Chương 54: Khiêu khích của Tự Thân Giáo

Sáng sớm sau khi trở về, Tôn Thần vẫn luôn ở khách sạn đả tọa nghỉ ngơi, mãi cho đến buổi chiều mới tỉnh lại.

Tỉnh lại việc đầu tiên, Tôn Thần tiến vào phòng tắm, xả đầy nước vào bồn, tiếp tục dùng phương pháp hít thở không thông để tăng cường tinh thần niệm lực.

Khoảng bảy phút sau, Tôn Thần mới từ bồn tắm bước ra, nỗ lực thở dốc nửa phút, sau khi khôi phục thể lực liền tắm rửa sạch sẽ.

Tắm rửa xong, Tôn Thần không vội vã đi ra ngoài mà ở trong phòng chờ đợi.

Bởi vì hắn nhận được tin nhắn của Mạc Tú, bảo hắn chờ ở khách sạn, dường như có phát hiện mới.

Tôn Thần lại tu luyện thêm một giờ mới nghe thấy tiếng Mạc Tú gõ cửa.

Tôn Thần mở cửa cho Mạc Tú, sau khi đối phương vào phòng và đóng cửa lại, Mạc Tú vẻ mặt phẫn nộ nói: “Tên tôn tử kia quả nhiên có vấn đề!”

Không đợi Tôn Thần dò hỏi, Mạc Tú căm giận nói: “Cảnh sát cũng cảm thấy cái chết của mẹ hắn có kỳ quặc, yêu cầu hắn hiệp trợ điều tra, tên kia chết sống không chịu, nói cái gì người chết là lớn nhất, phải lo liệu hậu sự cho mẹ mình.”

“Chỉ dùng nửa ngày, hắn đã hỏa táng thi thể mẹ, hơn nữa còn thừa kế toàn bộ di sản đứng tên bà, làm xong những việc đó thì tự nhốt mình trong nhà, lấy lý do đau buồn quá độ để từ chối gặp mặt cảnh sát.”

“Ta lén đi xem thử, hắn vậy mà lại ở nhà chơi game! Người quen biết thì biết mẹ hắn đã mất, người không biết còn tưởng nhà hắn chết một con chó, lão tử chưa từng thấy kẻ nào tuyệt tình như súc sinh!”

Nói đến câu cuối, Mạc Tú không nhịn được mắng to hành vi vô tình của Lưu Thọ.

Nghe xong những lời tức giận của Mạc Tú, Tôn Thần nhíu mày nói: “Cảnh sát không nghi ngờ Lưu Thọ có vấn đề sao?”

Mạc Tú đáp: “Những hình cảnh đó cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên nghi ngờ hắn, nhưng cảnh sát không tìm thấy chứng cứ chứng minh sự việc liên quan đến Lưu Thọ. Có camera giám sát ghi lại, trước khi người chết rơi lầu không có ai khác trong phòng, hơn nữa Lưu Thọ cũng có chứng cứ ngoại phạm, trừ phi dùng hình tra tấn, bằng không rất khó biết chân tướng.”

Nhắc tới việc dùng hình, Mạc Tú trong lòng một trận lửa nóng, rất muốn kéo Lưu Thọ tới một nơi không người để tư hình, hắn không tin Lưu Thọ không mở miệng.

Tôn Thần lại hỏi: “Ngoài những thứ này ra còn gì nữa không?”

“Tên kia tự nhốt mình trong phòng, hiện tại chỉ có bấy nhiêu tin tức.” Mạc Tú nói.

Lưu Thọ tự nhốt mình, không gặp bất cứ ai, điều này khiến Mạc Tú đang âm thầm theo dõi vô cùng phẫn nộ, có mấy lần muốn phá cửa xông vào, nhưng Mạc Tú đều nhịn xuống.

Cuối cùng thật sự không còn cách nào, Mạc Tú đành phải trở về, đem thái độ của Lưu Thọ báo cho Tôn Thần, xác nhận nghi ngờ của Tôn Thần là đúng.

Tôn Thần nói: “Nếu Lưu Thọ có chứng cứ ngoại phạm, chứng tỏ cái chết của mẹ hắn khả năng có uẩn khúc, cho nên ngươi cần tiếp tục nhìn chằm chằm hắn, đặc biệt là vào nửa đêm.”

“Chẳng lẽ hắn thật sự sẽ cùng người khác kết phường mưu sát mẹ mình?” Mạc Tú càng thêm phẫn nộ, thế gian sao lại có loại người như vậy.

