Chương 278: Nhà họ Mạnh bị diệt

“Cái gì?!”

Nghe được từ “Tự Hồn” kia một khắc, Tôn Thần đại kinh thất sắc, trăm triệu không ngờ tới, đối phương lại là giáo đồ của Tự Thân Giáo!

Đối phương vận dụng hiến tế thuật của Tự Thân Giáo sau, tinh thần niệm lực tăng mạnh, chống đỡ được sự trấn áp của tinh thần uy áp, toàn thân hơi thở sôi trào, trở tay trực tiếp công kích về phía Tôn Thần đang lao tới.

“Phanh!”

Vị thập giai Hầu cấp kia đánh ra một chưởng, Thanh Lôi của Tôn Thần bị đối phương chặn đứng, hơn nữa còn đánh bay Tôn Thần trở lại.

“Hiến tế thuật!”

Tôn Thần bị đánh bay, người của Long Hổ Sơn đều sắc mặt đại biến, nhận ra vị thập giai Hầu cấp kia vừa rồi đã vận dụng hiến tế thuật của Tự Thân Giáo.

Cùng lúc đó, Mạc Tú trên không trung cũng kết thúc tinh thần uy áp, rơi xuống đất, đi đến bên cạnh Tôn Thần, sắc mặt hơi tái nhợt.

“Chúng ta hình như chọc phải ổ sói rồi!”

Mạc Tú nhìn về phía người nhà họ Mạnh, cảm nhận được sự điên cuồng trong mắt họ, mỗi người đều đang cười dữ tợn, gắt gao nhìn chằm chằm Tôn Thần và Mạc Tú.

Tôn Thần không nói gì, âm thầm luyện hóa hồn phách vừa nuốt chửng, toàn lực bổ sung siêu phàm lực lượng, chuẩn bị cho đại chiến sắp tới.

“Đạo lấy chết của nhà họ Mạnh thật đúng là kỳ lạ.” Trương Trọng Thanh nhìn về phía vị cường giả Vương cấp khô gầy của nhà họ Mạnh, cười lạnh nói.

“Đều là các ngươi bức!”

Vị lão giả khô gầy lộ ra ánh mắt thâm sâu, phẫn hận nhìn Trương Trọng Thanh.

“Chúng ta bức? Bức các ngươi đi bán mạng?” Trương Trọng Thanh cười nhạo.

Lão giả khô gầy lên án: “Long Hổ Sơn các ngươi có Lão Thiên Sư tọa trấn, ở Cống Thành một tay che trời, không chỉ không nghĩ tới việc quan tâm những tiểu gia tộc như chúng ta, ngược lại còn chèn ép, sợ chúng ta thay thế Long Hổ Sơn. Lần này các ngươi tùy tiểu súc sinh kia tiến đến nhà họ Mạnh, chẳng phải chính là vì mục đích này sao?”

“Long Hổ Sơn chèn ép các ngươi? Buồn cười! Phàm là Long Hổ Sơn có ý tranh quyền đoạt lợi, nhà họ Mạnh có thể tồn tại đến bây giờ sao?” Trương Trọng Thanh lộ ra vẻ khinh thường.

Không phải hắn khinh thường nhà họ Mạnh, mà trong mắt Long Hổ Sơn, nhà họ Mạnh chẳng là gì cả, không cần Lão Thiên Sư ra tay, một mình hắn cũng có thể dẹp yên nhà họ Mạnh.

Nhưng hiện tại đối phương lại nói Long Hổ Sơn chèn ép họ, lời này càng nghe càng nực cười.

Lão giả khô gầy thẹn quá hóa giận, lớn tiếng nói: “Long Hổ Sơn các ngươi tự xưng là danh môn chính phái, kỳ thực dối trá đến cực điểm. Ngươi có biết, ở Cống Thành có bao nhiêu gia tộc khinh thường các ngươi không?”

Trương Trọng Thanh lạnh cười: “Cho nên, đây là lý do nhà họ Mạnh chứa chấp người của Tự Thân Giáo, lại còn gia nhập Tự Thân Giáo?”

