Quyển 1 · Chương 113: Ta thề cô ấy là người ta yêu nhất trong số những người ta yêu từng người một!
“Ôi, lạy Chúa… cô ấy chắc chắn là người mà tôi yêu nhất.”
“Cậu thấy ánh mắt của cô ấy chưa? Tin tôi đi, bất cứ cô gái nào cũng sẽ có lúc buông bỏ phòng bị trong lòng, bộc lộ ánh mắt đó trước mặt người mình yêu, dịu dàng… như nước vậy.”
Tại một khách sạn tình nhân ở quận Shinjuku, Tokyo, Nhật Bản, đèn đã tắt, Erii đã chìm vào giấc ngủ say. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi rả rích, chỉ có mỗi Lộ Minh Phi là không ngủ được, cứ chốc chốc lại tán gẫu với Finger.
Từ Kafka nói sang Himeko, rồi từ Himeko lại chuyển sang March 7th, Asta, Tingyun… cuối cùng vòng vo một hồi lại quay về Kafka. Trong lời kể của Finger, mỗi người trong số họ đều là nàng Venus của gã, nếu có thể vượt thời gian để yêu họ, gã nguyện ý tốt nghiệp trễ thêm vài năm nữa.
“Anh nói mấy cái này làm gì? Chẳng phải chỉ để chứng minh mình là một tên cặn bã thôi sao?” Lộ Minh Phi gõ phím gửi đi.
“Sai rồi, sai rồi.” Tin nhắn của Finger đến rất nhanh, Lộ Minh Phi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ông anh phế vật đang mày râu múa mép, thao thao bất tuyệt trước màn hình điện thoại.
“Triết gia Heraclitus từng nói: ‘Người ta không thể bước hai lần vào cùng một dòng sông.’ Câu nói này giải thích sâu sắc bản chất không ngừng biến đổi của vạn vật. Tôi của ngày hôm qua yêu sâu đậm March 7th đã chết rồi, tôi của hôm nay đang yêu Kafka vẫn còn sống, còn tôi của ngày mai đang hình thành, biết đâu lại yêu thêm một cô gái xinh đẹp nào đó… ví dụ như cô nàng tên Asta kia chẳng hạn, dáng người lẫn khuôn mặt đều không chê vào đâu được.”
“Asta làm tôi nhớ đến cô em khóa dưới hồi năm nhất, nhất là nửa đoạn cẳng chân trắng ngần trên đôi giày cao gót ấy… Ôi, trời ạ, tôi thậm chí cảm thấy cả đời này mình sống chỉ để chờ đợi khoảnh khắc đó. Tôi thề, lúc yêu họ tôi đều toàn tâm toàn ý, nhưng tôi không thể ngăn cản bản thân mình không ngừng chết đi.”
“……Đồ cặn bã.” Lộ Minh Phi lại gõ phím lặp lại.
“Sao lại nói thế? Thế cậu đã thích bao nhiêu cô gái rồi? Trong màn hình sáng có ai cậu thích không?” Finger truy hỏi, “March 7th? Himeko? Asta? Qingque? Sushang…”
Ông anh phế vật liệt kê như thể đang đọc thực đơn, gần như kể hết tên các nhân vật nữ xuất hiện trong màn hình sáng, thật phục gã vì nhớ kỹ đến thế.
Lộ Minh Phi tắt màn hình điện thoại, nhét xuống dưới gối. Cậu không trả lời tin nhắn, chỉ lặng lẽ cảm nhận tiếng rung liên hồi phát ra từ dưới gối.
Cô gái mình thích ư…
Gương mặt của Trần Văn Văn và Nono thoáng lướt qua trong tâm trí cậu, sau đó là một khoảng không trống rỗng… chỉ còn lại bóng lưng của cô gái có mái tóc màu đỏ sẫm kia.
Lộ Minh Phi quay đầu sang phía bên kia của chiếc ghế sofa.
