Quyển 1 · Chương 362: năm xưa chuyện cũ ( vì minh chủ Bồng Lai thập phương tiên thêm càng )

Chương 362: Chuyện cũ năm xưa (vì minh chủ Bồng Lai Thập Phương Tiên thêm chương)

Bí ẩn?

Ánh mắt Khương Vân tự nhiên nhìn về phía Hứa Tố Vấn.

Hứa Tố Vấn thì lông mày nhíu chặt, rất rõ ràng, nàng ngay cả nhắc cũng không muốn nhắc đến cái tên Trương Ngọc Hổ.

Sau đó, nàng chậm rãi nói: “Mâu thuẫn giữa Trấn Quốc Công phủ chúng ta và Trương Ngọc Hổ đã bắt đầu từ rất lâu rồi.”

Xuất thân của Trương Ngọc Hổ này cũng coi như là quyền quý kinh thành, chính là con trai Cảnh An Hầu, bất quá lại là con vợ lẽ, không có tư cách kế thừa tước vị.

Theo lý mà nói, xuất thân như vậy ở kinh thành rất khó làm nên trò trống gì, nhưng mấu chốt là 28 năm trước, trong cuộc tranh giành ngôi vị hoàng đế kia.

Anh trai của Trương Ngọc Hổ là Trương Ngọc Nhiên được chọn vào phe Thái tử, hơn nữa còn rất được Thái tử Tiêu Vũ Bang lúc bấy giờ trọng dụng.

Sau đó……

Thái tử đột nhiên bệnh nặng chết bất đắc kỳ tử, ngay cả vị anh trai Trương Ngọc Nhiên này cũng đột nhiên mắc bệnh nặng, trên người cắm vài mũi tên nhọn, bệnh nặng mà chết……

Cảnh An Hầu lúc đó chỉ có hai người con trai này.

Trương Ngọc Hổ đương nhiên trở thành tân Cảnh An Hầu, hơn nữa sau khi nhậm chức, lập tức tỏ lòng trung thành với Tiêu Vũ Chính, gặp người liền nói đại ca mình bệnh nặng nhiều năm.

Hiện giờ bệnh hiểm nghèo quấn thân mà chết.

Tóm lại, Trương Ngọc Hổ được trọng dụng, hơn nữa, là thanh niên tuấn kiệt được Tiêu Vũ Chính rất mực tán thưởng, rất nhanh cũng được đưa vào quân đội trọng dụng.

Mâu thuẫn ban đầu với Trấn Quốc Công phủ chính là ở trận đại chiến chống lại Bắc Hồ, trận chiến làm nên tên tuổi của Trấn Quốc Công Hứa Đỉnh Võ.

Lúc ấy Hứa Đỉnh Võ tuy rằng cầm binh Trấn Trì Quân, nhưng vẫn còn coi như lặng lẽ vô danh.

Cũng coi như là lực lượng trung tâm chủ yếu chống cự Bắc Hồ.

Mà Trương Ngọc Hổ thì dẫn theo hai vạn người, chi viện khắp nơi ở Bắc Cảnh.

Trước trận đại chiến kia, Hứa Đỉnh Võ đã sắp xếp từ trước, yêu cầu Trương Ngọc Hổ trong vòng bảy ngày phải tới một địa điểm để mai phục.

Kết quả Trương Ngọc Hổ dẫn binh khoan thai tới muộn, chậm mất một ngày, làm hỏng chiến cơ.

Hứa Đỉnh Võ tức đến nổ phổi, đó là đường tháo chạy của quân địch, nếu Trương Ngọc Hổ tới đúng giờ, quân địch đào tẩu một tên cũng không thoát.

Cũng vì sai lầm của Trương Ngọc Hổ mà năm vạn quân Hồ đại quân đào thoát, có cơ hội làm lại từ đầu.

Hứa Đỉnh Võ tuổi trẻ khí thịnh, vốn định chấp hành quân pháp, chém đầu Trương Ngọc Hổ tại quân doanh để thị chúng.

Nhưng Trương Ngọc Hổ bản thân cũng là quý tộc Chu quốc, là Hầu gia, căn bản không phải người mà Hứa Đỉnh Võ muốn chém là chém.

