Quyển 1 · Chương 11: Trần Lâm Na giá trị trầm luân 90%!

Vương Sở quả thực đang nhìn.

Chỉ là đang đứng từ trên tầng hai nhìn xuống.

"Ơ... mọi người có nghe thấy tiếng động gì không?"

"Cậu không phải bị hoang tưởng đấy chứ? Tớ vẫn thấy Lý Tuyết Tình nói chuyện hay ho mà, không ngờ lại có người mặt dày đến mức đó."

"Nhưng sao tớ nghe nói, hôm nay hoa khôi học đường Ninh Trúc Thanh còn đặc biệt đến tận lớp của Vương Sở để mời cậu ta vào đội nhỉ?"

"Không chỉ vậy đâu, chiến đội Tử Kinh Hoa hôm nay còn phá kỷ lục của chiến đội Hạ Vũ với thành tích 20 phút 38 giây, dẫn trước tới tận 3 phút đấy!"

"Hả? Thật hay giả vậy?"

"......"

Sảnh tiệc ồn ào lúc này chẳng có chút can hệ gì với Vương Sở.

Âm thanh tuyệt diệu mà anh mong đợi bấy lâu nay vang lên trong tâm trí.

"Ting——"

"Giá trị sa ngã của nữ thần 【Trần Lâm Na】 +30%."

"Giá trị sa ngã của 【Trần Lâm Na】 đã đạt 90%, đang tiến hành tiếp nhận thiên phú."

"Bạn đã nhận được thiên phú cấp S 【Băng Chi Giới Hạn】."

【Băng Chi Giới Hạn (Thiên phú cấp S)】

【Hiệu quả: Sát thương kỹ năng hệ Băng gây ra là 300%, tiêu hao khi thi triển là 500%, tốc độ học và tốc độ tăng độ thuần thục kỹ năng hệ Băng tăng 200%.】

【Giới thiệu: Let it go~~ Let it go~!】

Chính ngay khoảnh khắc này!

Các hạt nguyên tố băng xung quanh Vương Sở như thể đã tìm được chủ tử, bắt đầu trở nên sục sôi!

Điên cuồng tràn vào trong cơ thể anh!

Chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi.

Các loại nguyên tố đã lưu chuyển khắp các mạch lạc trong toàn thân!

"Phù——"

Vương Sở thở hắt ra một hơi dài.

"Giá trị sa ngã cuối cùng cũng đạt trên 80% rồi."

"Chỉ tiếc là, còn thiếu 10% cuối cùng mới có thể nâng cấp cái thiên phú cấp S này lên thành cấp SS."

【Băng Chi Giới Hạn】 trong số các thiên phú cấp S, cũng được coi là một thiên phú đáng sợ có số có má.

Có thể gây ra lượng sát thương đầu ra 300% kinh hoàng, khuyết điểm duy nhất chính là tiêu hao 500% khi thi triển.

Thuộc kiểu trong một trận giao tranh tổng thì không tung được mấy phát chiêu cuối.

Nhưng mạnh thì đúng là mạnh thật.

Nếu không thì Lý Tuyết Tình cũng chẳng tự mãn đến mức đó.

"Được rồi, dì Lâm Na."

Nghe vậy, Trần Lâm Na lộ ra vẻ mặt oán hận tủi thân.

"Tiểu Sở, sao con có thể như thế được chứ..."

Sao có thể như thế được?

Vương Sở nhếch môi cười một tiếng.

Nếu không phải biết giá trị sa ngã của dì một phát tăng thêm 30%, hiện tại đã cao tới 90%.

Thì tôi suýt nữa đã nghĩ là dì thực sự chịu ấm ức rồi đấy.

Phía dưới.

Lý Tuyết Tình khẽ cau đôi mày thanh tú, như thể cảm nhận được điều gì đó liền liếc nhìn về phía gác lửng.

Chỉ thấy hai bóng đen thui, tưởng là nhân viên phục vụ nên cô ta liền thu hồi ánh mắt.

Lúc này, khóe mắt cô ta chợt liếc thấy trên bàn chính, bóng dáng của Trần Lâm Na đã biến mất từ lúc nào.

"Hừ..."

"Miệng thì nói vô cùng quan tâm đến tôi, tôi là tất cả của bà ấy."

"Kết quả... trong lúc tôi đang phát biểu, người lại biến đâu mất tiêu??"

Cô ta bật ra một tiếng cười lạnh lẽo.

Ngay sau đó đưa micro cho Trịnh Hạ Vũ.

Trịnh Hạ Vũ đứng giữa sân khấu lên tiếng.

"Tôi nghĩ nhiều người đã xem bài đăng và bài chia sẻ trên trang cá nhân của chúng tôi ngày hôm qua, biết chuyện đội chúng tôi có sự thay đổi về thành viên."

"Tôi với danh nghĩa là đội trưởng của 'chiến đội Hạ Vũ' xin nhấn mạnh lại một lần nữa tại đây."

"Từ nay về sau, tất cả những chuyện liên quan đến Vương Sở đều không có bất kỳ can hệ nào với 'chiến đội Hạ Vũ' chúng tôi."

"Đồng thời."

Cô ta dừng lại một chút, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ.

"Tại đây, tôi xin công bố thành viên mới nhất của 'chiến đội Hạ Vũ' chúng tôi."

"Chu Bát Đản!"

Dứt lời.

Một nam thanh niên trẻ tuổi bảnh bao bước lên sân khấu, anh ta đón lấy micro rồi nói.

"Chào mọi người, tôi là Chu Bát Đản."

Anh ta vừa xuất hiện.

Trong hàng ghế khán giả lập tức truyền ra những tiếng kinh hô không hề nhỏ.

