Quyển 1 · Chương 106: Tất cả đều không còn

Chó Đen nhàn rỗi không có việc gì lại bắt đầu dạy dỗ Quạ Đen tu hành.

Tô Tô cũng tìm xuống dưới một lần, nhìn thấy Minh Lạc Uyển chuyên chú nghiên cứu trận pháp lại lặng lẽ trở về tầng trên.

Nhoáng một cái đã ba ngày trôi qua, đảo cũng coi như là những ngày tháng thanh tĩnh hiếm hoi kể từ khi tiến vào Đạo Uyên.

Viên yêu đan màu đen của Lục Phàm cũng càng thêm đen bóng, yêu văn trên đó càng rõ ràng hơn, giống như được khắc vào bên trong yêu đan. Ba ngày tu hành đã làm phạm vi yêu văn lan tràn rộng hơn một chút, chờ đến khi yêu văn hoàn toàn bao phủ yêu đan, Lục Phàm liền có thể bước vào Đại Yêu tam cảnh.

Mà quá trình này nhìn như đơn giản, kỳ thực phải không ngừng cô đọng oán khí thành oán lực, sáng lập hoa văn trên yêu đan. Loại hoa văn này giống như một loại thông lộ, dường như ẩn chứa quy luật nào đó, không phải tùy ý khắc họa mà cần phải từng chút nếm thử.

Lục Phàm tự mình nếm thử kỳ thực rất chậm, nếu có thể tham khảo Chó Đen vốn cũng tu hành bằng oán khí thì quá trình sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng xem ra chung quy vẫn là người khác, chỉ có tự mình chậm rãi sờ soẫm mới có thể tìm kiếm được thông lộ thích hợp nhất với bản thân.

Điểm này lại làm Chó Đen vô cùng vui mừng, yêu đan là thứ quan trọng nhất của Yêu tộc, nếu mù quáng học theo con đường của yêu khác, có lẽ trong khoảng thời gian ngắn tu vi tiến bộ rất nhanh, nhưng cũng sẽ mất đi tiềm lực trở thành yêu thần đứng đầu thực thụ.

“Cạch……”

Cùng với tiếng khắc đao lướt qua, một âm thanh thanh thúy vang lên, Lục Phàm mở đôi mắt to ra, liền thấy được Minh Lạc Uyển sắc mặt mệt mỏi nhưng khó nén một tia vui sướng.

“Lục Phàm, trận pháp phá giải rồi.”

Giọng nói mang theo một chút kiêu ngạo nhỏ, là vì có thể giúp được Lục Phàm, cũng là vì có thể phá vỡ được trận pháp này. Đây chính là hai nền văn minh khác biệt, cho dù là mưu lợi, đó cũng là điều người thường khó lòng làm được. Đạo trận pháp của Minh Lạc Uyển đâu phải như nàng nói là biết một chút, chỉ sợ đã là cấp bậc đại sư trong trận pháp một đạo rồi.

“Ca ca ca ca……”

Giọng Minh Lạc Uyển vừa dứt, những tiếng vỡ vụn dày đặc vang lên, theo sau trụ kim loại như bóng đèn chập mạch, bỗng nhiên sáng rực lên rồi không còn động tĩnh, tòa trận pháp minh khắc từ vạn năm trước này hoàn toàn mất đi hiệu lực.

Chó Đen là kẻ đầu tiên lao lên, móng vuốt hơi động liền phá tan trụ kim loại không còn trận pháp bảo hộ, nhào về phía long cốt.

Đang muốn một ngụm cắn xuống liền nhớ tới còn có người, thân hình khựng lại, ngữ khí như một vị học giả khảo cứu.

“Xác thực là một bộ xương rồng, hơn nữa cảnh giới phi thường cao, bước đầu phán đoán là cường độ Yêu Thần nhị cảnh, cốt cách toàn thân như thiên thành, huyết mạch chi lực trong cốt tủy hẳn là bảo tồn rất tốt.”

“Mở ra nhà giam lão phu cũng góp một nửa sức, long cốt này ta muốn một nửa không thành vấn đề chứ?”