Cuối cùng, Hứa Đỉnh Võ ở trước mặt hơn một ngàn binh lính trong quân doanh, trói Trương Ngọc Hổ lại, hung hăng quất 30 roi quân tiên, hơn nữa còn bắt mọi người nhìn, chỉ cần làm hỏng chiến cơ thì dù là Hầu gia cũng phải chịu 30 roi quân tiên.

Một roi quân tiên đã đủ làm da tróc thịt bong.

30 roi quân tiên khiến Trương Ngọc Hổ trực tiếp phải về kinh nằm liệt giường đúng một năm.

Trương Ngọc Hổ lúc ấy cũng là người trẻ tuổi, càng tự nhận bản lĩnh không thua kém Hứa Đỉnh Võ.

Chính mình đến trễ một ngày là do mưa to liên miên, đường sá lầy lội dẫn đến, thì liên quan gì đến mình?

Khi đó, Hứa Đỉnh Võ đánh lui Bắc Hồ, thanh thế đang lên như mặt trời ban trưa, là ngôi sao sáng nhất triều đình Chu quốc lúc bấy giờ.

Mà hắn vốn cũng nên có quang cảnh như vậy, nhưng lại vì Hứa Đỉnh Võ cố ý mượn cớ quất roi mình, khiến mình lỡ dở mất một năm.

Nếu là mình ở Bắc Cảnh, sao lại không thể đánh lui Bắc Hồ?

Bởi vậy, đối với Trương Ngọc Hổ mà nói, luôn có cảm giác Hứa Đỉnh Võ là đồ khốn kiếp đã cướp đi cuộc đời của mình.

Càng nghĩ càng giận, càng giận càng muốn trả thù.

Cho đến năm Chính Đức thứ chín, cơ hội báo thù của Trương Ngọc Hổ đã tới. Lúc ấy Hộ Bộ tra ra trong quân đội có người tham ô mười vạn lượng bạc trắng, chuyện này oanh động cả kinh thành, Cẩm Y Vệ cũng đang ráo riết điều tra.

Trương Ngọc Hổ trực tiếp tố giác, công bố Trấn Quốc Công Hứa Đỉnh Võ có hiềm nghi tham ô nhận hối lộ.

Vào thời buổi này, quan lại Chu quốc có mấy ai chịu nổi Cẩm Y Vệ tế tra?

Huống chi Hứa Đỉnh Võ thống lĩnh mấy chục vạn Trấn Trì Quân, núi cao hoàng đế xa ở Bắc Cảnh.

Trương Ngọc Hổ ra mặt tố giác, Cẩm Y Vệ đương nhiên rất coi trọng, Tiêu Vũ Chính cũng hạ lệnh nghiêm tra vụ án này.

Cuối cùng tra rõ ra, Hứa Đỉnh Võ đích xác có tham ô.

Mức độ tham ô cũng không tính là ít, khoảng năm vạn lượng bạc trắng.

Triều dã tức giận.

Hảo cho ngươi, Trấn Quốc Công, ngươi tham thì tham, nhưng đừng để bị điều tra ra chứ.

Làm như vậy, triều đình rất khó xử.

Nhưng không ngờ, Hứa Đỉnh Võ lại cầm một xấp giấy tờ, quang minh chính đại trở lại triều đình, đập mạnh xấp giấy tờ đó lên văn án của Tiêu Vũ Chính.

Hắn đích xác đã cắt xén năm vạn lượng quân lương.

Nhưng năm vạn lượng quân lương này không hề vào túi riêng, mà là dùng để hỗ trợ những lão binh xuất ngũ, cuộc sống nghèo khó, lâm vào cảnh khốn cùng.

Mấy chục vạn đại quân, số người xuất ngũ nhiều vô kể.

Năm vạn lượng quân lương tuy không ít, nhưng chia ra mỗi người cũng chỉ được vài xâu thịt khô, gạo và mì.

Lần này, triều đình trên dưới không còn gì để nói.

Ngược lại là Hứa Đỉnh Võ tuổi trẻ khí thịnh.

Lập tức tìm đến Trương Ngọc Hổ, giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trên đường cái, đánh cho một trận tơi bời.

Đánh đến mức Trương Ngọc Hổ vỡ đầu chảy máu, không chịu nổi nữa phải quỳ xuống đất xin tha.

Trương Ngọc Hổ hận chết Hứa Đỉnh Võ, hận chết tên khốn kiếp này.

