Chính văn cuốn · Chương 18:

Chương 18

Hạ Thanh Mặc khi đồng ý để Phàn Tinh chọn địa điểm, tuyệt đối không nghĩ tới bọn họ sẽ đến bán sỉ thành.

Một tòa lầu bị phân cách thành từng chuồng bồ câu, quần áo xếp chồng lên nhau, trên kệ để hàng, trên mặt đất tùy ý bày biện, hơn nữa hơn phân nửa chỉ bán sỉ không bán lẻ, ngẫu nhiên có mấy nhà thì bán lẻ, nhưng thái độ lại lãnh đạm, một bộ dạng ái mua không mua, không mua kéo đi.

Hạ Thanh Mặc hai tay cắm túi đi ở phía sau, nhìn Phàn Tinh một nhà một nhà xem, gặp được thích hợp liền đi vào cùng lão bản giao thiệp. Bị cự tuyệt cũng không thèm để ý, tiếp tục đi dạo.

Gặp được đáp ứng bán lẻ, tiểu bằng hữu còn phải dùng câu tiếng Trung không mấy lưu loát của mình cùng đối phương mặc cả.

Ước chừng là thấy hắn lớn lên đẹp, cư nhiên mỗi lần đều bị hắn giảm giá thành công. Sau đó tiểu bằng hữu liền sẽ vui vẻ cười đến nheo mắt.

Hạ Thanh Mặc cảm thấy hắn khẳng định không phải bởi vì mua được quần áo thích mà vui vẻ, tám chín phần mười là bởi vì tiết kiệm được tiền.

Nam nhân hơi cúi đầu cọ cọ chóp mũi, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhạt, cảm thấy tiểu tức phụ mình cưới về còn rất biết sinh sống.

Hắn lại không để ý một màn này bị bao nhiêu chiếc điện thoại chụp lại.

Khí chất tướng mạo của hắn đi đến đâu cũng là một đạo phong cảnh, huống chi gương mặt này còn lâu lâu trước xuất hiện trên tin tức giải trí, trong dân chúng có thể rất có độ nổi tiếng.

Nơi này cũng không phải mặt tiền cửa hàng của các nhãn hiệu lớn quốc tế mà phải vài trăm vạn mới có thể gia nhập hội viên, sẽ không chú trọng gì khách hàng **, cho nên nhìn thấy Hạ Thanh Mặc bản tôn, thì nhất định phải chụp ảnh quay video phát lên mạng.

Thế là mười phút sau, “Hạ tiên sinh lại đổi tiểu bạn trai”, “Hạ tiên sinh dạo bán sỉ thành”, “Cổ chưa khoa học kỹ thuật tao ngộ nguy cơ” từ từ những đề tài rẻ tiền lặng yên leo lên hot search.

Ở trên mạng, Hạ tiên sinh bị cho là co lại tư sản chỉ có thể mang tân hoan đi bán sỉ thành mua quần áo, nhưng trước mắt hắn hoàn toàn không biết tình, chỉ là đang bồi Phàn Tinh đi dạo một tầng lâu xong thì cảm thấy đau chân.

Không phải nói bồi nữ nhân đi dạo phố rất khổ sao? Thế nào tiểu bằng hữu này cũng rất có thể đi dạo vậy?

Nếu không……

“Ca ca, ta mua xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Ngay khi Hạ Thanh Mặc đang suy xét có nên tìm một chỗ ngồi chờ không, thì Phàn Tinh đã chạy tới kéo hắn đi ra ngoài.

“Trên lầu không đi dạo?” Hạ Thanh Mặc mặc hắn kéo đi.

“Không được, ta đau chân. Kỳ thật ta nhất không thích đi dạo phố mua đồ, cảm giác vừa đi đã mệt. Hơn nữa ca ca cũng không thích loại địa phương này phải không?” Phàn Tinh hơi có chút xin lỗi nhìn nam nhân.

Kỳ thật ngay từ đầu hắn có chút tâm lý so đo, cảm thấy Hạ Thanh Mặc luôn rảnh rỗi liền trêu hắn chơi, cho nên muốn nhìn xem đối phương bộ dạng không tự nhiên khó xử.

Kết quả, hắn không thấy được.

Hạ Thanh Mặc toàn bộ hành trình đi sau hắn, bộ dáng nhàn nhã tự đắc, như đang dạo vườn hoa nhà mình.

Thôi, là hắn quá ngây thơ rồi, trong thần kinh của Hạ Thanh Mặc đại khái không có loại không được tự nhiên này.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy Hạ Thanh Mặc không thích, không, hoặc là nói không quen loại địa phương này.

Rốt cuộc nơi này lui tới phần lớn là tiểu thương từ khắp nơi trên cả nước, hoàn cảnh hỗn loạn ồn ào, Hạ Thanh Mặc trước kia khẳng định chưa từng đến nơi nào tương tự.

“Cũng tạm, chỉ là hơi ồn.” Hạ Thanh Mặc ngữ khí rất nhẹ nhàng, hiển nhiên là thật sự không ngại.

Phàn Tinh vẫn có chút băn khoăn, quay đầu đề nghị: “Em mời ca ca đi ăn đồ ngon, được không?”