Lục Phàm đi theo vào nhà giam, nhìn hài cốt hỏi.

“Lão cẩu, ngươi biết luyện đan không? Loại xương cốt này hẳn là có thể dùng để luyện đan nhỉ.”

“Luyện đan? Chó mới luyện, trực tiếp ăn cho xong.”

“Ngươi nha cứng như vậy, ngươi ăn được, ta ăn thế nào?”

Lục Phàm phì một tiếng.

Minh Lạc Uyển ngăn lại màn đấu khẩu của hai yêu.

“Luyện đan ta cũng lược hiểu một ít, bất quá nơi này không thích hợp để luyện đan.”

Lục Phàm đối với sự lược hiểu của Minh Lạc Uyển cũng coi như là hiểu rõ.

“Vậy thì tốt quá. Long cốt ta nhận lấy trước, chờ Uyển Nhi luyện đan xong ta lại chia cho ngươi một nửa.”

Nói xong cũng mặc kệ Chó Đen có đồng ý hay không, thăm dò tinh thần lực ra rồi kéo túm lấy long cốt, chỉ là long cốt này rất nặng, sau khi tinh thần lực trói buộc lại không chút sứt mẻ.

Chó Đen cười hắc hắc.

“Vẫn là để ta đi.”

Lục Phàm thân hình không chút sứt mẻ, mặt vô biểu tình.

“Không cần ngươi.”

Nói rồi linh hồn thể trong thần hồn không gian bỗng nhiên kim quang đại phóng, tinh thần lực cường đại như thủy triều trào ra, tựa như thực chất, khẽ động long cốt, giống như vô số đôi tay cùng lúc phát lực.

Ngay cả đôi mắt Lục Phàm cũng vào giờ phút này bộc phát ra một trận kim quang.

“Thu!”

Theo kim quang lóe lên, long cốt khổng lồ cũng biến mất trước mắt, Chó Đen hậm hực lùi sang một bên, đưa ra đánh giá cao nhất giữa những người đàn ông.

“Tính ngươi lợi hại.”

Bất quá long cốt không gặm được, bên kia còn có một chiếc nhẫn trữ vật mà……

Lần này chỉ dùng hai ngày đã mở được nhà giam, ngay cả Chó Đen miệng tiện cũng không thể không cảm thán, sự thông tuệ của Minh Lạc Uyển quả thực thế gian hiếm thấy.

Nó còn trộm dặn Lục Phàm cẩn thận một chút, đừng để hai chân thú đùa bỡn tình cảm, Lục Phàm đối với điều này khịt mũi coi thường, Chó Đen không biết chuyện Nguyệt Thần và Hỗn Độn Long, còn hắn thì biết.

Đùa bỡn tình cảm gì đó, căn bản không có khả năng, không nói chuyện khác, chỉ dựa vào trực giác thôi.

Sau khi lấy được nhẫn trữ vật, cũng phải lăn lộn hồi lâu, cuối cùng vẫn là dựa vào học bá Minh Lạc Uyển mới thuận lợi mở ra.

Tiếp theo chính là phân đoạn chia chác.

Chờ đến khi Minh Lạc Uyển lấy toàn bộ đồ vật ra, tức khắc trước mặt một trận kim quang lóe lên, một đống đồ vật chất đống trước mặt như tiểu sơn.

San hô lóe lên thất thải quang mang, linh tuyền ẩn chứa năng lượng cường đại, tảng đá trong suốt khổng lồ nhìn liền cực kỳ sắc bén, đang lúc Lục Phàm và Chó Đen kinh ngạc cảm thán, đại đa số đồ vật thế nhưng lại hủ bại với tốc độ cực nhanh……

Ngọa tào!

Chó Đen vội vàng lao lên, kết quả chỉ lao vào một đám tro tàn.

“Ngọa tào ngọa tào!! Bảo bối không còn nữa!!”

Minh Lạc Uyển lại không quá kích động, sau khi suy tư một chút liền nhẹ giọng nói.