“Với năng lực của Lưu Thọ, e là không làm được việc khiến một người nhảy lầu, cho nên mới cần ngươi tiếp tục theo dõi hắn.” Tôn Thần nghi ngờ hung thủ là kẻ khác.

Lưu Thọ chỉ là người bình thường, mặc cho chỉ số thông minh phạm tội của hắn có cao đến đâu, cũng không trốn thoát được sự tra xét của một siêu phàm giả.

Một ngày trôi qua, hành động của Lưu Thọ như đã được quy hoạch sẵn, thành thật ở yên trong nhà, từ chối mọi sự điều tra.

Nếu cái chết của Mai Lộng Hoa thật sự do Lưu Thọ mưu tính, hắn chắc chắn sẽ không từ chối giao lưu với cảnh sát.

Chắc chắn là kẻ đứng sau sợ Lưu Thọ lộ tẩy, nên mới bắt hắn từ chối giao tiếp, giữ im lặng.

Mạc Tú gật đầu nói: “Cũng phải, tên kia mà có chút chỉ số thông minh, thì đẳng cấp trò chơi của hắn đã không dừng ở mức đồng thau.”

Hảo thay, trình độ chơi game của Lưu Thọ trực tiếp bị Mạc Tú xem thường.

Vì muốn biết chân tướng, Mạc Tú không ngại việc phải canh chừng Lưu Thọ, vui vẻ tiếp thu đề nghị của Tôn Thần, tính toán đối đầu với Lưu Thọ đến cùng.

Sau đó Mạc Tú hỏi: “Tối qua sư huynh xử lý bao nhiêu tên?”

Tôn Thần không giấu giếm, nói thật: “Mật độ ở Du Thành khá lớn, có mười ba tên.”

“Nhiều vậy sao!” Mạc Tú trừng lớn mắt, rất muốn cùng Tôn Thần đi trừ hại cho dân.

“Lực lượng Thỏ Tổ ở Du Thành còn yếu hơn cả ở Dung Khu, nếu đã tới đây, thuận tiện giúp bọn họ giảm bớt áp lực, tránh để nhiều người vô tội gặp tai họa.” Tôn Thần nói.

Tình hình Du Thành nghiêm trọng hơn Tôn Thần tưởng tượng.

Trải qua cuộc truy sát tối qua, Tôn Thần mới biết, Thỏ Tổ Du Thành đã bị đông đảo siêu phàm giả phạm tội bức đến mức không lo xuể, dẫn tới những kẻ siêu phàm hoang dã càng thêm không kiêng nể gì.

Vì vậy, Tôn Thần quyết định ở lại Du Thành vài ngày, chờ quét sạch đám rác rưởi này rồi mới trở về Dung Khu.

“Có người muốn tự sát!”

Đúng lúc này, xung quanh khách sạn truyền đến một trận tiếng thét chói tai hỗn loạn.

Trong phòng, Tôn Thần và Mạc Tú giật mình, vội vàng chạm vào cửa sổ kính, lớp kính màu xám nháy mắt trở nên trong suốt.

Lúc này, hai người nhìn xuyên qua kính, thấy một người đàn ông trung niên đứng cạnh cầu vượt cao hơn mười mét, hai tay chắp trước ngực, vô cùng thành kính, miệng lẩm bẩm.

Cách quá xa, không ai biết ông ta đang lẩm bẩm điều gì.

Ngay sau đó, người đàn ông trung niên không chút do dự đổ người về phía trước, cả thân hình cứng đờ như một khúc gỗ ngã xuống, đập mạnh xuống mặt đường phía dưới.

Lúc này vừa vặn là giờ tan tầm, trên đường đầy rẫy xe cộ.

Người đàn ông trung niên rơi xuống, đầu đập thẳng vào cạnh chiếc xe tải đang chạy qua, máu thịt văng tung tóe, nháy mắt mất đi sự sống.

“A!”

Toàn bộ khách sạn vang lên tiếng kêu sợ hãi, bị cảnh tượng huyết tinh này dọa cho hoảng loạn.

Sau khi người chết, xe cộ trên hai làn đường lập tức dừng lại, không ngừng có người từ trong xe bước ra quan sát, trong chốc lát trên cầu dưới cầu đứng đầy người.

Trong khách sạn, ánh mắt Tôn Thần và Mạc Tú dần trở nên âm hàn.