Chuyện nhà họ Mạnh có liên quan đến Tự Thân Giáo, từ sau khi Lão Thiên Sư đuổi giết giáo chủ Tự Thân Giáo trở về, Trương Trọng Thanh đã sớm nghi ngờ.

Lúc ấy trong bóng tối luôn có người nhìn chằm chằm Long Hổ Sơn, mưu toan đánh gãy quá trình Lão Thiên Sư đột phá Đế cấp, nhưng sau khi Trương Trọng Thanh đi ra ngoài truy kích, chúng lại mai danh ẩn tích.

Trải qua một phen tra xét, phát hiện đối phương lại có liên hệ với nhà họ Mạnh.

Rất nhanh, Trương Trọng Thanh liền thông suốt.

Chỉ có thế lực bản địa làm yểm hộ, người của Tự Thân Giáo mới có thể đi lại tự nhiên ở Cống Thành.

Tuy nhiên, lúc ấy Trương Trọng Thanh không có chứng cứ chứng minh nhà họ Mạnh liên quan đến Tự Thân Giáo, nên vẫn luôn chờ đợi đến bây giờ.

Hiện giờ dưới sự áp bách của Tôn Thần, nhà họ Mạnh không thể nhịn được nữa, bị bức phải vận dụng hiến tế thuật của Tự Thân Giáo, bại lộ thân phận.

“Chỉ cần có thể hủy diệt Long Hổ Sơn, gia nhập Tự Thân Giáo thì đã sao!” Lão giả khô gầy lạnh lùng nói.

“Khoảng thời gian trước bao vây tiễu trừ Tự Thân Giáo ở Cống Thành, nhà họ Mạnh các ngươi hưởng ứng tích cực nhất, hiện tại ngẫm lại thật đúng là châm chọc!”

Trương Trọng Thanh không khỏi nhớ tới trường hợp nhà họ Mạnh bao vây tiễu trừ Tự Thân Giáo rầm rộ trước kia, hiện tại phát hiện ra, lại là vừa ăn cướp vừa la làng.

“Ngươi xuống địa ngục mà châm chọc đi! Tự Huyết!”

Lão giả khô gầy trực tiếp vận dụng hiến tế thuật, giương nanh múa vuốt giết về phía Trương Trọng Thanh.

“Một tên Nhất giai Vương cấp, cho rằng vận dụng hiến tế thuật là có thể thắng được ta, ai cho ngươi tự tin?” Trương Trọng Thanh khinh thường nói.

Bên kia.

Sau khi tinh thần uy áp biến mất, Mạnh Hải Minh và đám người có thể thở dốc, đứng dậy, mặt mày dữ tợn, lộ ra ánh mắt đáng sợ.

“Thần Chi Ban, Tự Huyết!”

“Thần Chi Ban, Tự Hồn!”

“Đệ tử nhà họ Mạnh nghe lệnh, giết sạch bọn chúng!”

Chuyện tới nước này, cường giả nhà họ Mạnh không còn che giấu, sôi nổi vận dụng hiến tế thuật, sau đó lao về phía Tôn Thần và Mạc Tú.

Họ hận chết Tôn Thần, nếu không phải Tôn Thần nhiều lần giết người nhà họ Mạnh, uy hiếp đến căn cơ của gia tộc, họ cũng sẽ không bại lộ như vậy.

Bất quá, không phải ai trong nhà họ Mạnh cũng là giáo đồ Tự Thân Giáo, rất nhiều người ngơ ngác nhìn những kẻ đang vận dụng hiến tế thuật xung quanh, lâm vào mê mang và giãy giụa, không biết làm sao.

Những người đó không thể ngờ được, nhà họ Mạnh lại có nhiều người đã trở thành giáo đồ Tự Thân Giáo đến thế.

“Cứu người!”

Lấy Trương Tuyệt làm đầu, người của Long Hổ Sơn sôi nổi tiến đến chi viện, những người đứng xem cũng bị cuốn vào cuộc chiến.

