Quyển 1 · Chương 1000: Ông Pháp La Tư 3.0(62)

"Ừm… ngài có phải là có chút hiểu lầm với cái nghề này của chúng tôi rồi không? Tôi với vị đại nhân đó đúng là đồng nghiệp thật, nhưng điều đó cũng đâu có nghĩa chúng tôi là cùng một hội đâu chứ!" Bartolos cố gắng suy nghĩ vài giây, rồi đổi sang một hình ảnh so sánh thỏa đáng hơn: "Mối quan hệ giữa hai chúng tôi, nên tính là 【đối thủ cạnh tranh】 mới đúng chứ——kẻ thù với nhau thì đâu có muốn hẹp đường tương phùng đâu nha, khẹc khẹc khẹc!"

Aglaea nhẹ nhàng thở dài một tiếng: "…Bỏ đi. Nếu lần sau ngươi gặp lại Sepher, hãy nhắn lại với cô ấy giúp ta: Với tư cách là bán thần, chúng ta vĩnh viễn không thể trốn tránh trách nhiệm."

——

Có Sai Nhầm Không Khi Tìm Kiếm Vận Mệnh Tình Cờ Trong Địa Hạ Thành.

"Sepher? Cô ta cũng là bán thần sao? Không phải Aglaea từng nói Okhema chỉ có hai vị bán thần thôi ư?"

"Bell à, câu này cũng dễ giải thích mà, Okhema tuy chỉ có hai vị bán thần, nhưng đâu có nghĩa là bên ngoài Okhema không có."

"Đúng nhỉ……"

Welf ngồi đối diện Bell, đang thưởng thức một ly rượu lúa mạch ướp lạnh. Hắn nhìn dáng vẻ tròn trịa khôn khéo của Bartolos, có chút tò mò vuốt ve cằm, "Cơ mà, cái gã trông như ma vật này lại quen biết bán thần sao? Xem ra nó không phải là kẻ trộm vặt đơn thuần rồi, nhân mạch cũng rộng phết đấy."

"Sepher…… chắc là vị bán thần xảo quyệt đã đưa hỏa chủng về vị trí cũ trong Tâm Xoáy Sáng Tạo nhỉ." Hestia hồi tưởng lại đồ đ đằng thấy trong tâm xoáy trước đó, "Thần chức của cô ta lẽ nào là trộm cắp, lừa đảo? Đã trở thành bán thần rồi, không đến mức thiếu tiền như vậy chứ?"

"Khụ, Thượng thần đại nhân…… khụ khụ." Bell nhẹ nhàng ho một tiếng như muốn nhắc nhở, hy vọng Thượng thần đại nhân trong lúc cảm thán về bán thần Omphalos thì đừng quên rằng bản thân là một vị thần nhưng vẫn đang phải chen chúc cùng cậu trong căn phòng hầm nhà thờ cũ kỹ rách rưới kia.

Nhìn từ góc độ này, trở thành thần và có tiền hay không chắc là chẳng có liên quan trực tiếp đâu nhỉ?

"Hestia đại nhân, có lẽ vị bán thần đó lựa chọn trộm cắp, lừa đảo không phải vì thiếu tiền đâu." Liriluca đặt tách trà trong tay xuống, thân hình nhỏ nhắn của cô hầu như bị tựa lưng ghế che khuất, cô hắng giọng nói, "Trước khi gặp Bell đại nhân, tôi cũng từng đi trộm cắp. Nhưng khi đó suy nghĩ của tôi rất đơn giản, vừa để kiếm sống, vừa muốn trả thù đám mạo hiểm gia đó."

"Cho nên, cô cảm thấy vị bán thần kia đi trộm cắp cũng là để trả thù sao?"

"Không phải." Liriluca nhẹ nhàng lắc đầu, "Có những người từ nhỏ đã chịu chiu đói khát, lớn lên trong nghèo khó. Sau khi họ trở nên giàu có, họ sẽ vơ vét bóc lột dữ dội, dù cho họ biết số tiền trong tay mình cả đời này cũng tiêu không hết, thì vẫn sẽ không từ bỏ sự chấp niệm đối với tiền bạc. Nói cho cùng, khao khát đối với 'tiền bạc' đã khắc sâu vào xương tủy họ từ khi còn nhỏ rồi."

"Tôi đoán, vị bán thần xảo quyệt kia có lẽ cũng như vậy——cô ấy từ lâu đã không còn thiếu tiền nữa, chỉ là 'trộm cắp' đã trở thành một bản năng trong cuộc sống của cô ấy mà thôi."

——

“Hai nơi chôn giấu uế khí còn lại cũng nhanh chóng được Aglaea dọn dẹp sạch sẽ, chỉ là khi cô chuẩn bị quay về gặp Tibor, thì đột nhiên cảm nhận được động tĩnh bất thường từ phía sau.”