Đến lúc này mà họ còn không biết đây là việc làm của siêu phàm giả thì họ cũng không cần tồn tại nữa.

“Súc sinh! Người đó chỉ là một người bình thường, hắn sao có thể hạ thủ được!” Mạc Tú vô cùng phẫn nộ, hận không thể lập tức xé xác kẻ đứng sau màn.

Người thường không hiểu tại sao người nọ lại tự sát.

Tôn Thần và Mạc Tú lại vô cùng rõ ràng, người nọ chắc chắn đã bị siêu phàm giả khống chế.

Nhìn chằm chằm nơi người nọ tử vong, Tôn Thần trầm mặc một lát, tự lẩm bẩm: “Thủ thế của người nọ trước khi chết có ý nghĩa gì?”

Tự sát thì tự sát, tại sao trước khi chết còn phải làm động tác thừa thãi như vậy, hay là có ẩn ý gì?

Tôn Thần không nghĩ ra, Mạc Tú lại càng không biết.

Trong căn cứ Thỏ Tổ ở Du Thành, tất cả thành viên sau khi xem video nhảy cầu tự sát đều lộ vẻ phẫn nộ, Thỏ Bốn đập nát cái bàn trước mặt.

“Tự Thân Giáo!” Thỏ Bốn nghiến răng nghiến lợi, liếc mắt một cái liền nhận ra kẻ đứng sau.

Tô Nghiên giật mình, từ sau khi suýt bị Kim Hoa giết chết, cô đối với ba chữ Tự Thân Giáo này vô cùng nhạy cảm, vội vàng hỏi: “Tứ ca, làm sao nhìn ra là Tự Thân Giáo đang quấy phá?”

Thỏ Bốn mặt âm trầm nói: “Hai tay chắp trước ngực, động tác này là giáo lễ của Tự Thân Giáo, khi thi hành giáo lễ, bọn chúng còn lẩm bẩm ‘Thần hộ chúng sinh’, đó là giáo lý chó má của Tự Thân Giáo!”

Thỏ Bốn từng bao vây tiễu trừ Tự Thân Giáo, nên đối với giáo lễ và giáo lý của chúng không hề xa lạ.

Lúc này, Thỏ 22 đứng dậy phẫn nộ nói: “Tứ ca, người của Tự Thân Giáo đang trắng trợn khiêu khích, nhất định phải tìm ra bọn chúng, xử quyết toàn bộ!”

“Lão tử dù có liều mạng cũng phải băm vằm đám tôn tử này thành vạn mảnh!”

Những người khác cũng phụ họa theo.

Là siêu phàm giả, việc ra tay với người bình thường, trong mắt tất cả siêu phàm giả, đây là hành vi đê tiện nhất.

Nhưng Tự Thân Giáo chính là đê tiện như vậy!

Đây không phải lần đầu tiên Mười Hai Cầm Tinh chứng kiến hành vi không có điểm mấu chốt của Tự Thân Giáo, mỗi khi nhìn thấy hoặc nhớ lại, những người có lương tri đều không thể kìm nén sự phẫn nộ.

Nhìn ánh mắt tràn đầy thù hận của mọi người trong căn cứ, Thỏ Bốn hô lớn: “Tất cả im lặng!”

Sau đó Thỏ Bốn nói: “Lũ chuột Tự Thân Giáo làm như vậy là muốn kích động lửa giận của chúng ta, rất hiển nhiên, chúng đã làm được!”

“Nhưng mà!”

Thỏ Bốn nâng cao âm lượng, tiếp tục nói: “Các ngươi có từng nghĩ tới, tại sao con chuột này lại đột nhiên phát ra khiêu khích vào lúc này không?”

Tô Nghiên nhíu mày, dường như nghĩ tới điều gì, vội nói: “Chẳng lẽ cuộc càn quét ở Thục Thành đã chạm đến lợi ích của chúng?”

Thỏ Bốn nhìn về phía Tô Nghiên, trầm giọng nói: “Nếu ta đoán không lầm, hẳn là như thế!”

“Vì sao?” Tô Vương khó hiểu.

Mọi người nhìn về phía Thỏ Bốn, Thỏ Bốn phất tay, trực tiếp mở bản đồ Thục Thành và Du Thành ra.