Lúc này bọn họ vừa đi ra, Hạ Thanh Mặc nhìn sắc trời, “Bây giờ?”

Mặt trời còn chưa lặn, mùa hè giờ này ăn cơm tối, cũng sớm quá.

Phàn Tinh bị hắn hỏi có chút ngại ngùng, sờ sờ bụng, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Kỳ thật là em đói chút.”

Giữa trưa hắn không ăn mấy miếng, lại đi dạo nửa ngày, bụng đã sớm rỗng.

“Vậy đi thôi.” Nam nhân tựa hồ không để ý đến sự không tự nhiên của hắn, kéo hắn lên xe.

Mười phút sau, bọn họ đến phố ẩm thực gần Thanh Đại.

Bởi vì đang trong kỳ nghỉ hè, lượng người không tính quá đông, rất nhiều là du khách từ nơi khác đến.

Phàn Tinh sau khi đăng ký Thanh Đại, cũng đã tra tư liệu về Thanh Đại, cũng từng nghe nói về khu ẩm thực này, hôm nay trước khi ra cửa còn tính đến xem, không ngờ Hạ Thanh Mặc lại chủ động dẫn hắn tới.

Cảm giác nếu để Hạ Thanh Mặc tự chọn địa điểm, hẳn là loại rất xa hoa.

Nam nhân phảng phất biết nghi hoặc trong lòng hắn, thiện giải nhân ý giải thích: “Sợ chọn chỗ quá đắt, em trả không nổi tiền.”

À, đúng rồi, nói tốt là hắn mời!

Phàn Tinh lúc này mới phản ứng kịp, cười nói: “Hai người có thể ăn được bao nhiêu chứ? Ca ca cứ chọn món mình thích là được.”

Hạ Thanh Mặc chân mày hơi nhướn, cười có chút không tốt lành, “Vậy ta có thể không khách khí.”

Hai giờ sau, Phàn Tinh hối hận vì lúc ấy đã giả làm người giàu có, hắn tuyệt đối không ngờ một bữa cơm lại tốn mấy ngàn tệ!

Cuối một con hẻm ngoằn ngoèo, một tiệm nhỏ không mấy bắt mắt, vài món cơm nhà, mà tốn nhiều tiền như vậy sao?

Tuy rằng trong tiệm có biệt hữu động thiên, hương vị đồ ăn cũng vô cùng vô cùng ngon.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy Hạ Thanh Mặc cấu kết với chủ tiệm để chơi khăm hắn!

Thế nhưng sự thật không phải vậy.

Cái tiệm nhìn bên ngoài cực kỳ không bắt mắt này, kỳ thật ở cả thành phố B đều rất có danh, chỉ là người thường biết đến không nhiều, tới đây đều là phi phú tức quý, căn bản không để bụng giá cả, ăn là vì vui vẻ.

Biết chân tướng, Phàn Tinh đau lòng muốn cắn đứt lưỡi mình, sớm biết Hạ Thanh Mặc sẽ rảnh rỗi trêu hắn chơi, nhưng không ngờ xuống tay tàn nhẫn như vậy.

Hơn 5000 tệ cơ đấy!

Hắn quả thực là cắn răng từ trong túi lấy ra thẻ ngân hàng đưa ra.

Trong đó tổng cộng chỉ có 8000 tệ, là toàn bộ gia sản của hắn. Hôm nay ở chỗ này trả xong tiền, hắn cảm giác mình không sống nổi nữa.

Kết quả người phục vụ một mặt kinh ngạc nhìn hắn, “Hạ tiên sinh là hội viên cao cấp của tiệm chúng tôi, không cần thanh toán.”

A? A……

Phàn Tinh ngạc nhiên sau đó, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lại bỗng nhiên nghe bên cạnh nam nhân không chút che giấu cười ha hả, lắc lư ngả nghiêng, nào còn có dáng vẻ cao lãnh nam thần ngày thường?

Thiết!

Lại lừa hắn chơi!

Phàn Tinh thật sự có chút tức giận, trừng mắt nhìn hắn.

Nam nhân cười đủ rồi mới một mặt vô tội buông tay: “Chính em nói muốn mời anh mà.”

Phàn Tinh bị hắn nói đến không còn lời nào để nói, đúng vậy, chính hắn nói muốn mời, còn nói để Hạ Thanh Mặc chọn món mình thích. Hiện tại mình trả không nổi tiền thì trách ai?

Hắn bỗng nhiên cảm thấy mình có chút làm màu, vốn dĩ lẽ ra hắn phải trả mà.

“Xin lỗi, tiền em sẽ trả anh.” Hắn cúi đầu nhẹ giọng xin lỗi, sau đó đứng dậy định đi ra ngoài.

Lại bị nam nhân nắm lấy cổ tay kéo trở lại, thuận thế ngồi lên đùi nam nhân, hắn theo bản năng giãy dụa, lại bị nam nhân dễ dàng trấn áp, hai tay bị giữ chặt sau lưng.

Nam nhân nhéo cằm hắn, kề sát vào nhìn hắn, giọng cười: “Muốn phân rõ ràng với anh như vậy sao?”

Truyện liên quan