Danh tiếng của mình đều bị hắn làm hỏng cả rồi.

Hiện giờ nhiều năm trôi qua, thù hận giữa hai người không hề giảm bớt, ngược lại chỉ cần gặp mặt là lại mắt to trừng mắt nhỏ, thậm chí xắn tay áo muốn đánh nhau một trận.

Hai người thường xuyên gặp nhau ở Giáo Phường Tư, lần nào cũng vung tay đánh nhau một trận.

Thường xuyên khiến Giáo Phường Tư bị hai người làm cho gà bay chó sủa.

Hiện giờ đã có tuổi, Trương Ngọc Hổ dần dần thể lực không chống đỡ nổi, hiếm khi lui tới chốn pháo hoa đó, Giáo Phường Tư mới được thanh tịnh mấy năm nay.

Nghe Hứa Tố Vấn nói xong những điều này, Khương Vân cũng trợn mắt há hốc mồm, không ngờ lại có một chuyện cũ năm xưa như vậy ở bên trong.

“Nghe như vậy thì năng lực của Trương Ngọc Hổ cũng chẳng ra sao, bệ hạ còn có thể để hắn tiếp nhận chức vụ Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ?” Khương Vân có chút không hiểu hỏi.

Hứa Tố Vấn lườm Khương Vân một cái, nói: “Hắn chỉ là so với cha ta thì hổ thẹn không bằng thôi, Trương Ngọc Hổ thật sự mà nói, năng lực chắc chắn là có.”

“Ai bảo hắn cứ phải bám lấy cha ta để phân cao thấp, khiến cha ta bắt nạt suốt nửa đời người……”

Tề Đạt lúc này cũng không quên nói với Khương Vân: “Khương Thiên hộ, ta đối với ngài trung thành và tận tâm, ngài nếu bị điều đi bộ phận khác, ta Tề Đạt cũng muốn đi theo ngài!”

Đông Trấn Phủ Tư ai mà không biết mình là tâm phúc lớn nhất của Khương Vân.

Trương Ngọc Hổ tướng quân người này nổi tiếng là thù dai……

Nếu Khương Vân bị điều đi rồi, mình không rời đi, không chừng ngày nào đó bị hắn mang giày nhỏ cho thì chịu không nổi.

“Được rồi, cứ xem tình hình đã rồi tính.” Khương Vân rất nhanh ăn sạch đồ ăn trong chén, vỗ vỗ bàn tay, nói với Hứa Tố Vấn: “Tố Vấn, ta đi trước một chuyến đến Đông Trấn Phủ Tư, xem chuyện này là thế nào.”

“Được.”

Khương Vân cùng Tề Đạt rất nhanh chạy đến Đông Trấn Phủ Tư, sau khi vào Đông Trấn Phủ Tư, hôm nay quả nhiên rất náo nhiệt.

Các vị Bách hộ, Tổng kỳ cơ bản đều đã đến đông đủ, đang ở bên trong thương thảo về việc thay đổi Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ.

Không ít kẻ biết rõ Trương Ngọc Hổ và người bí ẩn của Đông Trấn Phủ Tư, còn thường xuyên liếc nhìn Khương Vân vài lần.

Khương Vân tới không bao lâu, rất nhanh đã có người tiến đến thông báo.

“Toàn bộ Bách hộ trở lên của Đông Trấn Phủ Tư, đều phải đi một chuyến tới Bắc Trấn Phủ Tư.”

“Chỉ huy sứ Trương Ngọc Hổ đại nhân đã nhậm chức, muốn gặp tất cả những người từ cấp Bách hộ trở lên.”

Rất nhanh, mọi người đều mặc Phi ngư phục phù hợp với thân phận từng người, vội vàng xuất phát.

Tại đại điện Bắc Trấn Phủ Tư, bên trong bày biện rất nhiều ghế dựa.

Người của Đông Trấn Phủ Tư sau khi tới nơi, liền tự chọn lấy một chiếc ghế rồi ngồi xuống.

Không ít người thấp giọng nghị luận sôi nổi, ghé tai thì thầm, bàn tán về vị Chỉ huy sứ Trương Ngọc Hổ này, đúng là tân quan nhậm chức ba đốm lửa, e rằng muốn lập uy.

Chỉ hy vọng bản thân không phải là kẻ xui xẻo bị chọn làm vật tế thần để lập uy là được.

Truyện liên quan