Thỏ Bốn chỉ vào bản đồ hai thành nói: “Trong khoảng thời gian này, Thục Thành có ba phương thế lực liên thủ bao vây tiễu trừ Tự Thân Giáo, bức cho đám chuột nhắt Tự Thân Giáo kia phải ẩn nấp đi. Ta không đoán ra ý đồ của Tự Thân Giáo khi tới Thục Thành, nhưng từ hành động khiêu khích vừa rồi có thể thấy, cuộc bao vây tiễu trừ tại Thục Thành đã làm tan vỡ bố cục của bọn chúng.”

“Xét về vị trí địa lý, Du Thành gần Thục Thành nhất. Hành động khiêu khích của Tự Thân Giáo có ý tứ vây Ngụy cứu Triệu. Bọn chúng biết lực lượng Thỏ Tổ ở Du Thành rất mỏng yếu, chỉ cần làm ầm ĩ ở Du Thành, lực lượng Thục Thành tất nhiên sẽ chi viện tới đây, đến lúc đó chính là thời điểm bọn chúng xé rách phòng tuyến!”

Có thể ngồi vào vị trí người phụ trách Thỏ Tổ tại Du Thành, đầu óc Thỏ Bốn vô cùng minh mẫn và chín chắn.

Hành động khiêu khích của Tự Thân Giáo chọc giận hắn, nhưng hắn vẫn giữ được lý trí, phân tích ý đồ của Tự Thân Giáo trong thời gian ngắn như vậy.

“Càng như thế, càng không thể để Tự Thân Giáo được như ý!” Có người nghiến răng, cần phải kiên trì, khiến Thục Thành tăng cường lực lượng, một mẻ hốt gọn tất cả giáo đồ Tự Thân Giáo.

Tô Nghiên lo lắng nói: “Lực lượng Du Thành không đủ, không thể mượn lực từ Thục Thành, vậy còn có thể mượn lực từ đâu, Kiềm Thành sao?”

Tuy nhiên, Thỏ Hai Mươi Hai lại tỏ ý hoài nghi: “Như Tứ ca nói cũng có lý, nhưng ý đồ của Tự Thân Giáo quá rõ ràng, vạn nhất không phải thì sao?”

Thỏ Bốn hít sâu một hơi nói: “Đây là dương mưu của Tự Thân Giáo, dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng không thể ngồi nhìn Du Thành náo loạn, cho nên mượn lực là cần thiết, hơn nữa bắt buộc phải mượn lực từ Thục Thành!”

“A?!”

Mọi người lộ vẻ kinh ngạc, không hiểu ý của Thỏ Bốn.

Vừa rồi còn phân tích cục diện giữa Thục Thành và Du Thành, bây giờ lại muốn mượn lực từ Thục Thành, chẳng phải là đang chừa đường sống cho Tự Thân Giáo sao?

Không đợi mọi người đặt câu hỏi, Thỏ Bốn tự giải thích: “Nếu mượn lực từ Kiềm Thành, chúng ta có thể đảm bảo Kiềm Thành không có lũ chuột nhắt Tự Thân Giáo khác quấy phá sao? Đã như vậy, chi bằng tương kế tựu kế, để phía Thục Thành chủ động mở một lỗ hổng, lộ ra sơ hở, chờ người của Tự Thân Giáo nhảy ra, đồng thời còn có thể giảm bớt áp lực cho Du Thành.”

Nếu Tự Thân Giáo đã bày ra dương mưu, vậy thì cứ làm theo ý bọn chúng, ngược lại giăng bẫy chờ bọn chúng chui vào.

Mọi người hiểu ý của Thỏ Bốn, Tô Vương cười khổ nói: “Tứ ca, làm vậy có quá mạo hiểm không? Vạn nhất lũ chuột nhắt Tự Thân Giáo ở Thục Thành thực sự đào thoát qua lỗ hổng đó, chẳng phải chúng ta thành tội nhân sao?”

Thỏ Bốn cười nói: “Cho nên, việc này còn cần thương thảo với phía Thục Thành, kết quả cuối cùng phải có trước tối nay. Chúng ta cũng không thể nhàn rỗi, từ đêm nay bắt đầu, phân ra một nửa người đi truy quét Tự Thân Giáo, những người khác giữ nguyên vị trí. Cứ bắt đầu tra từ kẻ vừa chết kia, điều tra rõ quỹ đạo hành động của hắn, rà soát tất cả những nhân viên khả nghi từng tiếp xúc với hắn!”

“Còn về Độc Thủ, cứ mặc kệ hắn giết!”

Truyện liên quan