“"Ai ở đó? Trước khi tơ vàng lây dính giọt máu của ngươi, hãy lộ diện đi. "”

“Caeneus cười lạnh bước ra:" Chà chà, không hổ danh là bán thần. Ngay cả một sát thủ đã làm cái nghề 【Làm Sạch】 gần nửa đời người như ta cũng không thoát khỏi ngũ quan của cô sao. "”

“Aglaea lạnh lùng hỏi:" Caeneus các hạ, ngươi có ý gì đây? "”

“"Hừ… không cần phải giả vờ, cô đã sớm phát hiện ra nhãn tuyến của ta rồi đúng không? "Caeneus thẳng thắn nói," Cô cố tình không vạch trần, chính là để chúng ta thả lỏng cảnh giác, tin rằng mọi nhất cử nhất động của cô đều nằm trong quy tắc của Nguyên Lão Viện——đúng không? "”

“"…Nếu bàn về tâm địa âm mưu, Zagreus so với Nguyên Lão Viện cũng phải chịu bó tay chịu trói. "”

“"Hào hờ… Tạ ơn lời khen, Hoàng Kim Duệ. Chúng ta không có ý gì khác, chỉ muốn nhắc nhở cô một lần——sự quản lý của Hoàng Kim Duệ đối với Thánh Thành chỉ là tạm thời, đây chỉ là sự uỷ trị quyền lực trong thời kỳ phi thường. "Caeneus hừ lạnh một tiếng," Thần có tai mắt của thần, người cũng có cách ứng phó của người. Đợi đến khi cái gọi là thần dụ sụp đổ… vận mệnh của Okhema sẽ một lần nữa được công dân nắm giữ trong tay. "”

“Aglaea mặt không cảm xúc hỏi ngược lại:" Trở về tay công dân… hay là trở về trong tay ngươi, Caeneus các hạ? "”

“"Không cần phải hăng hái ép người như vậy. Phiếu quyết nghị năm đó, có đến một nửa nguyên lão từ chối giao Thánh Thành vào tay các ngươi, ta chẳng qua chỉ là một thành viên không đáng chú ý trong phe phản đối mà thôi. Tiếp tục đi con đường của chính cô đi, bán thần, hãy dùng hết mọi bản lĩnh của cô để chứng minh chúng ta đã sai… nhưng đừng quên dù chỉ một khoảnh khắc, ở Omphalos, ngay cả 【Thần】 cũng không thể muốn làm gì thì làm. "”

“"Ta cũng muốn xem thử, cái phong cách hành sự chuyện gì cũng phải đích thân làm này của cô có thể kiên trì được bao lâu… hừ hừ. "”

“Nói xong, Caeneus liền cười nhạo rồi quay đầu đi xa không ngoảnh lại.”

“Cảm nhận được sự rung động của tơ vàng khi đối phương rời đi, Aglaea nhíu chặt lông mày:" Ta sẽ làm hết sức mình để giải cứu Omphalos, Caeneus các hạ. Cho dù là từ trong tay chư thần…… hay là từ trong tay các ngươi. "”

——

La Tiểu Hắc Chiến Ký.

"Sư tỷ, em vẫn không hiểu." Tiểu Hắc ngồi trên chiếc ghế dài trong công viên, hai chân đung đưa dưới ghế, "Rõ ràng Chuyến Đi Truy Hỏa là việc có lợi cho toàn thể người dân Omphalos, nhưng tại sao những người ở Nguyên Lão Viện này lại tỏ ra như rất vui mừng khi thấy Aglaea thất bại vậy? Nếu Chuyến Đi Truy Hỏa thất bại, họ cũng sẽ chết mà."

"Tiểu Hắc, em còn nhớ những lời của Hoài Viêm tướng quân trước đây không?" Lộc Dã cúi đầu nhìn cậu.

"Hoài Viêm lão tướng quân sao?"

"Ừm." Lộc Dã nhắm mắt lại, học thuộc lại lời cảnh báo đầy ấn tượng mà Hoài Viêm từng nói với Cảnh Nguyên cho Tiểu Hắc nghe, "Có những sâu mọt nghi ngờ lòng trung thành của ngươi, đoán mò ngươi mê muội vô trí, chúng vui mừng nhìn thấy Cảnh Lược Tướng Quân thất sách, là bởi vì bản tính chúng vốn như vậy, bản thân không có tựa như công trạng gì, chỉ khao khát chứng kiến sự thất bại của người khác để làm chất dinh dưỡng tiếp tục sống qua ngày."

"Trước đây không phải em tò mò những 'sâu mọt' đó trông như thế nào sao? Em xem…… đây chẳng phải là xuất hiện rồi ư?"

"Nói cách khác, bản thân Nguyên Lão Viện không có đóng góp gì, nên mới khao khát Aglaea thất bại sao?" Nét mặt Tiểu Hắc càng thêm thất vọng, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy thế giới của người lớn thật phức tạp, "Nhưng đối mặt với mối đe dọa trước mắt, không phải nên tập hợp sức mạnh của toàn bộ Okhema để ứng phó với nguy cơ sao? Tại sao còn phải công kích lẫn nhau chứ?"

"Thống nhất chiến tuyến, cùng chung mối thù, rất nhiều lúc chỉ là trạng thái lý tưởng của con người khi đối mặt với nguy cơ bên ngoài, nhưng con người thực sự thì phức tạp hơn nhiều. Có người coi nguy cơ là tai họa, cũng có người coi nguy cơ là cơ hội để thâu tóm quyền lực, thậm chí có kẻ trước khi ngoại xâm tràn vào còn tranh thủ đục nước béo cò, vơ vét tài sản…… Những loại người này đếm không xát, Caeneus chỉ là một trong số đó mà thôi."

Lộc Dã thở dài một hơi sâu sắc: "Hơn nữa, nghe ngữ khí của cô ta, trong Okhema dường như đang tích tụ một thế lực rất lớn phản đối Hoàng Kim Duệ, phản đối Chuyến Đi Truy Hỏa. Xem ra mối đe dọa mà họ phải đối mặt, xa hơn nhiều so với Titan đơn thuần đấy."

Truyện liên quan