Trên chiếc giường cách đó không xa, Erii đang ngủ say. Rèm cửa chưa kéo, ánh trăng chiếu lên những sợi tóc mai mềm mại của cô. Dáng ngủ của cô rất chuẩn mực, chăn đắp ngang ngực, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, hàng lông mi dài đổ xuống hai vệt bóng mờ trên gương mặt.
——
“Ngươi là tội phạm chuyên dùng ngôn linh để khuấy đảo lòng người, bản tọa không có hứng thú với lời nói của ngươi.” Fu Xuan thản nhiên nói, “Muốn nói gì cũng được, nhưng bản tọa chỉ tin vào kết quả bói toán của trận pháp Cùng Quan.”
“Thái Bốc Ty có cách để moi ra sự thật từ ngươi, còn nhiều hơn những gì lời nói có thể diễn tả.”
Kafka chỉ khẽ mỉm cười: “Vậy thì xin Thái Bốc hãy chứng kiến vận mệnh của tôi.”
Fu Xuan gật đầu với Star và những người khác, sau đó bắt đầu vận hành trận pháp Cùng Quan. Hai tay nàng kết ấn trước ngực, tức thì một luồng ánh sáng tím bùng phát từ lồng ngực: “Khởi!”
Ánh sáng hiện lên tại ba điểm gốc của trận pháp, Kafka cũng theo đó mà từ từ lơ lửng giữa không trung.
Dưới sự vận hành của trận pháp Cùng Quan, dòng thông tin cuồn cuộn bắt đầu giao thoa, suy diễn… Trong mắt Kafka cũng hiện lên hai luồng sáng xanh lam, theo sự đào sâu của việc suy diễn bói toán, khóe miệng cô dần dần nhếch lên.
Còn ở phía bên kia, cùng với tiếng “đinh” vang lên khi nghi quỹ trong tay Fu Xuan tan biến, ánh sáng nơi con mắt trên trán nàng cũng hoàn toàn vụt tắt.
Suy diễn của trận pháp Cùng Quan kết thúc, cô gái biết được sự thật sắc mặt vô cùng kinh hãi: “Ngươi… chỉ vì chuyện này?! Vì loại chuyện này sao?”
Kafka vẫn giữ nụ cười: “Thế nào? Có thích sự thật này không?”
“Không thể tin được… nhưng mà, trận pháp Cùng Quan không bao giờ sai.” Ánh mắt Fu Xuan nhìn cô như đang nhìn một kẻ điên.
“Vậy, cô đã thấy gì? Không phải lại định hố chúng tôi đấy chứ?” Star hỏi.
“Kafka không liên quan đến tinh hạch, ngược lại là các ngươi…” Fu Xuan lần lượt đánh giá ba người của nhóm tàu tốc hành, ánh mắt vô cùng phức tạp: “Lại là các ngươi… Ha, hoang đường! Sao lại có thể có chuyện như vậy…”
Thế giới Akame ga Kill.
“Vị Thái Bốc này đang nói chuyện ẩn ý với nhóm tàu tốc hành, sao không nói cho rõ ràng nhỉ?” Mine thắc mắc.
“E là giải thích rất phiền phức… nhưng chỉ qua vài lời của Fu Xuan, có thể thấy cái gọi là ‘khủng hoảng tinh hạch’ cũng chỉ là vật làm nền cho sự anh dũng của nhóm tàu tốc hành mà thôi.”
Najenda lắc đầu, so với hành vi nói chuyện úp mở của Fu Xuan, điều bà quan tâm nhất chính là trận pháp Cùng Quan dưới chân Thái Bốc.
“Thông qua dữ liệu tình báo khổng lồ như biển cả để suy diễn, từ đó có được một tương lai chính xác tuyệt đối sao…”
“Hơi giống với ‘Ngũ Thị Vạn Năng’ nhỉ.” Akame ở bên cạnh nói. Cô từng chém chết một người sử dụng đế cụ trong đế đô, được gọi là “Zank Kẻ Chặt Đầu”, đế cụ mà hắn sử dụng có khả năng nhìn thấy tương lai.