Nhưng họ ở cách khá xa, mới chi viện được một nửa thì Tôn Thần và Mạc Tú đã bị vây quanh, người của Long Hổ Sơn và nhà họ Mạnh đã chém giết lẫn nhau.

“Lão Tôn, chạy trước đi!”

Trương Tuyệt vừa khống chế Tím Lôi đối địch, vừa không quên bảo Tôn Thần và Mạc Tú thoát ra ngoài, sợ Tôn Thần nhất thời nóng đầu mà mất mạng.

Họ đều nhìn ra, sau khi nhà họ Mạnh bại lộ, rất nhiều người bắt đầu liều mạng, trở nên cực kỳ điên cuồng, muốn mở một đường máu, nếu không chỉ có con đường chết.

Nhưng đã muộn.

Khi Trương Tuyệt nhắc nhở Tôn Thần chạy trốn, vị thập giai Hầu cấp vận dụng hiến tế thuật cùng Mạnh Hải Minh và đám người trực tiếp sát về phía Tôn Thần. Họ hận Tôn Thần nhất, đương nhiên muốn giết Tôn Thần trước, sau đó mới liều mạng với người của Long Hổ Sơn.

“Đi!”

Tôn Thần cảm nhận được nguy hiểm tử vong, vội vàng nói với Mạc Tú.

Sau khi vận dụng hiến tế thuật, thực lực người nhà họ Mạnh tăng lên một bậc, hơn nữa đối phương còn có một vị thập giai Hầu cấp, với thực lực của hai người căn bản không đánh lại.

Mạc Tú vừa mới vận dụng tinh thần uy áp, hiện tại không thể dùng lại, chỉ có thể tránh né trước.

“Tiểu súc sinh này dồn nhà họ Mạnh vào đường cùng, hôm nay dù có chết cũng phải giết nó!”

Mạnh Hải Minh gầm lên dữ tợn, thống hận Tôn Thần đến cực điểm, ra lệnh cho người nhà họ Mạnh toàn lực đánh chết Tôn Thần.

Hơn ba mươi người đồng thời ra tay với Tôn Thần và Mạc Tú, đủ loại quang mang bao phủ tới, Mạc Tú vội vàng thúc giục khả năng khống vật, cực nhanh bay lên không trung tránh né.

“Bá!”

“Oanh!”

Dưới sự mang theo của Mạc Tú, hai người thẳng tắp nhanh chóng bay lên. Ngay khi hai người vừa vào giữa không trung, nơi họ đứng lúc trước trực tiếp bị tạc ra một cái hố to, khí lãng khổng lồ suýt chút nữa hất văng hai người.

Những kẻ vây sát Tôn Thần và Mạc Tú ngẩng đầu, lúc này, bốn kẻ có khả năng khống phong vội vàng dẫn người bay lên, muốn đuổi theo giết kẻ đầu sỏ gây ra cảnh tuyệt vọng cho nhà họ Mạnh.

“Phốc!”

Đúng lúc này, siêu phàm phản phác xuất hiện, vị Vương cấp của nhà họ Mạnh bị Trương Trọng Thanh nhẹ nhàng chém giết, nhanh hơn mọi người tưởng tượng.

“Trời muốn diệt nhà họ Mạnh ta sao?”

Có người nhà họ Mạnh lão lệ tung hoành, ngửa mặt lên trời gào thét, bắt đầu lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Dưới sự giúp đỡ của Tự Thân Giáo, nhà họ Mạnh vừa mới sinh ra Vương cấp, được các thế lực ở Cống Thành xưng là gia tộc đứng đầu dưới Long Hổ Sơn, khoảng thời gian này không biết được bao nhiêu người nịnh hót, cả nhà họ Mạnh đang ở trong quá trình hưởng thụ.

Ai ngờ, chỉ vì đệ tử nhà họ Mạnh mắng vài câu trong nhóm, liền dẫn tới một hồi sát kiếp, bị bức bại lộ thân phận, dẫn tới nhà họ Mạnh đi đến diệt vong.

