Quyển 1 · Chương 429: 2.2 Chính · Penacony (110)

"Sau đó ngươi sẽ chết. Ý ta là… tất cả các người."

"Một câu trắc thuật nhạt nhẽo. Mọi từ ngữ của Hoàng Tuyền đều phẳng lặng, không hề có chút bổng trầm. Trán mặt bình thản cũng chẳng mảy may lộ ra chút dao động cảm xúc nào, đến cả làn mi cũng không hề rung nhẹ, như thể đang thuật lại một bản tin thời tiết đã quá hạn."

"Lần này tới lượt Mộng Chủ im lặng."

"Cũng may sự im lặng này không kéo dài bao lâu, Hoàng Tuyền đã chủ động cất lời phá tan bầu không khí:"…Nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra. Cứ theo lời ngươi nói, ta sẽ rời đi. ""

"Ừm……" Mộng Chủ gật đầu, "Một sự lựa chọn vô cùng anh minh."

——

JoJo's Bizarre Adventure: Kim Cương Không Bể.

"Hả? Josuke… cô Hoàng Tuyền này gan cũng nhỏ quá rồi đấy? Đến một đứa con nít mà cũng không dám dọn dẹp sao?"

"Okuyasu này, đổi lại là người khác thì có thể là gan nhỏ, nhưng cô Hoàng Tuyền không muốn rút đao…… chỉ chứng tỏ cô ấy rất dịu dàng, chắc chắn là cô ấy không muốn chém sát người vô tội đâu nhỉ?"

"Đại đao của cô Hoàng Tuyền không chém người già trẻ nhỏ sao?……Rút cuộc là vậy." Okuyasu dùng nĩa cuộn một vắt mì Ý thật to, sốt cà chua quệt nhẹ một cái, suýt chút nữa rơi trúng vào mái tóc chẻ luống được chăm chút kỹ lưỡng của Josuke, may mà đối phương nhanh nhạy né được.

"Này này! Chú ý tí đi chứ!" Josuke bất mãn gõ gõ vào đĩa.

"Xin lỗi nhé Josuke, tớ vừa mới nghĩ xem cái thứ 'Vô Hạn Phu Trưởng' mà Mộng Chủ nói rốt cuộc là cái quỷ gì, nghe chừng có vẻ lợi hại lắm."

"Chắc là một loại Thế Thân dạng tự động truy sát từ xa nào đó…… giống với Quả Bom Thứ Hai của Kira Yoshikage hồi đó sao? Dù Hoàng Tuyền có trốn đi đâu thì cũng sẽ luôn bị nó truy đuổi đến cùng." Từ sau lần để Kira Yoshikage trốn thoát đợt trước, cậu đã đặc biệt tìm anh Jotaro để tìm hiểu toàn bộ năng lực Thế Thân của hắn.

Nhưng cân nhắc đến tính chất đặc thù thuộc sức mạnh của [Đồng Hài], Josuke lại thiên về khả năng Vô Hạn Phu Trưởng chính là Lệnh Sứ Đồng Hài trong miệng Mộng Chủ, có thể được ông ta đem ra để đối phó Hoàng Tuyền…… chứng tỏ ở Penacony, thực lực của Vô Hạn Phu Trưởng vẫn rất đáng được ghi nhận.

Thế nhưng Vô Hạn Phu Trưởng có thật sự đánh lại Hoàng Tuyền không? Hoàng Tuyền hình như còn bá đạo hơn cả Cảnh Nguyên nữa…… điểm này Josuke tương đối hoài nghi.

Không lẽ là tên sát nhân muỗng nệm đuổi đánh Hoàng Tuyền đến tận chân trời góc biển sao? Tuy đánh không lại nhưng có thể làm người ta phát phiền chết đi được kiểu đó? Cảm giác cái sau nghe còn đáng sợ hơn chút.

——

"Rời đi, và vĩnh viễn đừng trở lại. Cho dù là [Đồng Hài] cũng tuyệt đối không hoan nghênh kẻ Tự Diệt của [Hư Vô]. Huống chi kẻ Tự Diệt này còn muốn kéo theo mọi thứ xung quanh nhập diệt. Sức mạnh của ngươi rõ ràng là món quà ban tặng từ Đấng An Tức Vô Tướng, sâu không thấy đáy, tựa như dòng nhánh nơi vực thẳm, mang lại cái chết và tội lỗi cho chúng sinh."

"Hoàng Tuyền……" Mộng Chủ hừ khẽ một tiếng, "…Quả đúng như tên."

Hoàng Tuyền dừng bước, ngoái đầu nhìn đám người phía sau một cái: "Hãy coi đây là lời trung cáo của kẻ bên kia bờ đi: Ngươi hiểu rõ hơn ta, Penacony đã sớm đi ngược lại với [Đồng Hài]. Cho dù mục đích của các người là gì… ta cũng chỉ nhìn thấy một kết cục."

Hoàng Tuyền ngẩng đầu, nhìn về phía Ẩn Dạ Oanh đang lặng lẽ giám sát tất cả từ trên cao: "Tương lai của nó là một cõi hư vô, giống như mọi thế giới đã chết đuối trong bóng tối của Ngài."

"……"

Cùng thời điểm đó, tại Khoảnh Khắc Hoàng Kim.

Bản tin thời tiết cho biết hiện tượng kỳ lạ vừa rồi là sự cố thiết bị của Công Viên Giải Trí Điện Ảnh, không có thiệt hại về người. Phía trước bản tin có một người Pepeshi quả quyết rằng mình vừa chộp được một đồng xẻo, nhưng chớp mắt một cái nó đã biến mất không dấu vết.