“Hoàn toàn khác biệt, Ngũ Thị Vạn Năng chỉ có thể nhìn thấy tương lai rất ngắn, cùng lắm chỉ phát huy tác dụng trong lúc ứng biến chiến đấu.”
“Trận pháp Cùng Quan có thể quan sát tương lai xa hơn Ngũ Thị Vạn Năng rất nhiều. Nếu Zank nắm giữ khả năng dự đoán như trận pháp Cùng Quan, hắn sẽ biết trước kết quả trận chiến với ngươi, từ đó mà lẩn trốn, đây gọi là ‘tránh cát tìm hung’ – điều mà quân cách mạng coi trọng cũng chính là hiệu quả này.”
Najenda châm một điếu thuốc, rít một hơi đầy tâm sự: “Hơn nữa tôi cũng rất tò mò về kỹ thuật được gọi là ‘bói toán’ của họ – đó dường như là một kỹ năng mà người thường có thể nắm vững, chỉ cần học là bất cứ ai cũng có thể dự đoán xu hướng và tình hình tương lai.”
“Dù chúng ta không có duyên được Bác Thức Tôn đích thân chỉ điểm, nhưng nếu có thể học được chút kỹ nghệ từ người Tiên Châu, chắc chắn sẽ mang lại sự giúp đỡ to lớn cho cuộc cách mạng của chúng ta trong tương lai.”
“Cô không phải là kẻ chuyên nói ẩn ý đấy chứ?” Star cũng nghe đến phát mệt, nói nãy giờ mà chẳng khác nào chưa nói gì.
“Các ngươi tự đi mà hỏi cô ta, muốn hỏi bao lâu cũng được. Bản tọa phải lập tức báo cáo với Tướng quân, xin cáo từ!” Fu Xuan để lại câu này rồi xoay người vội vã rời đi, có thể thấy thông tin nàng vừa nhận được vô cùng trọng yếu.
“…” Welt quay đầu nhìn Star: “Star, em đi hỏi đi, ta biết em vẫn còn rất nhiều nghi vấn muốn tìm Kafka để làm cho rõ.”
“Nhưng em phải cẩn thận đấy!” March 7th ở bên cạnh vội vàng xen vào dặn dò: “Đừng để lại bị chị gái trưởng thành kia lừa nữa nhé~”
Truyện liên quan
Khai Cục Siêu S Cấp Thiên Phú, Ta Đem Cầu Sinh Đương Nghỉ Phép
Toàn dân xuyên qua khu rừng thế giới, gian nan sinh tồn giữa vòng vây quái vật và thiên tai.. ...
Đệ Tứ Thiên Tai: Ta Xuyên Qua Mô Phỏng Khí
Chu Ninh xuyên không đến trò chơi "Thiên Khải" trước khi mở server, trở thành một NPC có giao diện ...
Vô Hạn Lưu Nguyên Vũ Trụ
Nguyên danh: Luân Hồi Thế Giới: Phó Thanh Hải Đại Chiến Hết Thảy. Nội dung chính xoay quanh nam chính ...
Phỏng Thật Thế Giới, Ta Chơi Trọng Giáp
Thế giới lấy vũ khí lạnh làm chủ, đồng thời tồn tại ma pháp. Bối cảnh cơ bản là một ...
Trò Chơi Buông Xuống, Ta Mũi Tên Có Thể Đoạt Lấy Thương Tổn
[Võng du, cung thủ, trò chơi dung hợp hiện thực, định lượng]. Cậu thiếu niên mắc bệnh nan y Giang ...
Ta Dị Thế Giới Là Trò Chơi Hình Thức
Tại dị thế giới, người người miệt mài rèn luyện tài nghệ để thức tỉnh sức mạnh siêu phàm.