“Trời không diệt bất cứ kẻ nào, là nhà họ Mạnh các ngươi tự chịu diệt vong!”

Một tảng lớn người đạp phi hành khí xuất hiện, người của Hổ Tổ đã tới!

Hổ Tổ lúc này vẫn đang ở Việt Thành, dẫn đầu là hai vị Thập giai Hầu cấp, phía sau còn có hơn bốn mươi vị Hầu cấp cùng hơn trăm vị Tử cấp, bao vây chặt chẽ toàn bộ Mạnh gia thôn.

“Phanh!”

“Phanh!”

Những kẻ truy kích Tôn Thần bị người của Hổ Tổ chặn lại, công kích khiến chúng rơi xuống từ trên không, Tôn Thần và Mạc Tú nhân cơ hội rời khỏi không trung, đáp xuống bên cạnh Mạnh Từ Tông.

“Các ngươi thế nào rồi?” Mạnh Từ Tông lo lắng hỏi Tôn Thần và Mạc Tú.

Mạc Tú lắc đầu nói: “Không sao, vẫn còn có thể chiến đấu!”

Tôn Thần lại lắc đầu nói: “Giao cho Hổ Tổ đi!”

Mạc Tú chậm rãi gật đầu, sắc mặt hơi khó coi, cười lạnh nói: “Ta còn tự hỏi sao hôm nay Hổ Tổ lại không tới, hóa ra là muốn mặc kệ chúng ta ép Mạnh gia vào đường cùng, để bọn họ lập công, chúng ta thế này là bị lợi dụng rồi sao?”

“Lợi dụng thì chưa hẳn, Hổ Tổ có tới hay không thì ta vẫn sẽ ra tay với Mạnh gia, chỉ là không ngờ rằng, người của Mạnh gia lại có nhiều kẻ là tín đồ của Tự Thân Giáo đến thế.”

Tôn Thần rất ngạc nhiên, nhìn những đệ tử Mạnh gia không ngừng ngã xuống, trong lòng có chút nghi hoặc, Tự Thân Giáo đó có gì hay ho đến vậy sao?

“Tự Thân Giáo mê hoặc nhân tâm rất giỏi, nhưng suy cho cùng, vẫn là do tư dục của bản thân đang quấy phá.”

Sau khi giết xong kẻ cầm đầu Vương cấp của Mạnh gia, Trương Trọng Thanh đi tới bên cạnh Tôn Thần, không hề giúp đỡ người của Hổ Tổ.

Tuy nhiên, Trương Tuyệt và những người khác vẫn đang ra tay, cùng người của Hổ Tổ vây sát những kẻ phản bội của Mạnh gia.

“Tiền bối đã sớm biết Mạnh gia có liên quan đến Tự Thân Giáo?” Tôn Thần nhìn về phía Trương Trọng Thanh hỏi.

Trương Trọng Thanh quét mắt nhìn con phố: “Lúc trước chỉ là hoài nghi, Mạnh gia cũng rất cẩn thận, không để lộ dấu vết, cho nên nhân cơ hội ngươi tới Mạnh gia lần này mới đến tra xét một phen. Vốn còn lo lắng sẽ tay trắng trở về, không ngờ hai người các ngươi phối hợp lại, ngay cả Thập giai Hầu cấp cũng phải chết.”

Thực lực của Tôn Thần tiến bộ quá nhanh, nhanh đến mức vượt ngoài mong đợi của Trương Trọng Thanh, thậm chí đã đạt tới trình độ có thể chém giết Cửu giai Hầu cấp, khiến vị cường giả Vương cấp như Trương Trọng Thanh cũng phải kinh ngạc.

“Người Mạnh gia quá vô sỉ, ỷ lớn hiếp nhỏ, chúng ta cũng là bị ép thôi!” Mạc Tú cười hắc hắc nói.

Sau đó, bốn người không ra tay nữa, bàng quan nhìn Hổ Tổ đánh chết và bắt giữ người của Mạnh gia.

