Chương 356: Rơi vào tuyệt vọng

Tại nơi sâu nhất phía sau núi của chùa Lan Nhược, trong căn phòng âm u của Thụ Yêu Bà Ngoại, Nhiếp Tiểu Thiến bị những nhánh cây hóa thành dây leo quấn chặt, cả người treo lơ lửng giữa không trung.

Nàng lộ vẻ mặt thống khổ, rũ mắt chờ đợi hình phạt sắp giáng xuống.

Những tiểu quỷ ngày thường vốn thân thiết, nói nói cười cười với nàng, giờ phút này đều xa lánh, co rúm lại trong góc. Mỗi ánh mắt đều tránh né nàng, như thể nàng đang mang trong mình dịch bệnh.

Thế giới quỷ quái cũng chẳng khác gì nhân gian, đều thực dụng và bạc bẽo. Một khi ngươi gặp nạn, dù trước kia có giao hảo đến đâu, giờ phút này tất cả đều vội vã phân rõ giới hạn, sợ bị lây dính dù chỉ một chút.

Khi nàng đang ảm đạm cúi đầu, bỗng nghe thấy động tĩnh. Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Tiểu Trác đang bị trói thành một khối, được mấy tiểu quỷ ba chân bốn cẳng khiêng vào.

Đám tiểu quỷ ném Tiểu Trác xuống sàn nhà gần đó, rồi như lũ chuột kinh hãi hoảng loạn tháo chạy, cùng với những tiểu quỷ vốn canh giữ trong phòng co cụm lại một góc, vừa sợ hãi vừa nghi hoặc nhìn chằm chằm hai người họ.

Tiểu Trác vừa thấy Nhiếp Tiểu Thiến bị treo lên, lập tức vui sướng trừng lớn hai mắt, ánh mắt hưng phấn nhìn chằm chằm vào nàng, như đang thầm kêu gào: Ngươi cũng có ngày hôm nay, đáng đời!

“Loảng xoảng ——”

Cánh cửa lớn đột ngột bị đẩy ra, vài thị nữ sắc mặt trắng bệch vây quanh Thụ Yêu Bà Ngoại chậm rãi bước vào.

Phía sau họ, bốn tiểu quỷ khác đang cố hết sức khiêng Ninh Thải Thần đang hôn mê bất tỉnh tiến vào trong phòng.

“Ninh Thải Thần……?”

Mắt thấy Ninh Thải Thần cũng bị bắt về, Nhiếp Tiểu Thiến chấn động toàn thân, như bị sét đánh. Đầu óc nàng trống rỗng, chỉ còn hai chữ nặng nề đè xuống: Xong rồi.

“Treo gã đàn ông này lên cho ta.” Thụ Yêu Bà Ngoại âm trắc trắc lên tiếng, khóe miệng liệt ra một độ cong lạnh lẽo, “Lột sạch toàn bộ da của hắn trước, bà ngoại muốn nghe tiếng kêu thảm thiết của hắn trước, rồi mới từ từ thưởng thức huyết nhục.”

Sau khi vào phòng, Thụ Yêu Bà Ngoại luôn cười khanh khách nhìn Nhiếp Tiểu Thiến, hiển nhiên những lời này đều là nói cho nàng nghe.

“Bà ngoại!” Nhiếp Tiểu Thiến không đành lòng, vội vàng mở miệng cầu xin, “Niệm tình Tiểu Thiến bao năm qua tìm kiếm huyết thực cho người, không có công lao cũng có khổ lao, cầu người tha cho thư sinh này một con đường sống! Chỉ cần người thả hắn, Tiểu Thiến…… Tiểu Thiến nguyện gả cho Hắc Sơn Lão Gia!”

“Ngươi phản bội ta, mà còn dám ra điều kiện với ta?”

Sắc mặt Thụ Yêu Bà Ngoại chợt trầm xuống, ả bước nhanh đến trước mặt Nhiếp Tiểu Thiến, hắc khí trong tay ngưng tụ thành một đạo roi đen nhánh, vung tay quất mạnh lên người nàng.

