Quyển 1 · Trần Tuấn Nam (Kết)

Chúng tôi tổ chức tang lễ đơn giản cho chị cả.

Một ngày nọ, tại buổi lễ tiễn biệt, xuất hiện một người cuồng nhiệt đến dự tang.

Hách Giai Giai ở Ngũ Hoàn tìm được một công việc, chuyển đi xa khỏi ngõ nhỏ này.

Viện trống không một bóng, hắn đưa chìa khóa cho tôi, bảo tôi ở lại căn phòng trước khu nhà tập thể này.

Trông thấy mọi thứ như rơi xuống bức màn che.

Tôi liên tiếp mấy tháng không bước ra khỏi cửa, thậm chí điện thoại di động cũng sớm hết pin tắt máy.

Tôi biết rõ mình vẫn còn rất nhiều việc cần xử lý: chuyện giáo vụ viên trả lại hồ sơ để tôi đi học lại, chuyện tòa án còn phải mở phiên tòa, chuyện cảnh sát còn phải phối hợp điều tra.

Nhưng tôi không còn chút sức lực nào.

Tôi thậm chí không thèm nghĩ đến việc phơi nắng.

Tôi không nhớ rõ người kia là án tử hình hay chết tạm, tôi chỉ biết mình không muốn quan tâm.

Tôi không muốn ra tòa, nếu không nhất định tôi sẽ giết hắn ngay tại tòa.

Mặc kệ hiện trường có bao nhiêu cảnh sát và hàng xóm, bọn họ tuyệt đối không thể ngăn được tôi.

Tôi sẽ giết chết một kẻ vốn đã muốn đi tìm cái chết.

Ngươi nói người sống cả đời, liều mạng, phát điên, rải rác……

Được cái gì đâu?

Chúng tôi lần lượt đối diện với vận mệnh, gào thét, đấu tranh, rồi cứ thế lao đầu đâm vào bức tường……

Được cái gì đâu?

Ngõ nhỏ phảng phất như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dần dần trở lại nhịp sống bình thường.

Trừ việc đám cháy thiêu hủy một cái viện, trừ việc ngõ nhỏ này vắng bớt vài hộ gia đình…… Tựa hồ mọi thứ đều chẳng khác gì ban đầu.

Các hàng xóm láng giềng giúp đỡ nhau qua lại, cùng nhau gồng gánh mà sống tiếp.

Năm mới vụt qua rất nhanh, mọi người lại lao vào một năm mới.

Bọn họ tự nhốt mình trong tàu điện ngầm, cứ thế lao tới những lồng sắt bằng bê tông cốt thép.

Những bác trai bác gái hàng xóm tuy ai cũng mang một thân khuyết điểm, nhưng bọn họ là người tốt.

Bọn họ không yên tâm về tôi, bọn họ thương xót tôi, hầu như thay phiên nhau tới đây mang cơm cho tôi.

Có lúc người mang cơm đụng nhau, một ngày tới hai ba đợt, đồ ăn ngon bày đầy cả phòng.

Bọn họ tới thăm tôi rồi ngồi tâm sự với tôi, nghe tôi gào thét vài tiếng, sau đó mới cảm thấy thỏa mãn mà ra về.

Tôi yêu cầu phải giữ lễ phép, tôi yêu cầu biết nói lời cảm ơn.

Tôi yêu cầu ăn hết đồ họ mang tới, cũng yêu cầu giữ thói quen gào thét.

Như vậy mới coi như không phụ lòng tốt của bọn họ.

Đợi khi nào bọn họ quên tới thăm tôi, đợi khi nào tôi hết thọ mệnh, cứ thế mà chết đi thôi.

Chết ở trong bức tường cao, làm bộ như đã trải qua một đời rực rỡ.

Quắc Quắc chịu đựng mùa đông ấy, mờ mịt mà sống đến tận bây giờ.

Cho nên khi động đất xảy ra, bên ngoài ngõ nhỏ loạn thành một nồi cháo.

Tôi vẫn ngồi trong viện, ngẩng đầu nhìn khoảng không nhỏ bé kia.

Tôi nghe thấy Lý Tĩnh và Diệp Hạo Nhiên gõ cửa muốn cứu tôi, nhưng tôi khóa cổng viện, quay người vào trong phòng.

……

“Cho nên tôi nói à……” Nhạc Lập Tùng duỗi tay chỉ vào bản vẽ trên bàn, “Lãnh đạo…… Đây đều là tin tức tôi điều tra được.”

“Tiểu gia vẫn nghe không hiểu.” Tôi nghi hoặc nhìn đồ Nhạc Lập Tùng vẽ, “Cái siêu năng lực đó với “Chấp niệm” có quan hệ gì?”

“Ai…… Nói trắng ra là……” Nhạc Lập Tùng suy tư chốc lát, phảng phất tự hỏi nên giải thích thế nào, “Ý đại khái là…… Thứ ngươi khao khát nhất ở hiện thực, sẽ biến thành siêu năng lực của ngươi tại nơi này!”

“Thế nào?” Tôi nghe xong sửng sốt, “Tâm tưởng sự thành……?”

“Phải, cũng gần giống ý đó.” Nhạc Lập Tùng gật đầu, “Lãnh đạo, hai chúng ta là hai kẻ thông minh nhất phòng này, mấy bác lớn tuổi kia có hiểu nổi hay không cũng không sao, nhưng ngươi phải hiểu.”

Nghe ý đó, Nhạc Lập Tùng muốn tìm một người đối đáp.

Cũng như hắn nói, người trong phòng này trừ tội ác tày trời thì chỉ còn bác trai bác gái, nên hắn chỉ có thể chọn tôi.

Nhưng hắn không biết tôi không muốn sống.