“Không gian trong nhẫn trữ vật là cố định, thời gian lại sinh ra sai biệt rất lớn với bên ngoài, không lấy ra thì không sao, một khi đã lấy ra khỏi nhẫn trữ vật, sau khi thời gian tu chỉnh lại, tự nhiên sẽ hủ bại.”

Chó Đen thiếu chút nữa khóc thành tiếng, lẩm bẩm.

“Bảo bối, bảo bối của ta đâu……”

Lục Phàm cũng chẳng khá hơn là bao, ngốc nghếch nhìn đống tro tàn, chỉ cảm thấy ngực quặn đau.

Chó Đen lẩm bẩm không từ bỏ ý định, nhìn tiểu sơn tro tàn, một đầu đâm vào, điên cuồng sờ soạng trong tro, không một hồi lại móc từ trong tro tàn ra một viên đá màu xanh băng.

Chỉ là cầm viên đá này, móng vuốt chó thế mà nháy mắt đã bị một tầng bạch sương bao phủ.

“Di, đây là cái thứ gì.”

Lục Phàm cũng thò đầu lên, vươn móng vuốt chạm vào một chút, nháy mắt một luồng băng hàn chi lực cực hạn thổi quét tới, chỉ trong nháy mắt đã đông cứng Lục Phàm thành một tảng băng lớn.

Minh Lạc Uyển thấy thế vội vàng thi pháp kéo Lục Phàm lại, cũng may tầng băng hàn chi lực này không xâm nhập vào cơ thể, chỉ đông cứng bề mặt, oán lực bên ngoài thân Lục Phàm bỗng nhiên bùng nổ, trực tiếp chấn vỡ khối băng.

Thở dài một hơi thật dài, mắt thường có thể thấy được một luồng hàn khí phụt ra ngoài.

“Đây là cái gì?”

Chó Đen cũng bị đông cứng không nhẹ, bất quá với cảnh giới của nó thì không đến mức bị đóng băng hoàn toàn, lúc này đã đặt viên đá xuống đất.

“Không biết, dù sao cũng là thứ tốt, bất quá đối với ta không có tác dụng gì. Ngươi cầm đi.”

Lục Phàm nhìn nhìn viên đá, quay đầu nhìn về phía Minh Lạc Uyển.

“Uyển Nhi, nàng có muốn viên đá này không?”

Minh Lạc Uyển lắc lắc đầu.

“Viên đá này tuy kỳ dị, nhưng với linh tương của ta lại không có trợ giúp gì, ngươi cầm đi.”

Vậy vấn đề tới rồi…… Vốn dĩ vật chứa đã sớm biến thành tro bụi, thứ này lấy cái gì để đựng?

Lục Phàm cảm thấy nếu thật sự thu thứ này vào không gian trong cơ thể, làm không khéo sẽ đông cứng luôn không gian mình vất vả khai thác. Chẳng lẽ phải ăn cơm mềm?

Ánh mắt Lục Phàm dò xét nhắm vào Minh Lạc Uyển.

Minh Lạc Uyển thông minh hiểu ý ngay, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cái hộp vuông vức, tổng thể được chế tạo bằng ngọc thạch, mở ra sau, bên trong lót một loại vật liệu gỗ không tên.

“Đây là hộp ta từng dùng để chứa Băng Tơ Tằm, đối với cực hàn có sức bao dung rất lớn, dùng để đựng viên đá này hẳn là không ngại.”

Sau đó, hắn trực tiếp dùng linh lực thu lấy hòn đá, bỏ vào trong hộp ngọc, quan sát một chút xác nhận không có vấn đề gì, mới đưa hộp cho Lục Phàm.

Cơm mềm ăn ngon thật……

Lục Phàm mặt già đỏ ửng, tiếp nhận hộp bỏ vào không gian trong cơ thể.

Hắn nhìn nhìn con chó đen vẫn còn đang tìm kiếm trong đống tro tàn.

“Thế nào? Còn có thứ gì tốt không?”

Không ngờ con chó đen thật sự lại tìm ra một món đồ……

Truyện liên quan