“Đồ tiện nhân ăn cây táo rào cây sung! Ta phí công nuôi dưỡng ngươi bao năm nay, nếu không phải nhờ ta, ngươi đã sớm thành cô hồn dã quỷ! Mấy năm nay ăn của ta, dùng của ta, giờ lại dám đập nồi cơm của ta?”

“A ——!”

Nhiếp Tiểu Thiến treo giữa không trung không chỗ trốn, mỗi roi rơi xuống, thân thể lại run lên bần bật. Roi quất thẳng vào hồn thể, nỗi đau đớn vượt xa thể xác, là sự dày vò mà người thường không thể tưởng tượng nổi. Nhiếp Tiểu Thiến bị đánh đến rên rỉ liên hồi, tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong căn phòng âm u.

Thụ Yêu Bà Ngoại hung hăng quất mấy chục roi, cho đến khi đầu nàng rũ xuống, không còn sức lực để ngẩng lên, cũng chẳng thể phát ra tiếng kêu, ả mới dừng tay.

Ngay lúc Thụ Yêu Bà Ngoại dừng lại, Tiểu Trác vốn cuộn tròn bên cạnh lại như con sâu nhỏ cựa quậy, khó khăn bò đến dưới chân ả. Nàng ngẩng mặt, liều mạng đưa mắt ra hiệu, miệng phát ra những tiếng “ô ô” không rõ ràng.

“Nga? Suýt nữa quên mất ngươi.”

Thụ Yêu Bà Ngoại túm tóc Tiểu Trác, nhấc bổng nàng lên, rồi rút miếng giẻ nhét trong miệng nàng ra.

“Bà ngoại, người phát hiện ra chuyện xấu của Nhiếp Tiểu Thiến thật là quá tốt!” Tiểu Trác không màng đến cơn đau từ da đầu, vội vàng phủi sạch quan hệ, “Sau khi ta phát hiện nàng ta tư thông với tên thư sinh kia, vốn định khuyên nàng dừng cương trước bờ vực, ai ngờ nàng ta lại đánh lén, trói ta thành thế này! Người nhất định phải làm chủ cho ta!”

“Nga?” Thụ Yêu Bà Ngoại nắm chặt tóc nàng, bắt nàng ngẩng mặt, đôi mắt âm lãnh nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng điệu nghiền ngẫm, “Vậy tại sao ngươi không trực tiếp đến bẩm báo cho ta?”

“Cái này…… cái này……” Tiểu Trác tức khắc nghẹn lời, nàng đối diện với ánh mắt lạnh băng thấu xương của Thụ Yêu Bà Ngoại, ấp úng nửa ngày mới nặn ra được một câu:

“Ta…… ta là muốn……”

“Chát!”

Thụ Yêu Bà Ngoại giáng một cái tát vang dội, khiến nàng ngã nhào xuống đất. Sau đó ả vung roi đen, không chút lưu tình quất tới tấp lên người Tiểu Trác.

“Việc thì ít, hỏng việc thì nhiều. So với phản bội, ta càng ghét cái loại phế vật như ngươi!” Tiếng roi không ngừng rơi xuống, giọng Thụ Yêu Bà Ngoại đầy khinh bỉ, “Chút tâm tư đó của ngươi, thật sự tưởng ta không nhìn thấu sao? Ngươi còn kém xa Nhiếp Tiểu Thiến.”

“A ——! Bà ngoại con biết sai rồi, a! Con không dám nữa!”

Tiếng kêu thảm thiết và xin tha của Tiểu Trác hòa lẫn vào nhau, Thụ Yêu Bà Ngoại càng quất càng tàn nhẫn. Sau mấy chục roi, ả mới dừng tay.

“Ta đã đem hai đứa bây dâng cho Hắc Sơn Lão Gia làm thiếp.” Thụ Yêu Bà Ngoại lắc lắc roi, cười âm trắc trắc, “Đợi đến khi các ngươi nếm trải thủ đoạn của Hắc Sơn Lão Gia…… tự nhiên sẽ hiểu bà ngoại ta nhân từ đến mức nào.”