Thế nhưng ngay lúc này, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói lạnh nhạt của thiếu nữ: "Xin hỏi, ông đang nói đến sự cố ở Công Viên Giải Trí Điện Ảnh Clock sao?"

Người Pepeshi quay đầu lại, chỉ thấy Robin đang đứng ngay sau lưng mình, sự kinh ngạc bất ngờ khiến ông ta suýt nữa không khép được miệng.

"Hành trình căng thẳng rồi. Đồng xẻo mà ông vừa nhắc tới làm tôi rất để ý, có thể làm phiền ông nói chi tiết hơn được không?"

Người Pepeshi gật đầu: "Ồ. Thì là… loại đồng xẻo thường thấy ấy, xanh xanh đỏ đỏ, rơi xuống rào rào như mưa rơi vậy."

"Sau đó… những đồng xẻo đó liền biến mất đúng không?" Giọng nói vốn dĩ ôn hòa dịu dàng của Robin chợt như trượt đi một nhịp, lộ ra chút vị dí dỏm, nhưng vội vụt mất ngay tức khắc, "Ừm, xem ra… là [Kỹ Thuật Phỏng Mộng] mà Gia Tộc Diên Vĩ chuẩn bị đã lâu rồi."

Mặc dù người Pepeshi vẫn rất hoang mang, nhưng Robin lại tỏ ý trận mưa đồng xẻo đó vốn dĩ là kỹ thuật mà cô sẽ sử dụng trong buổi biểu diễn, đồng thời hy vọng đối phương giữ kín bí mật này. Xem như quà đáp lễ, cô còn trao cho đối phương một món quà nhỏ——một chiếc nút bấm mang hình dáng cánh hoa.

"Chiếc nút bấm này là?"

Khóe miệng Robin dâng lên một nét cười như vừa đạt được mục đích: "Vào một thời điểm nào đó trong đại lễ bấm nó xuống, biết đâu sẽ có bất ngờ đấy nhé?"

——

KonoSuba: Chúc Phúc Cho Thế Giới Tuyệt Mừng Bày!

"Hướng về vực thẳm đen hơn cả màn đêm và tối hơn cả bóng tối, cầu xin tia sáng rực đỏ của ta, thời khắc thức tỉnh đã đến, chân lý rơi vào cảnh giới vô sai lệch hãy hóa thành giới hạn bóp méo vô tận đi! Nhảy múa đi, nhảy múa đi! Explosion!"

Sáng sớm tinh mơ, Kazuma đã bị tiếng động của Megumin làm cho tỉnh giấc, cậu dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, chỉ thấy thiếu nữ tộc Hồng Ma mặc bộ đồ ngủ đang đứng trước cửa sổ vừa làm đủ trò POSS kỳ quái vừa líu ríu không ngừng.

"Mới sáng bảnh mắt ra con bé trung nhị bệnh này đã ở đây làm ồn cái gì vậy trời……"

"Hình như là vì Hanabi đang đi phát nút bấm cho người dân thường, em ấy nhất quyết cho rằng Hanabi đang chuẩn bị một trận 'Bộc Liệt Ma Pháp' siêu đại hình, nên lúc nào cũng hưng phấn muốn xem cho bằng được." Darkness ở bên cạnh giải thích.

"Hả??"

Chờ đến khi Kazuma hoàn toàn tỉnh táo lại, chỉ thấy Robin do Hanabi giả dạng đang phát nút bấm cho từng người đi đường trên phố, còn mỹ miều gọi đó là "quà tặng".

"Khoan đã… cô ta làm thật đấy à! Không phải là giấu bom thật đấy chứ?"

Kazuma không thể không khâm phục sự gan to bằng trời của Hanabi, lại dám khoác lên chiếc riêu của Robin để đi phát hàng cấm ngay giữa ban ngày ban mặt, sau này một khi kích nổ Penacony, thứ bị tổn hại chính là danh dự của Robin, chuyện này mà để Sunday biết được, chẳng phải sẽ đeo lên người Kẻ Ngốc chiếc xích sắt [Đồng Hài] sao?

Mà điều kỳ lạ hơn nữa là, nhìn dáng vẻ "Robin" đi khắp phố tìm người phát bom, không hiểu sao lại làm Kazuma liên tưởng đến nhân viên phát tờ rơi của phòng tập gym ven đường, cứ có cảm giác…… cực khổ quá đi.

Vì muốn thưởng thức một trận nổ tung hoành tráng mà không bị người anh trai phát hiện, thành ra phải tự thân vận động, làm việc bán sống bán chết…… hình như cô Hanabi này cũng không hề sái sái như cậu tưởng tượng?

——

"Robin trên đường đi đã gặp rất nhiều vị khách vì sự cố ở Công Viên Giải Trí Điện Ảnh mà nảy sinh nghi ngờ đối với cam kết an toàn của Gia Tộc, sau khi ân cần an ủi săn sóc, cô liền lần lượt tặng cho họ một chiếc nút bấm làm quà."

"Cho dù là nhân viên an ninh thuộc Gia Tộc Thằn Lằn Đen cũng không ngoại lệ, sau khi tìm hiểu thái độ của họ đối với dị biến, cô cũng dịu dàng chu đáo tặng cho họ một chiếc nút bấm."

Truyện liên quan