Quyển 1 · Chương 41: Tâm tư của Từ San

Chương 41 Từ San tâm tư

Trần Phong lại không chiều hắn, hai tay khoanh trước ngực.

“Ta cũng chỉ quen mấy nàng dẫn đầu, còn lại thì hoàn toàn không biết mặt, làm sao giới thiệu được?”

Lúc này Tư Kiệt dẫn theo một người bạn mở miệng nói.

“Chết cha! Muốn tới gần còn không dễ sao? Chúng ta trước cùng nhau cụng ly uống rượu cho vui, rồi kiếm cơ hội trò chuyện không là xong?”

Đây là một nam sinh trông trẻ hơn bọn họ vài tuổi, tên là Trương Kiện, là một gã con ông cháu cha làm lãnh đạo ở công trường của Tư Kiệt.

Chắc hẳn hắn đi bar hộp đêm nhiều nên mới nghĩ cách tiếp cận như vậy.

Tư Kiệt nghe vậy trợn trắng mắt.

“Sao không bay giờ đi đánh một trận cho tụi này xem sành đi?”

“Ách! Chúng ta vung quyền, ai thua ai thắng……”

Trương Kiện rõ ràng cũng chỉ giỏi nói mồm, thực tế vẫn hơi ngượng, nên mới đưa ra đề nghị này.

Mọi người không có đề nghị nào hay hơn, nên đều hào hứng tán thành.

Lúc này Dương Phàm bỗng nghe thấy tiếng nhắc nhở của hệ thống.

【Từ San thân mật độ 20】

???

Chuyện gì đang xảy ra vậy??

Hắn phát hiện cô gái mặt bầu bĩnh kia bỗng tăng 20 điểm thân mật độ với mình, liền vô cùng nghi hoặc.

Thêm con số đó tính là rất nhiều rồi……

Mình vừa rồi hình như chẳng làm gì cả? Chỉ ngồi uống rượu nói chuyện với bạn bè thôi.

Hắn hơi tò mò quay đầu nhìn về phía mấy nữ sinh kia, phát hiện Từ San đang ngẩn người, không biết đang suy nghĩ gì.

Thật là thần kỳ……

Nhưng bảo hắn không có hứng thú với mỹ nữ như vậy thì chỉ là nói nhảm.

Suy tư một lát, hắn đưa ra quyết định.

Nói một câu.

“Nhìn bọn ngươi hết thuốc chữa rồi…… Ta đi đây!”

Mấy nam sinh đều nghi ngờ nhìn hắn, chỉ thấy hắn rót một chén rượu rồi bước thẳng tới chỗ mấy nữ sinh.

“Ngọa tào! Phàm gia khi nào máu thế này?”

“Phàm gia uy vũ!”

Mấy nữ sinh lúc này cũng thấy một nam nhân cầm ly rượu đi tới, trừ Từ San ra đều hơi khinh bỉ, nhưng không biểu lộ ra mặt.

【Lâm Tịch Viện thân mật độ -2】

Mấy nam sinh cũng nghiêm túc chú ý tình hình bên này.

Chỉ thấy Dương Phàm mang nụ cười đứng đối diện bàn, nói với Từ San đang ngạc nhiên nhìn hắn.

“Tiểu tỷ tỷ, nhận thức một chút nhé?”

Lâm Tịch Viện bên cạnh Từ San suýt nữa bật cười.

Nàng khá quen với Từ San, ngày thường cũng không ít giao lưu với đối phương.

Đừng nhìn con nhóc chết tiệt kia tuổi nhỏ, mặt mũi bầu bĩnh ngây thơ, thực chất lại là một con nhóc nghiện trai xinh và ham giàu điển hình.

Nói ánh mắt đối phương là cao nhất trong đám muội tử này cũng chẳng sai chút nào.

Gã mặt bình thường chim sẻ kia hẳn là thấy cái mặt lừa gạt của Trương Kiện, tưởng nhầm con nhóc chết tiệt này là loại con gái lương thiện, nên thấy dễ tiếp cận.

Buồn cười thật, sao chim sẻ giờ không tự biết mình chút nào?

Mấy nữ sinh khác cũng nghĩ vậy, trong lòng rất chế giễu hành vi của Dương Phàm, có thể nói là khinh thường.

Nhưng rất nhanh bọn họ liền sốc rồi……

Từ San thấy Dương Phàm chủ động tới gần nàng, trong lòng bỗng vui mừng khôn xiết.

Đúng là đi mòn giày sắt tìm không thấy, bỗng nhiên có được chẳng tốn công, cầu gì được nấy.

Vốn nàng đang tự hỏi làm sao tiếp cận đối phương cho tự nhiên, kết quả chuyện đó xảy ra trong nháy mắt.

Quả thực xứng với việc mình trúng số……

Nụ cười không giấu nổi, lập tức xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp, chỉ thấy nàng đứng lên nói.

“Được chứ!”

Nói xong liền định mở bia……

Ngọa tào??