“Bà ngoại, con không muốn gả cho Hắc Sơn Lão Gia!”

Tiểu Trác vừa nghe mình cũng bị đưa cho Hắc Sơn Lão Yêu, tức khắc sợ đến hồn phi phách tán. Không biết lấy đâu ra sức lực, nàng đột nhiên thoát khỏi những mảnh vải đã bị roi quất nát, quỳ bò dậy ôm chặt chân Thụ Yêu Bà Ngoại, khóc lóc cầu xin:

“Con không muốn vĩnh viễn không được siêu sinh đâu bà ngoại! Con luôn trung thành tận tâm với người, cầu người tha cho con lần này! Sau này con tuyệt đối không dám lừa dối người nữa!”

Thụ Yêu Bà Ngoại chỉ cười lạnh, nhấc chân đá văng nàng ra. Roi dài trong tay như con rắn sống vụt ra, một lần nữa trói chặt Tiểu Trác. Mặc kệ nàng khóc lóc thảm thiết, Thụ Yêu Bà Ngoại phất tay với đám tiểu quỷ:

“Nhét giẻ vào miệng nó lại. Trước khi xuất giá, canh giữ cho ta.”

Đám tiểu quỷ co rúm trong góc lập tức vây lại, kẻ nâng chân, người ấn tay, nhét giẻ vào miệng nàng.

Chỉ trong chớp mắt, Tiểu Trác đã bị trói chặt như cũ, bị ném trở lại góc tường như một kiện hàng hóa.

Thụ Yêu Bà Ngoại xử lý xong Tiểu Trác, chậm rãi đi dạo lại phía sau Nhiếp Tiểu Thiến. Ả túm tóc Nhiếp Tiểu Thiến, bắt nàng ngẩng đầu nhìn thẳng về phía trước.

“Ta sẽ cho ngươi tận mắt nhìn thấy, tên tiểu bạch kiểm mà ngươi liều chết che chở, bị rút gân lột da như thế nào.” Giọng điệu Thụ Yêu Bà Ngoại phấn khích đến run rẩy, ngay sau đó ả ra lệnh cho đám thị nữ giữa phòng, “Lột da tên thư sinh này cho ta, từ đầu đến chân, phải nguyên vẹn!”

“Đừng…… Bà ngoại, cầu xin người……”

Mắt thấy Ninh Thải Thần bị lột quần áo, một thị nữ đã rút ra con dao nhỏ sắc bén, tưởng tượng đến cảnh tượng máu thịt mơ hồ sắp tới, nước mắt trong suốt lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt Nhiếp Tiểu Thiến. Nàng không hiểu vì sao, đáy lòng chợt dâng lên một nỗi hận thù và phẫn nộ ngập trời.

Tại sao thế đạo này luôn đen tối như vậy? Tại sao người lương thiện luôn khó thoát vận rủi? Tại sao dù đã thành quỷ, vẫn không có lấy nửa phần tự do? Tại sao nàng vừa gặp được người khiến mình rung động, khiến mình cảm thấy như được sống lại, lại phải trơ mắt nhìn hắn chết dưới tay mình bằng cách tàn nhẫn như vậy?

Ngay khi lưỡi dao nhọn sắp đâm vào da thịt Ninh Thải Thần,

Ngay khi Thụ Yêu Bà Ngoại nhếch môi, chờ đợi tiếng kêu thảm thiết của con người sắp vang lên,

Ngay khi tâm thần Nhiếp Tiểu Thiến kề bên sụp đổ, rơi vào vực thẳm tuyệt vọng,

“Oanh ——!!!”

Một quả cầu lửa khổng lồ đường kính hơn 1 mét, trong lúc đám yêu quỷ không hề phòng bị, bất ngờ đâm nát cửa lớn, oanh tạc thẳng vào giữa phòng!

Trong ánh mắt kinh hãi của tất cả quỷ quái, quả cầu lửa cuồng bạo nổ tung ngay giữa căn phòng.

Lửa cháy hừng hực như sóng dữ quét ngang, trong khoảnh khắc nuốt chửng toàn bộ thính đường.

Truyện liên quan