“Trần Tuấn Nam…… Ngươi ở thế giới hiện thực khao khát nhất là gì?” Hắn dừng một chút, “Chấp niệm của ngươi là gì?”

Vấn đề này thật thú vị.

Sinh làm người…… Thật sự có ai xác định trăm phần trăm mình muốn thứ gì không?

“Tôi muốn chết.” Tôi nói.

“Ngươi……” Hắn có vẻ hơi sốt ruột, nhưng vẫn kìm cảm xúc bảo tôi, “Được, được, ngươi nói thế tôi cũng hiểu, tôi hiểu ai cũng có nỗi khổ, vậy ngoài cái chết thì sao?”

“Tôi muốn mẹ tôi sống lại.” Tôi còn nói thêm.

Hắn trông như nhịn không được: “Trần Tuấn Nam…… Tôi luôn nói chuyện nghiêm túc với ngươi…… Ngươi có thể đứng đắn chút được không?”

“Tiểu gia không đứng đắn chỗ nào?” Tôi thở dài, “Tôi nói sao không thể là thật?”

“Được…… Được…… Được……” Nhạc Lập Tùng xua tay, “Gọi là ngươi nói thật hết đi, vậy một khi chuyển hóa thành siêu năng lực thì ngươi định làm gì? Gặp nguy hiểm thì chết tại chỗ sao? Hay sống lại một bà mẹ tại chỗ?”

Tôi nghe xong cũng nhíu mày: “Nhạc Lập Tùng…… Trêu tôi được, trêu mẹ tôi thì tôi lấy mạng ngươi.”

“Ngươi……” Nhạc Lập Tùng cũng mang chút địch ý nhìn chằm chằm tôi, “Thôi, lãnh đạo, xem ra hai ta hợp nhau không nổi.”

“Tiểu gia không mong hợp với ngươi.” Tôi ngồi trên ghế nói, “Sau này đừng phản ứng tôi là được.”

Hắn nghe xong, ánh mắt ảm đạm trong một giây, như thể mất đi hy vọng.

Lâu lắm sau, hắn đi tới cửa, quay người bảo: “Kể cả hợp tác thất bại, cũng khuyên ngươi suy nghĩ kỹ…… “Chấp niệm” của ngươi…… Rốt cuộc là gì?”

Nói xong, hắn bước ra ngoài phòng.

Đấy cũng là lần cuối tôi nhìn thấy hắn.

Chấp niệm……

Tôi ngẩng đầu nhìn khoảng không đỏ sậm ngoài phòng.

Cho nên tôi vẫn không xác định…… Người sống trên đời, thật sự rõ mà biết mình muốn thứ gì không?

Lúc nhỏ tôi muốn Quắc Quắc, muốn cha mẹ đừng cãi nhau.

Sau đó tôi muốn nhiều thời gian hơn, muốn một cái máy chơi game.

Rồi tôi muốn chị cả khỏe mạnh, bạn bè đều phát tài, tôi muốn học xong đại học, cũng muốn cuộc đời riêng mình.

Nhưng tất cả đó không biến thành siêu năng lực.

Người khác thật sự có thể ở nơi này quỷ quái tâm tưởng sự thành.

Ngay cả Nhạc Lập Tùng xem như vô dụng nhất, cũng có thể biến ra một xấp tiền cho tôi tại chỗ.

Cho nên siêu năng lực “Chấp niệm” của tôi là gì?

Từ nhỏ đến lớn…… Có năng lực gì mà ta vẫn luôn mong muốn nhưng trước sau đều không thực hiện được sao?

Ta đứng dậy khỏi ghế, nhìn về phía bức tường bên cạnh.

Nói thế này thì……

"Mẹ nó, chẳng phải là 'Xuyên tường' sao?"

Rõ ràng là vấn đề như vậy mà ta đến tận bây giờ mới nghĩ ra sao?

Suốt ngày ta cứ treo cái chữ xuyên tường ngoài miệng, ngoài "Xuyên tường" ra thì còn thứ đồ vật nào nghe giống siêu năng lực không?

Tuy rằng so với bay lượn thì kém, nhưng cũng chẳng phải là yếu đi?

Ta vận động một chút gân cốt, thả lỏng cánh tay và hai chân, chuẩn bị thử xem siêu năng lực của mình.

Hôm nay ta sẽ xuyên qua bức tường này ra ngoài, thể nghiệm cho biết cái cảm giác siêu nhân một lần.

……

Ngày hôm đó, ta nằm trên mặt đất, đầu đụng phải một cái bao rất to.

Ta qua lỗ thủng trên nóc nhà nhìn lên không trung, cảm giác không trung như bị cắt rách.

Phảng phất cả đời ta trước sau đều là như thế này, tất cả đều chật vật không kham nổi, rồi lại tình cờ vừa vặn thích hợp.

Ta cuối cùng cũng xuyên không qua được bức tường kia.

Ta đáng ra nên biết điều đó.

Thậm chí đã tính đến chỗ này, xuyên qua bức tường kia cũng chẳng phải là chấp niệm của ta.

Vậy ta rốt cuộc muốn thứ đồ vật gì?

Ta từ từ ngồi dậy, chỉ cảm thấy có chút mờ mịt, nếu không nghĩ cách hiểu được câu trả lời này, e rằng ta sẽ hoàn toàn đánh mất chính mình.

Tuy rằng ta đã chẳng còn dục vọng đi ra ngoài, nhưng ít ra phía trước kia, khiến ta biết được đáp án.

Ta muốn đi tìm đáp án.

Ta không phải Lưu Đức Hoa.

Ta không phải Quan Tuấn Nam.

Ta cũng không phải Trần Tuấn Nam.

Nếu ngươi muốn hỏi ai là Trần Tuấn Nam……

Tiểu Gia mới là Trần Tuấn Nam.

Truyện liên quan