Trước phản ứng của muội tử này, đừng nói mấy nam sinh, ngay cả năm muội tử kia cũng đều bối rối.

Chuyện này hoàn toàn khác với kịch bản tưởng tượng……

Sao lại thế?

Con nhóc này hôm nay uống nhầm thuốc?

Nhưng Lâm Tịch Viện phản ứng rất nhanh, vội nói.

“Con nhóc chết tiệt, tối nay phải làm việc, sao uống rượu được?”

Từ San nghe vậy cũng chẳng bận tâm.

“Viện viện tỷ, uống một chén không sao……”

Làm việc?

Tưởng ai ngốc đâu?

Hơn nữa với tửu lượng của mình, uống chút rượu này chẳng ảnh hưởng gì.

Lâm Tịch Viện thấy đối phương nói vậy, lập tức cảm thấy thật khó hiểu, nhưng cũng không tiện ngăn cản.

Muốn xem trong bụng đối phương rốt cuộc bán gì thuốc.

Từ San rót rượu xong rồi chạm ly với Dương Phàm.

“Ta tên Từ San, tiểu ca ca gọi thế nào?”

“Dương Phàm.”

Hai người uống cạn một hơi.

Sau đó Từ San nói đùa.

“Ta nghe bọn họ gọi ngươi là Phàm gia đấy! Ta cũng gọi vậy nhé?”

“Bọn đó nói đùa với ta thôi! Thêm chữ V gì?”

“Được chứ!”

Hai người chỉ đơn giản trao đổi vài câu, liền thuận lợi đổi được thông tin liên lạc, khiến những người khác phải há hốc mồm kinh ngạc.

Các nam sinh càng thấy ruột đau, đây chính là cô em gái lớn lên xinh đẹp nhất trong sáu người, sao lại quyến rũ được người ta như vậy chứ!

Thế nhưng dễ dàng thế mà cũng đưa được thông tin liên lạc, mẹ nó, đến lượt mình cũng đúng thôi mà!

Bọn họ trong khoảnh khắc không thể bình tĩnh nổi.

Trương Kiện trực tiếp rót ly rượu tiến tới chỗ này, rõ ràng là muốn bắt chước Dương Phàm.

Hắn mục tiêu rất rõ ràng, nếu cô em gái xinh đẹp nhất kia đã bị tiếp cận thành công, hiện tại chắc chắn phải chọn người thứ hai.

Vì thế hắn đứng bên cạnh Dương Phàm, đối với Lâm Tịch Viện ở đối diện nở nụ cười tự cho là mê người.

“Tiểu tỷ tỷ, có thể làm quen một chút không?”

Thế nhưng đối phương chỉ liếc hắn một cái.

“Đang làm việc, không thể uống rượu.”

???

Nụ cười của Trương Kiện lập tức đông cứng trên mặt, nãy giờ mỹ nữ kia không phải đang uống rượu với anh chàng kia sao? Chẳng lẽ nàng không làm việc?

Nhưng hắn cũng không bỏ cuộc, tiếp tục cười nói.

“Vậy chờ các bạn làm việc xong quay lại cùng chơi nhé! Có thể kết bạn thêm không?”

“Không được!”

“……”

Nima!

Cái đãi ngộ này khác hẳn với anh chàng bên cạnh hẳn rồi!

Chắc chắn là mình chọn sai đối tượng tiếp cận, nhưng bây giờ đổi đối tượng rõ ràng không thích hợp, mẹ nó, không phải là hớ hênh rồi sao?

Dương Phàm thấy Trương Kiện đứng bên cạnh xấu hổ cầm ly rượu, không biết nên tiếp tục thế nào.

Hắn cầm rượu trên bàn rót cho mình một ly, sau đó cụng ly với đối phương.

“Chúng ta uống một ly.”

“Ách, hay!”

Uống xong thấy hắn vẫn chưa muốn đi, Dương Phàm cũng lười quản hắn, quay sang Từ San nói.

“Đi hát không?”

Từ San rất nể tình, trực tiếp đứng dậy.

“Được nha! Hay là chọn một bài song ca hai chúng ta cùng hát?”

“Cậu chọn bài đi! Để mình xem có hát được không……”

Dương Phàm hát còn tạm được, không nói hay lắm nhưng cũng không dở, nên hắn chẳng mảy may giả tạo.

Những người khác thấy hai người này cứ thế mà định song ca, trong lúc nhất thời đầy đầu dấu chấm hỏi, tình hình này phát triển có hơi nhanh quá không?

Nhất kiến chung tình?

Nhưng anh chàng này cũng chẳng đẹp trai, bọn họ trọng cái gì ở hắn?

Dương Phàm mặc kệ người khác nghĩ gì, hắn và cô em gái chọn bài Ai Minh Lãng Tử Tâm rồi bắt đầu song ca.

Giọng cô em gái rất êm tai, hát cũng không tệ, hắn rõ ràng chỉ làm nền.

Nhưng không sao cả, hát cũng không quan trọng, đó chỉ là nhịp cầu để hai người quen nhau thôi.

Truyện liên quan