Có Trương Trọng Thanh ở bên cạnh, Tôn Thần nhanh chóng luyện hóa hồn phách vừa cắn nuốt, Mạc Tú thì khôi phục tinh thần niệm lực.

Hơn mười phút sau, đệ tử Long Hổ Sơn trở về, mỗi người đều dính vết máu, nhưng đó không phải máu của họ, mà là của những kẻ phản bội Mạnh gia.

“Số còn lại giao cho Hổ Tổ, chúng ta về Long Hổ Sơn trước.” Trương Trọng Thanh nói.

Người của Long Hổ Sơn cũng không nói thêm gì với Hổ Tổ, trực tiếp rời khỏi Mạnh gia thôn.

Chiến lực đứng đầu của Mạnh gia đã bị Tôn Thần và người của Long Hổ Sơn tiêu diệt, Hổ Tổ dễ dàng thu dọn những kẻ còn lại, rất nhiều người bị bắt, cũng có một số kẻ không muốn bị Hổ Tổ bắt giữ, liều chết chống cự, cuối cùng đều bị giết chết.

Sau khi người của Mạnh gia thôn bị bình định, Hổ Tổ phát lệnh truy nã toàn quốc, bắt giữ những người của Mạnh gia đang ở bên ngoài, không buông tha bất cứ một tín đồ Tự Thân Giáo nào.

Mạnh gia ở Cống Thành, cứ như vậy mà hủy diệt!

Tuy nhiên, những điều này đều không liên quan đến Tôn Thần.

Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Tôn Thần và Mạc Tú cũng không rời khỏi Cống Thành, mà cùng người của Long Hổ Sơn đi tới Long Hổ Sơn.

Lần này vẫn là Mạnh Từ Tông làm tài xế, lái xe đến chân núi Long Hổ Sơn, sau đó đi bộ lên núi.

Trên đường lên núi, Trương Tuyệt khoác vai Tôn Thần, nhìn chằm chằm vào cậu như nhìn một con quái vật.

“Chậc chậc chậc! Ngươi nói xem, làm thế nào mà ngươi giết được Cửu giai Hầu cấp vậy?” Trương Tuyệt vẻ mặt khó chịu nhìn Tôn Thần.

Đều là Ngũ giai Hầu cấp, sao chênh lệch lại lớn đến thế.

“Này! Dựa gần thế làm gì, ngươi muốn hôn sư huynh ta hay sao, muốn hôn thì cũng không tới lượt ngươi, để sư muội ngươi tới hôn đi!” Mạc Tú vội vàng đẩy Trương Tuyệt ra.

“Hiểu rồi! Sư muội, muội tới đi!” Trương Tuyệt quay đầu nhìn về phía Trương Hồng Ảnh.

“Rắn chuột một ổ!”

Trương Hồng Ảnh không khách khí châm chọc hai người một câu, nhưng lại không nhịn được liếc nhìn Tôn Thần một cái, rồi vội vàng quay đầu đi, không hiểu sao trong lòng lại có chút ngượng ngùng.

Tôn Thần nhìn về phía Trương Tuyệt cười nói: “Ngươi định khi nào thì đột phá?”

“Vốn định vài ngày nữa, nhưng tên nhóc nhà ngươi ngay cả Cửu giai Hầu cấp cũng làm thịt được, ta còn lý do gì để dậm chân tại chỗ nữa? Đêm nay đột phá luôn!” Trương Tuyệt nghiến răng, lại bị Tôn Thần kích thích rồi.

Cảnh giới của Trương Tuyệt đã đạt tới đỉnh phong Ngũ giai Hầu cấp, chỉ thiếu chút nữa là có thể lên Lục giai Hầu cấp, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá.

Mạc Tú nhướng mày cười nói: “Đến lúc đó có cần Mạnh ca phục vụ cho ngươi không? Đều là thiên tài Thập nhị giai, chúng ta có thể giảm giá mười hai phần trăm!”

Mạc Tú không quên đề cử Mạnh Từ Tông, tính toán lừa Trương Tuyệt một khoản tiền.

Truyện liên quan