"Đệt, là Chu Bát Đản kìa!!"

"Ai thế? Chưa từng thấy ở trường bao giờ!"

"Trước đây anh ta học ở Học viện Võ đạo số 2 Hoài Hải, nghe nói vừa mới chuyển trường tới, không ngờ lại là để gia nhập 'chiến đội Hạ Vũ'!"

"Suýt... Cho nên việc Vương Sở bị đá thực ra là đã có mưu đồ từ trước?"

"Biết đâu đấy... Chu Bát Đản là người của Chu gia ở Đế Đô, muốn mua một suất trong 'Đội Dũng Sĩ' thì quá là đơn giản!"

"Chu gia? Chu gia giàu nứt đố đổ vách đó sao?"

"Người ta không chỉ có tiền, mà còn là người thức tỉnh thiên phú cấp S đấy!"

"......"

Suất trong "Đội Dũng Sĩ" là có thể mua được.

Nhưng tương tự, cũng sẽ có những hạn chế nhất định.

Hoặc là trực tiếp chi ra đủ giá, khiến một trong số họ tự nguyện rời đội.

Hoặc là giống như Trịnh Hạ Vũ lúc này, trực tiếp đá bay một thành viên, cái giá phải trả là 20% điểm tích lũy.

Cảm nhận được tiếng bàn tán xôn xao, kịch liệt phía dưới khán đài.

Gương mặt Chu Bát Đán thoáng hiện lên một nụ cười, giọng nói trầm ổn vang lên.

"Rất vinh hạnh khi được gia nhập 'Đội Dũng Sĩ', cũng xin cảm ơn đội trưởng Trịnh Hạ Vũ đã cho tôi cơ hội lần này."

"Tôi sẽ phối hợp thật tốt với các thành viên, giữ vững tư cách của 'Đội Dũng Sĩ'."

Ai ai cũng đều hiểu rõ gã đang ám chỉ điều gì.

Tư cách thực sự của 'Đội Dũng Sĩ' được quyết định bởi tổng thành tích của hai lần thi đấu cộng lại.

Mà sau khi 'Chiến đội Hạ Vũ' đá vương sở đi, họ bị khấu trừ 20%, điều này vô cùng, vô cùng chí mạng!

Nó đồng nghĩa với việc, bọn họ buộc phải tiếp tục giành lấy vị trí thứ nhất trong trận mô phỏng nửa tháng sau thì mới có thể ngồi vững trên ngai vàng của 'Đội Dũng Sĩ', hoàn toàn không có cơ hội cho bất kỳ sai lầm nào!

Nếu như chỉ giành được vị trí thứ hai.

Mà chiến đội của Ninh Trúc Thanh, người vốn đứng thứ hai lần này, lại lội ngược dòng chiếm lấy vị trí thứ nhất.

Thì danh hiệu 'Đội Dũng Sĩ' sẽ thuộc về đội của Ninh Trúc Thanh!

Thế nhưng chuyện như vậy, mọi người chỉ nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

'Chiến đội Hạ Vũ' mà lại thua sao?

Tuyệt đối không thể nào!

'Chiến đội Hạ Vũ' hiện tại đã tiến hóa thành thể hoàn chỉnh!

Năm người sở hữu nghề nghiệp thiên phú cấp S!

Đội hình như thế này làm sao có thể thua được?

Chưa kể Trịnh Hạ Vũ còn là con gái của Kiếm Thánh đại nhân Mộ Tư.

Chu Bát Đán lại là người của Chu gia!

Aileen và Angela, một người thuộc Tinh Linh tộc, một người thuộc Thiên Sứ tộc, nghe nói bối cảnh cũng chẳng hề nhỏ chút nào!

Một 'Chiến đội Hạ Vũ' không thiếu tài nguyên, chẳng thiếu tiền bạc sẽ chỉ ngày càng mạnh mẽ hơn mà thôi!

Trịnh Hạ Vũ đứng trước micro, khẽ bật cười thành tiếng.

"Bát Đán vẫn còn hơi bảo thủ rồi."

"Ta nghĩ có lẽ một số người đã biết, có kẻ vừa buông lời ngông cuồng, hạ chiến thư với Chiến đội Hạ Vũ chúng ta."

"Điều ta muốn nói là, khiêu chiến với chúng ta, những người đang là Đội Dũng Sĩ... các ngươi chưa đủ tư cách!"

"Ngày mai chúng ta sẽ một lần nữa khiêu chiến 【Sào huyệt Á long Đất】!"

"Chúng ta sẽ dễ dàng nghiền nát nó, tạo nên một kỷ lục mới!"

Sau vài giây im lặng ngắn ngủi!

Là tiếng hoan hô vang trời dậy đất nổ ra!

"Hay lắm!"

"Chiến đội Hạ Vũ đỉnh vút tầm bay!"

Quả không hổ danh là đội trưởng của 'Chiến đội Hạ Vũ' mà!

Ngầu bá cháy bọ chét luôn!

Trịnh Hạ Vũ đứng ở chính giữa sân khấu, tận hưởng sự tâng bốc và sùng bái của đám đông.

Phía dưới.

Kiếm Thánh Mộ Tư lại chẳng có biểu cảm gì khác, lặng lẽ thưởng thức những món mỹ vị trên bàn.

Bà nhìn thấy Trần Lâm Na đang len lén đi trở về, ngồi lại vị trí lúc nãy.

Bà khẽ động đậy mũi, đôi lông mày nhíu lại.

Mùi hương này...?

Ánh mắt bà khẽ lóe lên, nhìn về phía Trần Lâm Na...

Ánh mắt chất chứa đầy thâm ý.

Khán đài nhỏ tầng 2

Truyện liên quan