng nhất;

Cuối cùng là đối với Lý Song Nguyệt, nghĩ tới việc muội muội đang sống ở cổ đại hẳn là rất mong chờ một hôn lễ long trọng.

Lý Bái Thiên thầm nghĩ: “Ai, làm đàn ông thật khó.”

Những ngày kế tiếp, Lý Bái Thiên lại quay về cuộc sống tiêu dao.

Mấy chuyện nghi thức hôn lễ căn bản không cần hắn nhúng tay, tuy còn nhiều năm nữa nhưng trưởng bối hai bên đã thu xếp đâu vào đấy, hắn ngược lại được nhàn rỗi.

Ngày này, Lý Bái Thiên rốt cuộc đã bố trí xong xuôi toàn bộ Bồng Lai Đảo.

Hắn tốn không ít công sức, dựng lên vài đạo vân kiều trên không trung, nối các ngọn núi và kiến trúc thành một dải, người đi bên trên, dưới chân là mây trắng mềm mại, bốn phía là ánh mặt trời khoáng đạt, rất có phong vị tiên cảnh.

Không chỉ vậy, hắn còn xây vài đình hóng gió và đài ngắm cảnh trên không, lúc nhàn rỗi ngồi đó uống trà thưởng cảnh cũng rất thích ý.

Đồng thời, hắn cũng tạo ra vài con đường mây từ đỉnh núi thẳng xuống chân núi, thuận tiện cho việc đi lại.

Trong đó, hắn còn đặc biệt dụng tâm làm một cái cầu trượt mây khổng lồ, có thể trượt từ đỉnh núi cao nhất xuống tận mặt đất.

Ai mà không thích cầu trượt siêu dài chứ?

Huống chi là một cái cầu trượt dài cả cây số, ai có thể nhịn được mà không thử một lần?

Giờ khắc này, Lý Bái Thiên dẫn theo Đại Hoàng, một người một chó, từ cầu trượt siêu dài đó trượt xuống hết chuyến này đến chuyến khác. Mỗi lần trượt xong, hắn lại cùng Đại Hoàng hưng phấn chạy lên đỉnh núi, làm đi làm lại không biết mệt, trên mặt tràn đầy nụ cười trẻ thơ.

“A ~~”

“Gâu gâu gâu ~~”

Mỗi khi một người một chó lao nhanh từ cầu trượt xuống, lại cố tình gân cổ lên kêu to, âm thanh kéo dài vang dội, lộ rõ sự hưng phấn và sung sướng khó tả.

Hai tiếng kêu cao vút vui vẻ hết đợt này đến đợt khác, vang vọng khắp Bồng Lai Đảo.

Trên đảo vốn dĩ yên tĩnh, các loại dị thú đang nhàn nhã phơi nắng, ngủ gật hoặc kiếm ăn, nghe thấy hai tiếng kêu quen thuộc này đều giật mình, ngay lập tức co rúm người lại, hoảng loạn trốn vào các góc khuất, rúc trong khe đá hoặc hang tối, không dám cử động, run bẩy bẩy.

Hai âm thanh này chúng nó quá quen, quen đến mức vừa nghe là nhận ra ngay.

Một là chủ nhân của hòn đảo này, Lý Bái Thiên, kẻ đã bắt chúng nó về.

Một là con chó cậy thế chủ phiền phức Đại Hoàng. Tên Đại Hoàng này ngày thường không ít lần tai họa chúng nó, hôm nay đuổi con này, mai trêu con kia, làm đảo nhỏ gà bay chó sủa không được bình yên.

Cho nên vừa nghe thấy tiếng hai kẻ này, chúng nó đều phản xạ có điều kiện mà sợ hãi, nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp để tránh bị tai họa.

Tuy nhiên, cả đảo không phải ai cũng sợ hai kẻ dở hơi này. Duy nhất không sợ chính là Hỏa Kỳ Lân đang ở trong hang đá lớn giữa chủ phong.

Là tọa kỵ chuyên dụng của Lý Thanh Liên, địa vị của nó trên đảo cơ bản ngang hàng với Đại Hoàng.

Lúc này nó vốn đang nằm trong hang ngủ say, kết quả bị tiếng quát tháo chói tai của Lý Bái Thiên và Đại Hoàng đánh thức, mơ màng mở mắt, bất mãn khịt mũi một cái, phun ra một chùm tia lửa nhỏ, sau đó lật mình đổi tư thế thoải mái hơn, coi như không nghe thấy gì, nhắm mắt ngủ tiếp.

Điểm cuối của cầu trượt được Lý Bái Thiên thiết lập ngay trên mặt hồ lớn nhất đảo, mỗi lần trượt xuống, một người một chó liền cắm thẳng vào làn nước mát lạnh, bắn lên những bọt nước lớn.

Lý Bái Thiên và Đại Hoàng lại một lần nữa trượt xuống, bùm một tiếng rơi vào nước, quẫy đạp vài cái rồi phi thân lên bờ.

Lần này họ không leo lên chơi tiếp, Lý Bái Thiên tùy ý hất bọt nước trên đầu, dắt Đại Hoàng đi tuần tra, dọc theo đường mòn trên đảo đi đi dừng dừng, kiểm tra tình hình các nơi.

Giống như một lãnh chúa đang tuần tra lãnh địa của mình vậy.

Lý Bái Thiên vừa đi vừa xem, kiểm tra từng loại thực vật dị giới đã gieo trồng, cùng với các sinh vật dị giới bắt về, xem tình trạng sinh trưởng và sinh sản của chúng, xem có loài nào tuyệt chủng hay loài nào lan tràn quá mức hay không.

Trên đảo không được phép xảy ra tình trạng mất cân bằng sinh thái, nếu không kẻ phiền phức vẫn là hắn, hắn lại phải đi một chuyến đến dị giới để tìm giống loài bổ sung.

Dù sao những thực vật và sinh vật này đều là hắn tỉ mỉ chọn lựa. Chúng hoặc là ngoại hình đẹp, thích hợp trang trí cảnh quan, hoặc là hương vị không tồi, có thể dùng làm nguyên liệu nấu ăn.

Thực vật thì dễ, phần lớn hắn đã sao chép vào Thương trường Chủ Thần, dù trên đảo có vấn đề cũng có thể bổ sung bất cứ lúc nào.

Nhưng những dị thú kia thì thực sự khó tìm, trong đó có một số loài ở dị giới vốn đã số lượng thưa thớt, gần như tuyệt chủng.

Lúc trước để bắt được chúng, hắn đã tốn không ít công sức, chạy rất nhiều nơi, tiêu tốn nhiều thời gian và tinh lực mới gom đủ được đám này trên đảo.

Truyện liên quan